Polaroid
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328575

Bình chọn: 8.5.00/10/857 lượt.

nữ kia."

"Bị họ ép khô cũng hơn bị chuyện linh tinh làm phiền chết." Viêm Lãng đương nhiên không thể bị hai ba câu thuyết phục, ngả ngớn nói: "Các anh đang làm việc vì gia tộc, tôi lại vì thế giới mỹ nữ, tôi cao thượng hơn so với các anh nhiều."

Nghe anh ta dám mang chuyện này ra nói đường hoàng như thế, mắt mọi người cùng nhau trợn trắng, bọn họ không ôm bất kỳ hy vọng gì đối với vị hoa hoa công tử này.

"Đúng rồi." Viêm Hạo Thừa giống như là đột nhiên nhớ đến gì, giơ ly rượu về phía Viêm Dạ Tước, mặt chân thành nói: "Quên cảm ơn em năm, giải quyết Lục Tường mầm họa lớn của gia tộc, anh cả kính cậu một ly."

"Anh cả nói đúng lắm, chúng ta cùng kính anh năm một ly." Nghe anh cả nhắc tới, lão thất Viêm Kinh Vũ cũng cười nói, anh ta và Viêm Hi Vận có tình cảnh gần giống nhau, chỉ là hai người một lựa chọn là Viêm Hạo Thừa, một lựa chọn Viêm Dạ Tước.

Lạnh lùng nhìn Viêm Hạo Thừa một cái, Viêm Dạ Tước bưng cà phê trên bàn lên, lấy nó thay rượu giơ giơ hướng mọi người, đón nhận cảm ơn của bọn họ.

Song tất cả mọi người đều biết, nhìn bữa tiệc như tốt đẹp nhưng sóng ngầm đã sớm bắt đầu khởi động, nổi lên từng nguy cơ to lớn.

Ánh chiều tà đỏ quạch như máu, chiếu rọi vào sóng gợn lăn tăn trên mặt biển, khiến nước biển xanh thẳm nhuộm thành màu đỏ ngầu, biển trời một màu, gió biển nổi lên, mặt biển yên ả trong giây lát cuồn cuộn nổi lên sóng to gió lớn, mạnh mẽ đụng vào trên vách đá dựng đứng của đảo Viêm Long, hơi nước bay lên.

Bởi vì buổi tối diễn ra hội nghị gia tộc, bữa tiệc cũng không tiến hành được bao lâu thì đã kết thúc, giờ phút này trên bàn chính đang trình diễn một trận đánh cược Hào Môn.

Người làm đã sớm chuẩn bị thỏa đáng nay nối đuôi mà vào, bưng các loại đồ uống và trái cây lên, chỉ là, lực chú ý của mọi người hiển nhiên không bị bọn họ cắt đứt, tất cả mọi người nín thở đưa mắt nhìn, nhìn chằm chằm sáu người giằng co trên bàn chính.

Viêm Hạo Thừa ngồi hướng Bắc Nam, dù là lúc này, anh ta vẫn duy trì phong độ thân sĩ ưu nhã, khóe miệng hàm chứa mỉm cười thản nhiên, nhanh chóng nhìn lướt qua bài mình, ngẩng đầu nhìn về phía mọi người.

Viêm Dạ Tước ngồi đối diện anh ta, thân thể ngửa ra sau, sau lưng dán chặt ở trên ghế, trên mặt vẫn lãnh khốc như sư tử, khí phách tràn đầy, lạnh lùng nhìn bài mình trên mặt bàn, hoàn toàn không chú ý những người khác, Trình Du Nhiên yên lặng ngồi bên cạnh anh, không gần cũng không xa.

Hai bên Viêm Hạo Thừa và Viêm Dạ Tước đồng thời còn có hai người.

Bên cạnh Viêm Dạ Tước, quanh lão tam Viêm Thế Kiêu coi như nơi yên tĩnh nhất, căn bản không có người, chỉ cần nơi anh ta tồn tại, chung quanh cũng sẽ có hơi thở nguy hiểm, anh ta tựa như tượng gỗ, cúi đầu, làm như không thấy bài phát tới trên tay.

Một bên kia, người ngồi còn lại là lão tứ Viêm Lãng, hoàn toàn trái ngược với Viêm Thế Kiêu, trên chiếu bạc bạn bè bên người anh ta là nhiều nhất, nhất là trước đó mang tới hai người được cưng chiều nhất, nhàn nhã nghiêng người dựa vào ghế ngồi, mèo nhỏ rúc trong ngực là mỹ nữ da trắng, còn có mỹ nữ tóc vàng dựa vào bộ ngực, ngay cả nhìn bài cũng lười hoạt động, cần mỹ nữ khác giúp một tay hoàn thành.

Bên cạnh Viêm Hạo Thừa, một trái một phải ngồi thứ tự là Viêm Vũ Khởi và Viêm Hạo Quân.

Vẻ mặt Viêm Vũ Khởi lười biếng, cặp mắt mê ly quen thuộc nhưng chứa nước, thỉnh thoảng nhỏ giọng trò chuyện với Louie bên cạnh đôi câu, nụ cười quyến rũ dù là anh em trong nhà nhìn cũng không nhịn được cảm thấy có chút miệng đắng lưỡi khô.

Trong sáu người, chỉ có gương mặt Viêm Hạo Quân hưng phấn, ánh mắt di động theo tay người chia bài, đồng thời nháy mắt cũng không nháy mắt, rất sợ bỏ qua phiên bài.

Đánh cược đã tiến vào đến vòng thứ hai đếm ngược, chỉ mở ra ba lá bài, bài trên tay Viêm Hạo Quân lớn nhất, nhưng tiền đánh bài lượt này, là Viêm Hạo Thừa.

"Năm trăm vạn." Viêm Hạo Thừa không chút do dự, giọng trầm thấp vang lên, người làm bên cạnh lập tức đem thẻ đánh bài đặt ở giữa bàn, nơi đó đã chất đống rất cao.

"Anh cả thế tới hung hung." Viêm Lãng cười ha ha, hút mạnh trên môi mỹ nữ trong ngực mới đưa tay hướng người làm chỉ: "Năm trăm vạn, tôi theo."

"Hai người các anh chỉ biết khi dễ tôi." Viêm Vũ Khởi liếc hai người phong tình vạn chủng, lập tức làm nhịp tim mọi người chung quanh gia tốc, mân mê cái miệng nhỏ nhắn, Viêm Vũ Khởi giống như là đang giận, nói: "Theo, tôi còn sợ các anh hay sao?"

"Theo." Viêm Thế Kiêu không có một câu nói nhảm, ngay cả lúc nói chuyện, đều không ngẩng đầu nhìn, Trình Du Nhiên thậm chí hoài nghi, rốt cuộc anh ta có phát hiện đang đánh cược hay không, bởi vì từ đầu đến cuối, cô đều không nhìn thấy anh ta nhìn bài poker một cái.

"Mấy anh trai đều phóng khoáng như vậy, tại sao em có thể rơi ở phía sau chứ?" Viêm Hạo Quân nói nhẹ nhõm, nhưng mà trên mặt lại không che giấu được vẻ hả hê, anh ta đã sớm xem qua át chủ bài, đầy lòng tin đối với bài trên tay mình, vung tay kêu lên: "Năm trăm vạn, tôi cũng theo."

Nhìn Viêm Dạ Tước như núi băng, Viêm Vũ Khởi thuận miệng cười trêu nói: "Em năm, đừng bỏ, chờ cậu đó."

Tiện tay lấy lá bài mở ra trên bàn, Vi