để anh chọn bàn.
- Anh là khách quen à?
- Cô là nghề gì vậy, cô Baker?
- Nghiên cứu.
- Nghiên cứu gì?
- Thứ có lẽ sẽ khiến anh chán ngấy đến tận cổ. Thế anh là phóng viên gì?
- Kiểu phóng viên luôn thích chõ mũi vào chuyện người khác.
- Bài báo gần đây mà tôi có thể đọc được?
- Ba tháng nay tôi chưa viết bài nào.
- Vì sao?
- Đó là một câu chuyện dài hẵn cũng sẽ khiến cô chán ngấy. Anh chàng trong ảnh không chỉ là hướng dẫn viên của cô, phải không?
Suzie quan sát Andrew, cố đoán định đường nét khuôn mặt anh dưới bộ râu rậm rì.
- Anh trông như thế nào trước khi bị bộ râu này che lấp hết?
- Trông khác. Cô không thích à?
- Tôi không biết, tôi không tự đặt cho mình câu hỏi ấy.
- Như thế này cũng hơi ngứa ngáy, nhưng tiết kiệm được vô khối thời gian buổi sáng, Andrew vừa nói vừa lấy tay xoa mặt.
- Shamir là chồng tôi.
- Đã ly hôn, cô cũng vậy sao?
- Ở góa.
- Tôi xin lỗi, tôi hay xía vào chuyện không liên quan đến mình quá.
- Câu hỏi của anh không phải là thiếu tế nhị.
- Không, nó thiếu tế nhị mà. Chuyện đó xảy ra như thế nào? Ý tôi là cái chết của anh ấy.
Andrew ngạc nhiên khi thấy Suzie bật cười.
- Cái chết của Shamir chẳng có gì buồn cười, và tôi vẫn chưa hết thời gian để tang anh ấy, nhưng cái người cứ sợ mình thiếu tế nhị thì mới buồn cười! Anh rất vụng về, tôi thích điều đó, tôi nghĩ vậy. Thế anh thì sao, điều gì không suôn sẻ trong chuyện vợ chồng anh?
- Tôi á? Cuộc hôn nhân của tôi chắc phải thuộc hàng ngắn ngủi nhất. Kết hôn vào 12h trưa và chia tay vào 8h tối.
- Tôi thắng anh rồi. Cuộc hôn nhân của tôi còn kéo dài chưa tới một phút.
Vẻ khó hiểu hiện trong mắt Andrew.
- Shamir mất ngay sau cái phút chúng tôi trao lời thề nguyền.
- Anh ấy bị bệnh hiểm nghèo à?
- Khi ấy chúng tôi đang treo mình trong khoảng không. Anh ấy đã cắt dây leo nối tôi với anh ấy để cứu mạng tôi. Nhưng nếu anh không thấy bất tiện, tôi muốn chuyển chủ đề.
Ánh mắt Andrew chìm đắm vào đĩa thức ăn. Anh im lặng một lúc rồi ngẩng lên.
- Cô đừng nghĩ tôi có ý gì không đúng đắn trong điều mà tôi sắp đề nghị với cô đây. Cô không thể ngủ ở nhà tối nay. Trước khi chi tiền thay ổ khóa mới. Tên trộm đột nhập nhà cô có thể sẽ quay lại. Tôi có một căn hộ nhỏ mà tôi không ở, rất gần đây. Tôi có thể giao chìa khóa cho cô. Ba tháng nay tôi ngủ ở nhà một anh bạn. Thêm một vài đêm nữa cũng không có gì to tát cả.
- Vì sao anh không ngủ ở nhà mình nữa?
- Tôi sợ ma.
- Anh mời tôi ở lại một căn hộ bị ma ám sao?
- Bóng ma của vợ cũ tôi chỉ ám ảnh trong đầu tôi thôi, cô không phải sợ gì đâu.
- Tại sao anh lại làm như thế với tôi?
- Tôi làm điều này chính là cho tôi, cô chấp nhận đã là giúp tôi rồi. Vả lại chuyện này cũng chỉ kéo dài vài bữa thôi, thời gian…
- Để tôi cho thay ổ khóa và mua một chiếc đệm khác. Tôi đồng ý, Suzie nói. Tôi đã không nghĩ đến điều đó, nhưng bây giờ, khi anh nhắc đến, ý nghĩ phải ngủ ở nhà anh đêm nay khiến tôi hơi hoảng. Tôi xin nhận tấm lòng hiếu khách của anh, hai đêm thôi, không hơn, tôi hứa với anh điều đó. Ngày mai tôi sẽ làm việc cần làm. Và tôi sẽ mời anh bữa trưa nay, đấy là điều tối thiểu tôi làm được.
- Nếu cô muốn như vậy, Andrew đáp.
Sau bữa trưa, anh đưa Suzie về tận chân tòa nhà anh ở và giao chìa khóa cho cô.
- Nhà tôi trên tầng 4. Chắc là vẫn sạch sẽ thôi, người giúp việc vẫn đến đều đặn, và vì đã lâu tôi không bước chân về nhà nên bà ấy cũng không vất vả lắm. Nước nóng chảy không đều, nhưng một khi đã chảy thì cô nên cẩn thận, nóng lắm đó. Cô sẽ tìm thấy khăn tắm trong chiếc tủ ở cửa vào. Cứ tự nhiên như ở nhà.
- Anh không giúp tôi tham quan nhà cửa sao?
- Không, tôi không thích.
Andrew chào Suzie.
- Tôi có thể xin số điện thoại của anh được chứ? Để còn trả chìa khóa cho anh…
- Cô cứ mang trả tôi ở thư viện. Ngày nào tôi cũng tới đó.
*
Suzie xem xét kỹ căn hộ của Andrew, thấy nó khá xinh xắn. Cô thấy bức ảnh chụp Valérie, lồng trong khung đặt trên lò sưởi.
- Chính là cô đã làm trái tim anh ta tan nát sao? Ngốc nghếch quá, tôi những muốn chúng ta đổi vai cho nhau đấy. Tôi sẽ trả lại anh ta cho cô, có thể, nhưng sau này nhé, giờ tôi đang cần anh ta.
Và Suzie lật ngược khung ảnh úp vào tường rồi đi xem phòng ngủ.
Đến giữa buổi chiều, cô ghé qua nhà lấy ít đồ dùng.
Bước vào nhà, cô cởi áo khoác, bật đèn và giật này mình khi thấy người đàn ông ngồi bên bàn làm việc của cô.
- Tôi đã nói “lật tung lên” chứ không phải là phá nát mọi thứ! Cô vừa nói vừa khép cửa lại.
- Anh ta đã giao chìa khóa nhà cho cháu. Với mục đích thu hút sự chú ý của anh ta, như thế khá thành công đấy chứ. Cháu nên cảm ơn ta mới phải.
- Giờ ông đang theo dõi tôi đấy à?
- Tò mò thuần túy. Hiếm khi nào có người nhờ vả ta đi trộm chính nhà họ, thế nên đương nhiên ta phải tự đặt nghi vấn.
Suzie vào trong bếp, mở tủ tường, lấy một hộp ngũ cốc trên ngăn tủ, rút ra một tập tiền mặt giấu dưới đáy hộp và quay trở lại phòng khách.
- Sáu nghìn, thù lao cho việc ông đã giúp, ông cứ đếm đi, cô nói trong lúc đưa tiền cho ông.
- Cháu muốn gì ở gã đó chứ? Arnold Knopf gặng hỏi.
- Nói với ông chuyện đó không