ính, hắn đã thấy Dương
Dương mặc đồ chơi bóng chày, đang chạy tới: “Ba! Ba.!”
*đại trạch: nhà lớn, nhà chính.
“A…ui…đừng chạy quá nhanh, coi chừng vấp ngã!” Bà nội trẻ Hàn Tú lo lắng chạy theo phía sau, lo sợ cháu nội ngoan bị té ngã. Không may, bà không chạy được nhanh như đứa cháu của mình, chỉ một lát đã bị nó bỏ xa ở phía sau
lưng.
Đường Lập Huân cũng đi lên kéo lão bà đang không thở kịp
của mình, dịu dàng nói: “Yên tâm! Dương Dương sẽ không có chuyện gì đâu! Thằng bé không yếu ớt như vậy đâu!”
“Dương Dương lúc trước đã bị thương rồi, bây giờ không thể để nó lại bị thương được!” Hàn Tú không
biết là bản thân mình đã quá nhạy cảm. Dương Dương là cháu trai nhà
giàu, đương nhiên là nó sẽ bị chú ý hơn những đứa trẻ khác.
“Lão
thái bà à! Nói cho cùng, Dương Dương là một thằng bé con, là cháu trai
của Đường Lập Huân tôi. Thể chất của nó đâu có kém cỏi như vậy đâu.” Lúc khen cháu, Đường Lập Huân cũng không quên nói ngọt chính bản thân mình
trước mặt vợ.
“Giờ ông lại đi so sánh với thằng bé con sao? Cháu
trai bảo bối của tôi!” Hàn Tú bỏ qua lão công của mình, chạy theo sau
lưng đứa cháu.
Đường Hạo dừng hẳn xe lại, bước xuống. Hắn còn chưa đứng vững thì đã bị con trai chạy đến ôm choàng lấy.
“Ba ! Ba! Ba!”
Đường Hạo thuận thế ôm lấy con, xem xét thân thể của nó: “Thế nào? Người còn
đau không?”Lúc trước, cả chân tay, toàn thân của thẳng bé đều bị trầy
xước. Nhìn con lúc đó, hắn thật sự đau lòng không thôi.
“Không có chuyện gì ! Tất cả đều tốt rồi ạ !” Dương Dương giờ lên hai nắm tay, làm tư thế trông rất khỏe mạnh.
Đường Hạo hôn mấy cái lên khuôn mặt nhỏ bé của con, sau đó mới buông thân thể khá nặng của Dương Dương ra, thả xuống mặt đất: “Tiếp tục đi chơi bóng
chày đi nhé! Ba và ông nội nói chuyện nột chút!”
“Mẹ…..” Dương Dương đứng bất động ở nơi đó, lời muốn hỏi còn chưa nói ra được, làm sao có thể nói đi là đi.
“Mẹ con hôm nay không đi cùng ba!”
“Con có nhìn thấy là mẹ không đi cùng ba, con muốn hỏi là, khi nào thì ba
đưa mẹ đến nơi này gặp con?” Dương Dương nheo mắt lại nhìn ba nó. Lúc
thân thể nó đau đớn, người nó mong gặp nhất chính là mẹ. Tuy có ông bà
nội cùng với các dì giúp việc ở bên, nhưng nó vẫn cứ đau, bọn họ không
thể thay thế mẹ. Bây giờ, nó rất muốn được gặp mẹ, khát vọng được mẹ ôm
nó ngủ.
“Lần sau! Lần sau, ba sẽ đưa mẹ con đến!” Chướng ngại vật lớn nhất đã giải quyết xong rồi, hiện tại vấn đề chỉ là cơ hội và thời
gian.
“Lần sau ba có thể đưa mẹ đến đây sao? Ba, ba nói thật
chứ?” Trong hai mắt Dương Dương rõ ràng hiện lên sự không tin tưởng. Bởi vì, nó cảm nhận được ông bà nội căn bản không thích mẹ của nó. Đã lâu
như vậy mà ông bà không nhắc gì đến mẹ của nó, cứ như thể mẹ nó không
tồn tại trên đời này vậy.
Bị con trai hỏi như vậy, Đường Hạo nhíu mày lại. Hắn cảm giác con trai đang chất vấn mình.
“Ba, ông bà bội xem thường mẹ, có đúng không ạ?”
“Vì sao lại nói như vậy?” Trái tim Đường Hạo siết chặt lại, trên gương mặt
con của hắn lộ rõ vẻ đau khổ. Vẻ mặt này giống hệt người phụ nữ kia.
“Chẳng lẽ không đúng sao ạ? Con cảm nhận được điều này! Con sẽ có mẹ kế sao?
Con không cần, đừng mà….” Dương Dương lớn tiếng nói với ba nó, cũng là
nói để cho ông bà nội nghe được, “Không ai tốt bằng mẹ của con! Mẹ của
con là tốt nhất! Tại sao các người không yêu thích mẹ của con? Vì sao
lại muốn tìm mẹ kế cho con?”
Ánh mắt Đường Lập Huân cùng Hàn Tú
khó xử nhìn nhau. Sau đó, họ xấu hổ đứng sang một bên. Chỉ có thể đem
cháu trai đang khóc lóc đáng thương giao cho con trai mình, còn họ thì
không biết nên nói gì.
Đường Hạo lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ
bé của cậu con trai. Hắn không biết nên trấn an thằng bé, hay là kể cho
nó nghe sự thật: “Ba sẽ không lấy ai ngoài mẹ con, trước kia không phải
đã nói rồi sao? Con không tin lời ba nói à?”
Dương Dương chậm rãi ngừng khóc, nức nở nhìn ba: “Thật vậy không? Nhưng trên TV không phải
là nói ba cùng dì Tiền kia sẽ lập tức cử hành hôn lễ sao ạ? Nếu ba cưới
dì ấy, dì ấy không phải là trở thành mẹ kế của con hay sao?”
“Có hôn lễ rồi sao?” Đường Hạo không có trả lời con mà hỏi ngược lại.
Dương Dương nghĩ nghĩ, lắc đầu.
“Ừ! Vậy còn chưa có hôn lễ đúng không?”
Lần này, Dương Dương gật nhẹ đầu.
“Cho nên, con bây giờ là đang lo lắng quá sớm rồi, có phải không?”
Nước mắt Dương Dương lại rơi xuống lần nữa, khẽ nhếch miệng lên: “Nhưng là…. Con sợ ba kết hôn….đến khi con hỏi lại ba lần nữa thì ba đã kết hôn
xong rồi……như vậy không phải là đã muộn rồi sao? Ba, ba gạt con….hu hu…”
“Ba không có gạt con, tin ba đi, được không?” Ha ha, xem ra con trai hắn
thật sự đã lớn rồi, không phải nói mấy câu là có thể lừa được!
Hai mắt Dương Dương Dương đẫm lệ, mông lung nhìn ba của nó, tiếp tục hỏi:
“Ba muốn con tin ba như thế nào? Ba lại lừa con thôi! Ba cùng cô gái
khác kết hôn rồi sao, con phải làm gì bây giờ?….”
“Vậy con định cả đời này không để ý đến ba ư?”
Dương Dương dùng bàn tay nhỏ bé của nó lau nước mắt trên mặt, sau đó lại lau
bàn tay đó vào ống quần của ba nó. Động tác trước sau như một, nó nói:
“Có lẽ ba căn