đỏ lên, không tốt chút nào nhìn hắn. Cô bắt lấy tay của hắn, ấp a ấp úng nói: “ Cái kia… Cái kia…em nói với anh một việc,… anh sẽ không trách em chứ?” Cô lộ ra bộ dáng giống như đã làm sai chuyện gì đó.
Lời của cô khiến hắn nhíu mày. Cô rõ ràng là không có làm sai chuyện gì, hắn tại sao phải trách cô?
“ Không đâu! Có chuyện gì? Em làm sao?”
“ Cái kia…. Cái kia….” Lúc nói, cô rất khó xử, chỉ chỉ xuống dưới, để lộ ra chỗ mà mình vừa mới nằm.
Nhìn gương mặt của hắn, rồi lại nhìn ga trải giường màu trắng, cô ấp úng nói: “ Cái kia…em chưa xong,…..xin lỗi… làm bẩn giường của anh mất rồi!”
Nghe thấy lời của cô, Đường Hạo theo ánh mắt của cô mà nhìn lại. Chỉ
trên, trên tấm ga trải giường màu trắng xuất hiện một vệt máu màu đỏ,
vẫn còn ẩm ướt. Rõ ràng là vừa mới in ra.
“ Cái kia….. Em sẽ đem ga trải giường của anh đi giặt sạch! Anh… anh ở trong này có băng vệ sinh hay không? Em cần!” Cô níu chặt chăn đơn, nhìn hắn hỏi.
“ Chỗ này không có!” Tiểu Ngưng đã ra đi được hơn một năm. Hắn lại không kết giao với bất cứ người phụ nữ nào khác. Thứ đồ kia làm sao mà có ở chỗ này được.
“ Aihazza…. Phải làm sao bây giờ?”
Đường Hạo thở dài một hơi, sờ lên mái tóc ngắn của cô: “ Anh đi mua! Thuận tiện mua luôn cả bữa sáng!”
“ Cảm ơn anh! Thật sự đã làm phiền đến anh rồi!” Trong lòng Bạch Phương Úc cảm thấy cực kỳ ngọt ngào. Hắn đối với cô săn sóc cực kỳ.
Đường Hạo cau mày, nhắc nhở cô: “ Em còn không mau! Đừng có để chăn ga của anh bị trang điểm màu mè như thế này….”
Dùng qua bữa sáng, Đường Hạo mới nhìn kỹ người phụ nữ đang mặc chiếc
áo sơ mi trắng rộng thùng thình cùng với quần lót của mình ở trước mặt.
Bởi vì lúc này cô không có quần áo để mặc, lại cần dùng đến băng vệ
sinh, cho nên hắn chỉ có thể đem quần lót của mình đưa cho cô.
Nhìn xem cô có vài phần buồn cười, Đường Hạo ho nhẹ một tiếng: “ Có muốn anh đưa em trở lại khách sạn hay không?”
Bạch Phương Úc sắp xếp lại phòng của hắn, tìm mấy cuốn sách báo tạp chí đặt lên bàn trà, nói: “ Anh đang nói chuyện với ai ở đây vậy?”
“ Trong phòng ngoài anh với em, còn có người thứ ba sao?” Hắn từ từ đi đến đứng sau lưng cô, xoay người cô lại, để cô quay mặt nhìn mình.
“ Em là ai?” Bạch Phương Úc mở to mắt, khoát tay lên vai hắn, lộ ra một chút khẩn trương nhìn hắn.
“ Bạch Phương Úc! Làm sao vậy?”
“ Hô hô hô! Khá tốt, em còn tưởng anh không nhớ nổi tên em nữa cơ!” Cô thở mạnh một hơi. Nếu hắn mà không nói được ra tên của cô, cô thật sự sẽ dùng dép lê mà đập lên đầu của hắn, “ Vậy anh không thể gọi em là Bạch Phương Úc được sao? Nam nữ yêu nhau
sao có thể gọi tên nhau một cách khách khí như thế? Anh có thể gọi em là Phương Úc, hoặc đơn giản là Úc!”
Đường Hạo nhếch cao khóe miệng, cong thành một đường dài.
“ Anh cười cái gì? Nhanh lên, gọi một tiếng!” Bàn tay xanh nhạt nhỏ bé của cô xoa lên gương mặt của hắn, vỗ vỗ lên gò má của hắn, làm nũng ra lệnh.
“ Ừ…. Phương …..Úc…” Hắn có chút không được tự nhiên khi gọi tên cô.
Bạch Phương Úc nghe thấy tiếng của hắn, nói : “ Ừm…. Gọi thế này không tính, gọi lại đi! Phương Úc hoặc là Úc!”
“ Phương Úc!” Lần này hắn gọi tên cô rất nhanh gọn.
Bạch Phương Úc tương thưởng cho hắn một cái mỉm cười, buông khuôn mặt của hắn ra, nói: “ Cũng không tệ lắm! Tuy nhiên, em thích anh gọi em một tiếng ‘Úc’ hơn!
Nhưng em không muốn ép anh! Có lẽ cách gọi một chữ rất ngọt ngào, anh
chắc chỉ để gọi Ngưng của anh thôi!”
Lời nói tuy có vẻ cực kỳ rộng lượng, nhưng nghe giọng lại ngửi thấy mùi vị ê ẩm. Cho dù che dấu như thế nào cũng bị lộ ra.
Bị cô quấy rầy như vậy, Đường Hạo thiếu chút nữa quên đi chuyện định nói: “ Không cần tôi đưa em về khách sạn sao?”
“ Không cần! Hôm nay anh cũng nghỉ làm, chúng ta đương nhiên là
phải đi hẹn hò! Chúng ta cùng nhau đi dạo phố, mua sắm…. bởi vì có rất
nhiều thứ cần phải mua!” Cô nên đi mua quần áo cho hắn. Cô muốn hắn từ trong ra ngoài tất cả đều là do cô mua.
Bởi vì hắn là bạn trai của cô. Cô không có cách nào khiến hắn quên đi người phụ nữ kia ở trong lòng thì ít nhất cũng phải làm cho hắn từ
trong ra ngoài đều ngập tràn mùi vị của cô.
“ Đi dạo phố?” Nếu như phải chọn đi dạo phố và xem phim, hắn tình nguyện đi xem phim.
“ Đúng, đi dạo phố! Em muốn đi mua sắm!” Làm bẩn giường của hắn như vậy, bây giờ mà phải đem đi giặt giũ thay ga thì cực kì mất sức. Cô xoay người lại, thúc giục hắn: “ Nhanh lên đi thay quần áo! Mặc quần áo thể thao thường ngày thôi! À, đúng rồi! Bộ đồ màu trắng trong tủ rất đẹp đấy!”
“ Cái gì?”
“ Chính là, chỗ này có một trong hai món ở chỗ đó rồi!” Bạch Phương Úc vỗ vỗ cái mông của mình.
“ Làm sao em biết tôi có bộ quần áo kia?” Cô có nhìn hắn mặc quần áo đâu? Kỳ quái.
Bạch Phương Úc nhún nhún vai, nói một cách rất tự nhiên: “ Lúc anh không có ở đây, em đã đi nhìn phòng thay đồ của anh rồi! Em thấy nếu
anh mặc bộ thể thao màu trắng sẽ cực kỳ tuấn tú! Nhan