tiếng nổ đùng đoàng khổng lồ đột nhiên vang lên, ai cũng sẽ không nghĩ tới, Lục Tường thế nhưng điên cuồng đến mức dám đặt bom ở trong trại lính chỗ lều trại của Lev, chỉ sợ rằng đối với đồng minh duy nhất của ông ta, ông ta cũng căn bản không tin!
Thật may là vị trí nổ mạnh cách mọi người khá xa, hơn nữa Lục Tường hẳn là sợ bị phát hiện, chỉ cài đặt một quả lựu đạn mini mà thôi, mặc dù đầu mọi người đầy bụi đất, nhưng không có thương vong.
"Đuổi theo." Thấy Lục Tường đã biến mất khỏi trong lều trại, Trình Du Nhiên cùng Viêm Dạ Tước gần như đồng thanh mở miệng nói, hai người nhanh chóng bò dậy, phóng ra bên ngoài lều trại.
Vừa tới cửa, chỉ thấy Lục Tường đang muốn đi lên một chiếc xe quân dụng chạy trốn, Viêm Dạ Tước bóp cò, đạn gào thét mà qua.
Vang một tiếng "pằng", cuối cùng có một viên đạn ghim vào trên cánh tay Lục Tường, chỉ là cùng lúc đó, Lục Tường cũng thành công chui vào trong xe, xe khởi động, nhanh chóng đi mất.
"Viêm Dạ Tước, lên xe!" Khác với Viêm Dạ Tước, Trình Du Nhiên ra ngoài trước hết nghĩ tới chính là tìm xe hơi, cũng may, nơi này không có thứ gì, nhưng xe hơi thì cực nhiều.
Thấy Viêm Dạ Tước nhảy lên, Trình Du Nhiên thuần thục chuyển lái, dưới chân đạp cần ga, xe hơi kêu to một tiếng, phun ra một làn khói, nhanh chóng đuổi theo hướng Lục Tường.
"Theo sát ông ta." Nhìn xe Lục Tường phía trước mặt, Viêm Dạ Tước chau mày lại, đối với anh mà nói phá hỏng bánh xe đối phương dễ dàng, nhưng bọn anh cần Lục Tường còn sống để tìm Tiểu Nặc, cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn ông ta chạy trốn trước mặt.
Trình Du Nhiên không nói gì, ánh mắt nhìn chằm chằm hướng Lục Tường, tay lái không được thay đổi xe hơi tiến thẳng về phía trước, bỏ lại từng cây bạch dương ở đằng sau.
Lần này, bất luận thế nào, cũng không thể để Lục Tường chạy thoát!
Lục Tường hình như phát hiện sự tồn tại của hai người Trình Du Nhiên, lập tức chui một đầu ra từ cửa sổ xe hơi trên nóc xe, trên tay cầm súng máy nhanh chóng bắn càn quét qua.
Trình Du Nhiên luôn luôn tay mắt lanh lẹ, cả người nằm ở trên tay lái, nhưng vẫn lái xe bình thường.
Đồng thời, Viêm Dạ Tước dùng súng bắn vỡ cửa xe bên trái, thò người ra ngoài, tiếng súng lục nổ đùng đoàng liên tục truyền đến, vừa phun ra đạn súng máy đột nhiên tịt ngòi, tay súng mềm nhũn nằm ở nóc xe hơi, máu tươi chảy ròng ròng.
"Lục gia!" Bên ngoài rừng bạch dương, hai chiếc xe đang đợi thấy Lục Tường chạy như điên tới, nhất thời lớn tiếng hô.
"Ngăn cô ta lại!" Lục Tường đi xuyên giữa hai chiếc xe mà qua, chạy thẳng tới phòng tối nhốt Tiểu Nặc, đồng thời lớn tiếng hô phía sau lưng.
Sau khi tài xế hai chiếc xe nghe được, lập tức đạp chân ga, một trái một phải đánh tới phía hai người Trình Du Nhiên, thế nhưng nghĩ bằng vào cậy mạnh giết chết hai người.
"Em chỉ cần để ý tới lái xe thôi." Viêm Dạ Tước trầm giọng nói.
Trình Du Nhiên lập tức điều chỉnh phương hướng bánh xe nhắm ngay chiếc xe bên phải, cô biết, Viêm Dạ Tước có thể nói ra lời này, cũng chứng minh anh có thể giải quyết.
Giờ phút này, Viêm Dạ Tước hừ lạnh một tiếng, súng lục huy động liên tục lần nữa, nhắm ngay bánh xe chiếc xe hơi bên trái, chạy xe hơi lao cực nhanh bánh xe phía trước đột nhiên thiếu chống đỡ với mặt đất, nhất thời, lật sang một bên.
Đối với chiếc xe hơi phía bên phải đã vọt tới trước mắt, Trình Du Nhiên không tránh không né, vẫn tiếp tục duy trì tốc độ bình thường đón đầu đụng vào.
Vào lúc sắp đụng vào nhau, chân phải trực tiếp đạp cần ga hết cỡ, chợt xoay vô lăng, xe vọt tới giống như tên rời cung, chỉ là phần đuôi bị đụng chút ít, mà xe hơi đối phương, bởi vì Trình Du Nhiên tránh nhanh ra, thẳng tắp đụng vào một gốc cây bạch dương cao lớn.
Vậy mà chính ở một chút trở ngại này, Lục Tường đã từ trong xe chui ra, xông thẳng vào trong phòng tối.
Lúc này, đã không cần có nói bất luận cái gì, chợt giẫm thắng xe, hai người gần như đồng thời nhảy xuống từ trên xe, phóng tới hướng bóng dáng Lục Tường đã biến mất.
"Viêm Dạ Tước, mày thật đúng là đuổi tận cùng không buông tha!" Trong phòng tối, Lục Tường dùng súng chỉ vào đầu Tiểu Nặc, mặt âm hiểm cười nói: "Đáng tiếc cho dù mày có thể đuổi theo cũng không làm được gì, trên tay tap vẫn nắm chắc lá bài như trước!"
"Thả thằng bé ra, tôi có thể tha ông một mạng." Trong tròng mắt đen nhánh của Viêm Dạ Tước ẩn chứa sát khí vô tận, đây đã là nhượng bộ lớn nhất anh có thể làm được.
Lục Tường hắc hắc, cười lạnh một tiếng: "Viêm Dạ Tước, mày hình như còn chưa rõ tình cảnh bây giờ của mình, để súng xuống, nếu không tao sẽ giết nó!"
"Để súng xuống, nếu không tao sẽ giết cô ta!" Cùng là một giọng nói vang lên trong đầu Viêm Dạ Tước, tựa hồ đang nhắc nhở anh, nếu như không vứt bỏ khẩu súng, thật sự sẽ xảy ra chuyện đáng sợ nào đó.
Viêm Dạ Tước đem súng lục vứt trên mặt đất, âm thanh lạnh lùng dường như muốn đông cứng không gian: "Thả thằng bé."
Lục Tường cười lạnh hai tiếng, nói: "Xem ra mày đã có kinh nghiệm, nếu như sáu năm trước mày cũng có thể nghe lời như vậy, cũng sẽ không xảy ra chuyện về sau rồi!"
Sáu năm trước? Chuyện về sau? Viêm Dạ Tước nhíu chặt c