ể giành lấy chứ không phải
là dựa vào những quan hệ dây dưa khác để kiếm lợi!
-Lần này anh đến tìm tôi,
cô ấy có biết không?
Nhắc đến Hi Hiểu, mí mắt
Tử Duệ liền giật giật: -Không biết!
-Tôi biết mà- Lục Kỳ Thần
nhíu mày, khóe môi khẽ nhếch lên cười chua xót: -Nếu như cô ấy biết chắc chắn
sẽ không cho anh đến- nói rồi liền ngẩng đầu lên: -Tôi đồng ý sẽ không có cái
nhìn khác đối với các doanh nghiệp kia. Công ty Trụ Dương các anh với các công
ty khác đều đứng trên cùng một vạch xuất phát. Tôi sẽ chỉ cân nhắc đến yếu tố
thực lực, không để những chuyện khác can thiệp -Lục Kỳ Thần hơi dừng lại như
đang tuyên thệ: -Anh cũng biết đấy, Thừa Trạch là hạng mục đầu tiên tôi thực
hiện, tôi đâu dám lấy nó ra làm trò đùa?
Lục Kỳ Thần đã nói đến
thế này rồi, còn nói nữa chẳng khác nào tự chuốc lấy khó xử cho mình. Lí Tử Duệ
đành cất tấm thẻ ngân hàng đi: -Vậy thì tôi không dám ép. Nếu như đã có sự bảo
đảm của tổng giám đốc Lục, công ty Trụ Dương chúng tôi sẽ mang đến cho anh một
câu trả lời thỏa đáng!
Nói thêm vài câu xã giao
khác, hai người ai đi đường nấy.
Lục Kỳ Thần lần này đã để
lại ấn tượng sâu sắc cho Lí Tử Duệ. Lần trước gặp mặt ở bệnh viện trong tình
huống gấp gáp, Lục Kỳ Thần trong kí ức của anh dường như vẫn chỉ là một thanh
niên có gia thế tốt, mặc dù vừa phải vào tù nhưng toàn thân vẫn toát lên một
khí chất thanh cao, giống như một đứa trẻ chưa trưởng thành, bình thản với tất
cả mọi thứ xung quanh.Nhưng hôm nay gặp mặt, dường như anh ta đã thay đổi thành
một con người hoàn toàn khác, hành động cẩn trọng, thái độ điềm đạm. Mặc dù so
với những lãnh đạo của các doanh nghiệp khác trông vẫn còn hơi non nhưng trong
đôi mắt đó luôn ánh lên những cái nhìn sắc bén khiến cho người khác không thể
coi thường.
Về đến nhà, Tử Duệ không
nói cho Hi Hiểu về cuộc gặp gỡ với Lục Kỳ Thần. Nhưng thái độ của Hi Hiểu hôm
nay khác hẳn với ngày thường, cô chủ động tiếp nhận nhiệm vụ thiết kế đề án của
Trụ Dương. Lí Tử Duệ hiếm khi thấy Hi Hiểu nhiệt tình với công việc như vậy thì
không nén được tò mò: -Những chuyện này em cứ để cho họ làm là được rồi, cần gì
phải làm cho mệt, mà Trụ Dương có trả tiền lương cho em đâu….
Hi Hiểu dừng tay đáp:
-Còn không phải là vì anh hay sao?
-Vì anh á?
-Anh biết lần trước em
giành được giải thường thiết kế quảng cáo là do ai chỉ đạo không?- nhìn thấy sự
ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt anh, Hi Hiểu gật đầu: -Không sai, chính là
Lục Kỳ Thần đấy!
-Những ngày tháng ở bên
anh ta, em không chỉ học được yêu mà còn học được bản lĩnh kiếm cơm sau này- Hi
Hiểu cười nhạt: -Anh ta đã dạy em rất nhiều thứ, nói cho em biết khẩu vị của
các nhà doanh nghiệp, nói cho em biết khách hàng cần cái gì, làm thế nào để
sáng tạo…nói tóm lại, cũng nhờ sự dạy dỗ của anh ta mà em đã có được ngày hôm
nay!
-Vì vậy có thể nói, anh
ta thích đề án quảng cáo như thế nào em rõ hơn ai hết- Hi Hiểu mỉm cười, rút ra
đề án mà Lí Tử Duệ bảo các nhân viên khác trong công ty làm: -Những cái này, e
rằng Lục Kỳ Thần chỉ xem thôi cũng chẳng buồn xem đâu!
Lí Tử Duệ lặng người nhìn
cô hồi lâu rồi đột nhiên giả vờ nổi giận: -Nhan Hi Hiểu, anh lại không chịu
nổi, bắt đầu đố kị rồi…
-Anh đố kị cái khỉ gì
chứ?- Hi Hiểu đập nhẹ xấp tài liệu lên đầu anh, mỉm cười bảo:
-Nếu như không phải vì
anh thì em đâu có nhọc công như vậy?
Quả đúng như Hi Hiểu dự
đoán, trong ngày đấu thầu đó, Lí Tử Duệ nhờ vào đề án của Hi Hiểu đã trúng
thầu. Ngoài lí do vì đề án của Hi Hiểu quá xuất sắc ra, Lục Kỳ Thần còn đưa ra
một lí do, trong tất cả các công ty, chỉ có Trụ Dương là không “giao nộp” cho
họ cái gọi là “chi phí qua cửa quan”. Anh ta nói, cái mà anh ta khâm phục chính
là thái độ hết lòng vì việc công.
Nghe những lời Tử Duệ kể
lại, Hi Hiểu không nhịn được cười: -Anh ta nói câu đó chỉ là mánh khóe nâng cao
hình ảnh của mình mà thôi. Lợi ích trước mặt, em không tin là anh ta không động
lòng!
-Sao thế?
-Anh không tin thì cứ chờ
xem, ngày mai báo kinh tế sẽ cho đăng một mẩu tin, chủ yếu là ca ngợi tổng giám
đốc Lục của Thừa Trạch không màng danh lợi, hết lòng vì công việc- Hi Hiểu khẽ
thở dài: -Anh ta vào đã vào tù một lần rồi, giờ với anh ta mà nói thì việc xây
dựng hình ảnh còn quan trọng hơn nhiều so với chút lợi ích cỏn con ấy. Một hạng
mục lớn như vậy, danh tiếng chính là nền móng cho sự sinh tồn.Thế nên em đề
nghị, sau này các anh làm đề án gì cần xuất phát từ trọng điểm văn hóa và phẩm
chất.
Người như anh ta, phong
cách rất chi tiểu tư sản, thế nên rất thích điều này!
Lí Tử Duệ gật đầu lia
lịa: -Buổi đấu thầu hôm nay có rất nhiều người nói đến chuyện trước đây của anh
ta. Đại khái trong mắt nhiều người, anh ta là người cuộc đời lúc thăng lúc
trầm, thậm chí nhiều người còn hứng thú với cuộc đời của anh ta còn hơn là
chuyện công việc…- nói đến đây, Tử Duệ bỗng dừng lại một chút rồi mới nói tiếp:
-em có biết sau buổi đấu thầu anh ta hỏi anh cái gì không?
-Cái gì?
-Anh ta hỏi anh cái đề án
này có phải do một tay em làm không?
-Ha…- Hi Hiểu cười khẩy,
đôi mắt vữa nãy còn
