Snack's 1967
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328814

Bình chọn: 10.00/10/881 lượt.


Súng rơi xuống đất lần nữa, mặt Lục Tường tái nhợt, lúc này trong tay ông ta không có bất kỳ vũ khí nào, chẳng lẽ thật sự kết thúc ở nơi này sao? Sẽ không!

Trình Du Nhiên nhíu mày, tựa hồ đang đắc ý hướng con trai và Viêm Dạ Tước về kỹ thuật bắn một phát trúng đích của mình.

Vậy mà, vừa lúc đó, Viêm Dạ Tước ôm Tiểu Nặc, tay trái nắm lấy tay cầm súng của Trình Du Nhiên, không có bất kỳ dừng lại, cứ thế bóp cò súng ——

Tiểu Nặc thuận thế dùng hai tay che kín cặp mắt của mình, nghĩ thầm, lão già dài dòng này sẽ xong đời rồi!

Trình Du Nhiên còn chưa kịp nhìn, chỉ cảm thấy tay Viêm Dạ Tước bao bọc tay cô, nả một phát súng, một súng này chính xác là đi nơi nào cô cũng không biết, cũng không muốn biết.

Đạn bay vụt ra ngoài lần nữa, không hề sai lệch bắn trúng mi tâm Lục Tường, pằng ——

Lục Tường không có bất kỳ giãy giụa liền té xuống phía sau, tất cả chung quanh khôi phục yên tĩnh.

Nhưng một giây kế tiếp phần yên tĩnh này lại bị âm thanh trầm thấp của Viêm Dạ Tước đánh vỡ, "Lập tức rời đi!"

Trình Du Nhiên không có nhìn Lục Tường, liền theo Viêm Dạ Tước bước nhanh rời đi, Viêm Dạ Tước đi ở phía trước cảm thấy động tác của cô quá chậm, cau mày, đưa tay lôi cô, cũng nhanh chạy ra bên ngoài.

Trình Du Nhiên không biết tại sao Viêm Dạ Tước lại đi vội vã như vậy, nhưng sau đó nghe được một tiếng nổ mạnh vang lên, cô mới biết, thì ra là Lục Tường đã đặt bom ở trong đó.

Xác thực, với tính tình của Lục Tường, vì muốn đẩy Viêm Dạ Tước vào chỗ chết, tuyệt đối cũng không để ý đến tính mạng mình.

Nhưng cuối cùng, ông ta vĩnh viễn tính toán sai, Viêm Dạ Tước cùng bọn họ đều hoàn hảo đứng ở bên ngoài, mà người rời đi, chỉ có ông ta!

Nhìn lửa mạnh cháy hừng hực, mấy ngày này bôn ba cuối cùng cũng kết thúc, Lục Tường đã vùi thân ở trong biển lửa.

Tiểu Nặc nhảy xuống từ trong ngực Viêm Dạ Tước, cu cậu nhanh chóng tiến lên kéo tay mẹ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn có mấy vết thương.

Trình Du Nhiên cúi đầu, lo lắng hỏi: "Tiểu Nặc, không có bị thương ở đâu chứ?"

"Không có, trên mặt cũng chỉ có vết thương nhỏ." Cu cậu nhếch miệng cười gian, thở dài trong lòng, rốt cuộc có thể trở lại bên mẹ rồi.

Bây giờ Trình Du Nhiên mới yên tâm cười cười, đưa tay sờ sờ đầu cu cậu, nói: "Yên tâm, có mẹ ở đây, con có thể khôi phục khuôn mặt nhỏ anh tuấn rất nhanh."

Chỉ là, cô rõ ràng, thương thế của Viêm Dạ Tước lại hết sức khó giải quyết, quay đầu nhìn về phía Viêm Dạ Tước, nhìn thấy tơ máu trong mắt anh, là mệt mỏi mấy ngày này, anh thế nhưng chưa ngủ một giấc thật ngon.

"Mẹ." Âm thanh non nớt của Tiểu Nặc kéo suy nghĩ của Trình Du Nhiên về, một đôi mắt to long lanh nhìn cô, hỏi "Tại sao bọn họ nói, lão đại Viêm là ba con?"

Vài ngày qua, cu cậu vẫn giả bộ ngủ, nghe bọn họ nói mình chính là con trai của Viêm Dạ Tước, lúc ấy trong lòng hết sức buồn bực.

Trình Du Nhiên bị con trai hỏi như thế, nhất thời không biết nên giải thích làm sao, vấn đề mặt mũi rất nghiêm trọng, có thể không trả lời hay không?

Vậy mà, vào lúc đang giãy giụa, liền thấy cặp mắt lạnh lẽo kia.

Viêm Dạ Tước cũng đang nhìn cô, ánh mắt kia hình như muốn cắn nuốt cô, nếu như cô không trả lời, anh tuyệt đối sẽ xé rách cô.

Trình Du Nhiên nuốt nước miếng, trong lòng suy nghĩ, mất thể diện ở trước mặt con trai cũng không sao, dù sao vẫn phải nói, vì vậy, cúi đầu, hít sâu một hơi, đang muốn mở miệng.

Mấy chiếc xe quân dụng lao vụt tới đây, dừng ở trước mặt bọn họ, chính là bọn Bôn Lang đã hoàn thành nhiệm vụ.

"Lão đại, bên kia đã xử lý hoàn tất." Bôn Lang mặc trang phục quân sự, sau lưng còn thắt súng mà lúc hành động anh ta không thể thiếu.

Phi Ưng cùng Đan Hùng cũng đi tới, trên người còn lưu lại dấu vết khói lửa chiến tranh, Đan Hùng đi tới trước mặt lão đại, hồi báo tình hình: "Không có phát hiện bóng dáng Tần Tử Duệ, tôi sợ khả năng sẽ trở thành hậu hoạn sau này."

"Thật ra thì Tần Tử Duệ là người rất tốt." Trình Du Nhiên chợt chen vào một câu, mặc dù cô không thích anh ta, nhưng lúc trước ở trên đảo Tường Long, anh ta đích thực là giúp mình.

Viêm Dạ Tước nghe nói như thế, sắc mặt trầm xuống, một câu cũng không nói, đi vào trong xe.

Bày tàn bạo cái gì, có lúc, Trình Du Nhiên thật không biết rốt cuộc anh nghĩ cái gì, nhíu nhíu mày, đi tới chỗ Viêm Dạ Tước.

Bắt lấy cánh tay Viêm Dạ Tước, lo lắng nói: "Viêm Dạ Tước, vết thương của anh rách ra!"

Viêm Dạ Tước không nói gì, tiến vào trong xe, Trình Du Nhiên đi vào theo, còn tiếp tục cằn nhằn.

Nhìn bóng lưng lão đại và chị dâu, Bôn Lang gãi gãi đầu không rõ sự tình, bảo anh ta ra sân giết địch thì không thành vấn đề, nhưng tình huống này, anh ta thật sự không nhìn ra, vì vậy, nghiêng đầu sang, hướng bọn Đan Hùng hỏi: "Tình huống gì vậy? Lão đại thoạt nhìn như tức giận?"

Có lúc Đan Hùng cùng Phi Ưng thật bội phục cái đầu đơn thuần của Bôn Lang, thở dài một cái, cũng đi tới đoàn xe.

Không ai để ý đến cậu? Hừ, những người này thật không có lương tâm, chỉ là, may mà có một người lưu lại, vẫn là Tiểu Nặc đủ anh em.

Tiểu Nặc khoanh hai tay ở trước ngực, thở dài một cái, thản nhiên nói: "Lão đại không phải là tức giận,