sức quyến rũ của anh ta nhìn qua chính là nằm ở nội hàm, ở nhân cách.
“Đây là buổi bảo vệ tốt nghiệp của sinh viên khoa Điện.” Một giọng nói bất
ngờ vang lên giúp Lăng Lăng đang mơ màng cảm thán hoàn hồn trở lại.
Cô quay mặt nhìn về phía người nói, không ngờ là phó hiệu trưởng phụ trách đào tạo của đại học T, nhân vật lớn cỡ này cô chỉ có thể hân hạnh thấy
qua một lần trong buổi lễ khai giảng, còn tưởng lần sau gặp lại chắc là
trong buổi lễ tốt nghiệp.
Dương Lam Hàng rốt cuộc thu hồi ánh mắt
lưu luyến của anh ta, hỏi phó hiệu trưởng: “Hiệu trưởng Châu, tôi có thể đến nghe một lúc không?”
Giọng nói tao nhã khác thường, ôn hòa lại
không quá nồng nhiệt, khinh đạm nhưng không lạnh lùng. “Đương nhiên là
được, hiệu trưởng Vương đang muốn làm cho phong cách học tập của đại học T hòa nhập với trào lưu quốc tế, vừa hay cậu cho ý kiến, xem đại học T
so với Massachusetts thực sự khác biệt nhau ở chỗ nào.”
“Cám ơn
thầy!” Dương Lam Hàng thản nhiên xoay người, hướng về phòng bảo vệ của
các cô. Từ MIT về á?! Cùng một người như vậy tồn tại trong một không
gian thật là áp lực, cô phát hiện bản thân mình nhỏ bé như một hạt bụi.
Lăng Lăng nhìn bóng dáng anh ta mà cảm khái muôn phần, cố gắng tìm kiếm lấy
một điểm thiếu sót nhằm cân bằng tâm lý bản thân một chút! Còn về phần
lý do tại sao tâm lý lại mất cân bằng thì cô cũng không rõ! Nhìn kỹ
xuống dưới, cô phát hiện Âu phục trên người anh ta không những được
thiết kế cắt may vô cùng thanh lịch, mà cổ áo, cổ tay áo, hông, không
chỗ nào không vừa vặn, rõ ràng là: Bộ Âu phục này được đặt may dành cho
riêng anh ta! Trời ạ! Coi trọng tiểu tiết đến thế, cô bái phục sát đất!
“Ngắm đủ chưa?” Uông Đào ngồi bên vỗ vỗ vai cô, giọng nói nồng nặc mùi ghen tuông.
“A!” Lăng Lăng hơi chột dạ, chuyên chú nhìn chằm chằm xuống ngón chân, nhỏ giọng đáp: “Em chỉ tò mò thôi mà.”
Uông Đào không thèm nói gì, rõ ràng là bị biểu hiện mê trai của cô làm tổn
thương tự ái. Tuy rằng ai trong lòng cũng ưa thích cái đẹp, thưởng thức
cái đẹp là bản tính trời sinh, nhưng cô vẫn cảm thấy rất áy náy.
“Em thật chỉ hiếu kỳ thôi mà.” Cô cố gẳng thể hiện lập trường bản thân: “Em tự hỏi… một người như anh ta, có phụ nữ nào dám cưới nhỉ?”
“Tại sao lại không có?”
“Cảm giác rất không an toàn nha!” Cô cười an ủi bạn trai ngồi bên vẻ mặt ghen tuông chưa ngớt.
“Dù sao nếu cho em chọn, em sẽ chọn người như anh…” Cô chỉ là giả sử một chút mà thôi, dù sao, cô cũng không có cơ hội chọn…
Nghe thấy lời của Lăng Lăng, Dương Lam Hàng đang định đi vào bỗng khựng lại
trước cửa, một lát sau, anh ta nhẹ nhàng quay đầu lại, lông mày khẽ
nhướng, liếc nhìn qua Uông Đào vẻ mặt hạnh phúc ngập tràn, lại nhìn sang cô, bên môi thoáng một nụ cười ảm đạm. Cô dường như có cảm giác kỳ quặc rằng, ánh mắt cuối cùng của anh ta để lộ ra chút trào phúng, tựa hồ như muốn nói: Bộ dạng của bạn trai cô quả thực rất có cảm giác an toàn!
Chẳng mấy chốc đến lượt Lăng Lăng lên bảo vệ, nhận thấy từng nữ sinh sau khi đi ra đều nhất trí tấm tắc khen thầy giáo cực phẩm luôn ngồi yên
lặng kia, cô cũng nhất trí cho rằng lúc nhìn thấy anh ta cảm giác hồi
hộp một chút cũng không có, chỉ có sém hoa mắt chóng mặt mà thôi.
Lúc Lăng Lăng đi vào, việc đầu tiên là tìm kiếm vị trí của Dương Lam Hàng,
đảm bảo chuẩn bị sẵn sàng, ai ngờ một khi đã xác định được vị trí, ánh
mắt của cô cứ vô thức thường xuyên theo hướng đèn chiếu mà chuyển đến
trên người anh ta.
Anh ta tuy ngồi ở dãy bàn cuối, nhưng so với các
các thầy giáo lơ đễnh bên trên thì tỏ ra lắng nghe hết sức chăm chú, cơ
hồ là nhìn cô chằm chằm không rời mắt, ánh mắt mênh mông như khói kia
cùng với dáng ngồi hơi nghiêng về trước hoàn toàn biểu lộ ra rằng… anh
ta tràn ngập hứng thú với “đề tài của cô”!
Trong cảm giác vừa được
tôn trọng vừa được thưởng thức, Lăng Lăng tìm được tự tin chưa hề có
trước nay, chẳng những trình bày rõ ràng chính xác, đến lúc trả lời các
“câu hỏi đi kèm” đơn giản do giáo viên phản biện đặt ra cũng đối đáp rất trôi chảy.
Khi cô nghe thấy giáo viên phản biện nhỏ giọng thảo
luận: “Tuy rằng đề tài này có hơi lệch chuyên ngành, nhưng đề tài được
chọn có tính sáng tạo mới mẻ, đầu tư nghiên cứu rất nhiều…” Cô đang
chuẩn bị cung kính nói lời cảm ơn, thuận lợi rút lui, thì có một tiếng
nói chen vào. “Tôi có thể hỏi một câu không?”
Thực đúng giọng điệu thảo luận học thuật tiêu chuẩn, Lăng Lăng không cần nhìn cũng biết là giọng của ai.
Hiệu trưởng Châu nói: “Anh có vấn đề gì thì cứ việc hỏi.”
Tuy rằng biểu hiện trái ngược với vẻ yên lặng tuyệt đối ban nãy của anh ta
khiến Lăng Lăng có chút kinh ngạc, nhưng cô vẫn chân thành nhìn anh ta,
chờ nghe xem anh ta hỏi vấn đề cao siêu gì.
Dương Lam Hàng hơi chỉnh lại thế ngồi, vô thức toát ra phong thái ưu nhã.
Nhưng nhìn qua anh ta cũng không phải hoàn toàn thong dong, khi cùng cô bốn
mắt giao nhau, mười ngón tay anh ta đặt ở trên đùi đan vào nhau, siết
chặt, đầu ngón tay thon dài hơi tái đi, giọng nói cũng có chút cứng
nhắc: “Em cho rằng em làm trang web này có giá trị gì?”