y, nhưng lời phía sau dường như không mang theo ý tốt:“Ngây thơ!”
Bạch Phương Úc nhăn mũi, kéo lại quần áo cho tốt, rồi chạy vào phòng
tắm thay đồ. Vừa mới tiến vào, cái đầu nhỏ của cô đã thò ra ngoài, thúc
giục hắn:“Anh cũng đi thay quần áo nhanh đi! Đừng làm mất thời gian của em! Nhanh lên!”
Đường Hạo ném cho cô một nụ cười bất đắc dĩ.
Ám muội một hồi cũng qua đi, hai người cùng nhau bước ra khỏi căn biệt thự.
*******************
Đường Hạo mặc quần áo thể thao nhàn tả càng làm tăng thêm vẻ đẹp trai suất khí của hắn. Hơn nữa, lại còn làm mất đi một phần lãnh mạc vốn có, nhiều hơn một ít tuổi trẻ, khiến cho người ta cảm giác gần gũi, thân
thiện hơn.
Những cô gái đi qua hắn, thậm chí cả những phụ nữ bồng theo con nhỏ ở trong trung tâm thương mại cũng không nhịn được mà lén nhìn hắn, mặt đỏ ửng.
Từ trước đến nay, Đường Hạo đối với những ánh mắt của những người
xung quanh nhìn mình đều không có cảm giác. Nhưng Bạch Phương Úc đi bên
cạnh hắn thì không như vậy, dường như ý thức được hết tất cả. Cô cứ giữ
chặt lấy cánh tay hắn, cả người dán sát vào người hắn. Giống như rất sợ
người khác không biết người đàn ông anh tuấn này là bạn trai của cô.
Đường Hạo cúi thấp đầu, ở bên tai cô thấp giọng hỏi thăm:“Này, em có phải lại muốn câu dẫn anh?” Nơi mềm mại của cô đang ma sát lên cánh tay của hắn.
“Không có!” Hiểu được hắn nói gì, Bạch Phương Úc mới đỏ bừng mặt, buông tay hắn ra, chạy đến quầy bán hàng.
Đường Hạo đút hai tay trong túi quần, nhìn xem bóng người kia đang
mua sắm đồ, khóe miệng khẽ cười. Thật không ngờ chính mình lại bị cô dẫn đến trung tâm mua sắm, mà không hề cảm thấy bực bội hay phiền phức gì.
Một dãy nhãn hiệu nổi tiếng xếp thành một hàng, bày biện ngay ngắn trên những tủ gỗ cao cấp.
Bạch Phương Úc chăm chú nhìn qua một lần xong mới vẫn tay nói nhân
viên lấy một vài cái. Sau đó, cô chạy đến bên Đường Hạo, ướm thử thứ vừa mới chọn lên người hắn, mỉm cười nói:“Em biết mà! Màu này quả nhiên là hợp với anh! Không có sai!”
Sau đó lấy thêm vài cái qua, ướm thử tất cả lên người của hắn rồi mới bảo cô nhân viên gói lại. Xoay người, Bạch Phương Úc đẩy Đường Hạo đi: “Được rồi! Anh mau đi thanh toán đi!”
Đường Hạo nhăn mày lại, nửa vui đùa hỏi: “Những thứ này không phải là em mua cho anh sao? Tại sao còn bắt anh tự trả tiền?”
“ Ha ha, đương nhiên là do anh trả tiền rồi! Em chỉ giúp anh chọn đồ thôi mà!” Cô nói thản nhiên, sau đó đẩy lưng của hắn, giục hắn mau đi thanh toán.
Giao tiền xong, cô cũng không có buông tha cho hắn, tiếp tục đi sang
quầy đồ dùng nam, trang phục ngày thường bắt đầu tiến công. Mua loại
quần áo nào, chọn loại màu sắc nào đều do cô làm chủ, Đường Hạo căn bản
không có quyền hỏi đến.
Giao tiền hơn mười bộ trang phục, Đường Hạo bắt đầu cảm thấy mệt mỏi: “ Tiểu thư, đừng có chỉ lăn qua lăn lại chọn đồ của tôi! Chúng ta đi chọn đồ của em đi, được không? Đi, sang quầy bán đồ nữ!”
Hắn tuyệt đối không phải xót tiền mà cầu xin tha thứ, mà là hắn thật sự không muốn cứ phải đi mặc thử quẩn áo. Mặc rồi cời, cởi rồi mặc, tới tới lui lui làm hắn mệt đến không còn cảm giác gì nữa rồi. Hiện tại,
hắn cảm thấy mệt mỏi đến chết đi được!
“ Không được! Còn chưa có mua đủ! Kiên trì lên một cái nào!” Bạch Phương Úc buông lỏng cánh tay của hắn ra, dẫn hắn đi đến quầy bán đồ
nội y của nam giới. Nhìn một loạt quần lót nam treo trên mắc, cô cẩn
thận chọn lựa.
Sau đó, cô cầm lên một cái quần lót màu xanh đậm hình tam giác, quay người hỏi hắn: “ Cái này màu sắc thế nào? Màu đen không quá tốt, dễ bị phai màu, trông sẽ không được khỏe mạnh!”
Gương mặt màu lúa mạch của Đường Hạo trở nên đỏ sậm, nhăn lông mày nói: “ Tùy!”
Bạch Phương Úc không có phát giác được hắn đang không tự nhiên, còn phối hợp nói thêm vào: “ Sao có thể tùy được? Quần áo lót của anh nhất định phải phù hợp thì mới thoải mái. Đúng rồi! Anh thích góc bẹt, hay tam giác?”
Lần đầu tiên có người phụ nữ thẳng thắn hỏi hắn vấn đề như vậy! Sắc
mặt của hắn càng lúc càng đỏ đậm hơn, nửa ngày vẫn không trả lời.
“ Nói đi! Anh thích tam giác hay góc bẹt?” Cô mở to hai mắt nhìn hắn. Cô đơn thuần chỉ muốn hắn ăn mặc được thoải mái. Rất khó khăn sao?
Đường Hạo nhíu mày, lại thấp giọng nói bên tai cô: “ Cái mà em đang mặc trên người bây giờ là góc gì? Anh liền thích mặc loại góc đó!”
Lúc này, đổi lại chính là Bạch Phương Úc đang đỏ bừng mặt, không có ý tứ. Cô đang mặc chính là một cái hình tam giác, vậy thì phải là tam
giác. Tiếp theo, ánh mắt cô rơi xuống những chiếc quần lót hình tam
giác. Màu sắc thì hoàn toàn do cô làm chủ.
Đường Hạo nhìn dáng vẻ của cô đột nhiên cảm thấy người phụ nữ này đang săn sóc mình rất tỉ mỉ. Thật sự rất tốt!
Trong nháy mắt một cái giác không thể nói được dâng lên trong lòng hắn.
Hai ngày liên tục, từ hôm chủ nhật đến này, Bạch Phương Úc đều ở chỗ
của Đường Hạo. Mà trước đó, cô đã mua đủ quần áo, nội y, cả đồ dùng cá
nhân sinh hoạt thường ngày, cho nên cô ở bên hắn cũng đã thành thói
quen
