pacman, rainbows, and roller s
Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327754

Bình chọn: 9.00/10/775 lượt.

ữ sinh ngây thơ…

Còn có, xuống giường là giáo viên, trên giường, chính là đồ cầm thú… Á!”

Câu nói kế tiếp của Lăng Lăng bị thân hình cao ngất của anh đè ngược lại: “Anh làm gì vậy?”

“Làm chuyện cầm thú nên làm!”

Dưới ánh trăng yên tĩnh, không nhìn rõ vẻ mặt nhau, chỉ nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ ấm áp bên gối.



“Đừng quậy nữa! Mình nói chuyện phiếm đi.” Cô nói.

“Được! Anh thích nói chuyện phiếm như này…” Anh nói.

“Hử? Không phải nói chuyện phiếm sao? Anh cởi đồ em làm gì?”

“Áo ngủ em dày quá, ôm vào người không thoải mái.”

“…”

“…”

Áo ngủ bị ném ra từ trong chăn.

Trong chăn, họ nằm ôm chặt nhau. “Hàng, thói quen sinh hoạt thường ngày của

anh như thế nào? Mấy giờ thức dậy? Mấy giờ đi ngủ? Có thói quen ngủ trưa không? Mấy giờ ăn cơm?”

“Anh ngoài thời gian đi làm là cố định, những cái khác đều tùy ý.”

“…” Lăng Lăng bó tay luôn!

“Em thì sao?”

“Em ngoại trừ thời gian đi học là tùy ý, thời gian còn lại đều cố định.”

“Vậy tốt quá, sau này thời gian nghỉ ngơi của chúng ta có thể dựa theo thói quen sinh hoạt của em.”

“Giờ làm việc không phải dựa theo anh đấy chứ?” Nếu vậy thì cô thảm luôn.

“Em có thể tiếp tục tùy ý.”

“…” Cô đang vui sướng.

Anh liền nói tiếp: “Nếu như “sếp” em cho phép.”

“…” Vậy câu trước đấy có khác gì không nói đâu.

“Nè! Em đây đang tâm sự với anh, tay anh… có thể không lộn xộn được không hả.”

“Không thích à?”

“Ừm… Không phải.” Cô nói khẽ. “Hơi nhột.”

“À…”

Chăn trùm kín tiếp tục chuyển động tới lui.

“…”

“…”

Hơn mười phút sau…

“Thích không?”

“Ừm…”

“Ý anh là cái giường.”

“…” Cô lại cứng họng rồi. “Rất tốt… Có điều tiết tấu chuyển động hơi dữ dội quá, có thể chậm chút được không.”

“Anh còn chưa bật công tắc.”

“…”

Trời đất ơi! Cô không đời nào nói gì nữa đâu! Để cô câm luôn cho rồi!

******

Hôm sau, một nụ hôn dịu dàng đánh thức Lăng Lăng đang say ngủ.

Cô him híp mắt nhìn Dương Lam Hàng đã mặc áo khoác đâu vào đấy đứng cạnh

giường, ánh nắng sớm rơi trên người anh vàng óng từ đầu đến chân.

Lăng Lăng vội vàng bật dậy: “Chờ chút, để em đi làm điểm tâm cho anh.”

“Không cần đâu, em ngủ tiếp đi. “Sếp” em phê chuẩn cho em nửa ngày nghỉ, buổi

sáng không cần đến phòng thí nghiệm.” Anh dịu dàng lấy chăn bọc kín cô,

ấn trở lại giường: “Mười giờ sẽ có người giúp việc theo giờ đến đây, em

muốn ăn gì cứ nói cho cô ấy là được.”

“Anh bảo cô ấy đừng tới, em nấu cho anh ăn.”

“Không cần, mấy ngày nay em cũng không ngủ đủ giấc, hôm nay ngủ thêm chút đi.”

“Để em làm vài món đơn giản quê em cho anh nhé, ngon lắm đó.”

“Được rồi!” Dương Lam Hàng thấy cô khăng khăng nên cũng không từ chối nữa.

Lúc gần đi lại nói với cô lần nữa, với đồ ăn anh không kén chọn gì cả,

bảo cô không cần tốn nhiều tâm sức.

Nhưng làm bữa cơm đầu tiên cho người đàn ông mình yêu thương, có ai không tốn tâm sức chứ.

Dương Lam Hàng vừa đi, Lăng Lăng liền rời khỏi giường. Bận bịu suốt một buổi

sáng, giặt quần áo, dọn dẹp phòng, cuối cùng làm một bàn các món ăn ngon lành của quê mình. Ai dè lúc mười một giờ, thức ăn đã dọn lên xong

xuôi, cô nhận được điện thoại của Dương Lam Hàng.

“Anh mấy giờ mới về? Em chờ…” Cô vội vàng hỏi.

“Anh xin lỗi, có một chuyên gia nước ngoài vừa đến đây, thầy Chu sắp xếp cho anh mời ông ấy đi ăn trưa.” Giọng điệu của anh nghe rất áy náy.

“Không sao!” Lăng Lăng nhìn đồ ăn trên bàn nói: “Em vừa thức dậy, vẫn chưa nấu cơm đâu.”

“Vậy em muốn ăn gì? Anh gọi cửa hàng mang đến cho em nhé?”

“Anh không cần lo cho em đâu, từ nhỏ đến lớn em toàn tự chăm sóc mình không mà.”

“Thầy Chu đến, anh cúp máy trước nhé!” Lăng Lăng còn chưa kịp hỏi anh giữa trưa có về không, điện thoại đã ngắt.

Nhìn đồ ăn trước mắt, Lăng Lăng hít vào một hơi thật sâu, rồi lại thở ra. Để tránh cho Dương Lam Hàng về nhà nhìn thấy thức ăn cô làm sẽ áy náy,

cũng như tránh lãng phí mồ hôi nước mắt gian khổ của người nông dân,

Lăng Lăng cầm lấy đũa, từng miếng từng miếng liều chết chiến đấu với một bàn đồ ăn.

Nói không thất vọng là giả. Nhưng từ lúc biết Dương

Lam Hàng cô đã quen chờ đợi anh, anh là tài nguyên quốc gia quý giá,

thời gian quý báu, có thể dành ra cuối tuần cùng cô tận hưởng nữ nhi

tình trường đúng là không dễ, cô không thể tham lam vô độ được. Từ hôm

nay trở đi, cô muốn học cách kiên nhẫn đợi anh, học cách thông cảm cho

anh, học cách tự chăm lo cho bản thân.

Khó khăn ăn xong một miếng thức ăn cuối cùng, chuông cửa vang lên. Cô xoa xoa dạ dày căng đau, đi

ra cửa, thấp thoáng thấy một cô gái trẻ tuổi đang đứng bên ngoài.

“Cô tìm ai?” Cô thăm dò hỏi.

“Giao hàng!”

Cô mở cửa, cô gái đứng ngoài vô cùng xinh đẹp, đặc biệt là cặp mắt to lanh lợi. Cô gái tò mò nhìn Lăng Lăng đánh giá một lượt, vẻ mặt có chút thất vọng khó nén.

“Cảm ơn!” Lăng Lăng nhận lấy đồ ăn cô ta đưa cho, quay vào trong lấy tiền. “Phiền cô chờ một chút, tôi đi lấy tiền.”

“Không cần trả tiền, chúng tôi nhận thanh toán rồi.” Cô gái lại nhìn kỹ khuôn mặt của Lăng Lăng: “Cô là bạn gái thầy Dương à?”

“Tại sao lại hỏi vậy?”

Cô gái nói: “Thầy Dương bảo tôi nhắn với cô: Dạ dày cô không tốt, phải ăn cơm đúng giờ.”

Lăng Lăn