Ly Hôn Lão Ba

Ly Hôn Lão Ba

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323473

Bình chọn: 9.5.00/10/347 lượt.

iên, tôi muốn cảm ơn mọi

người đã dành thời gian tới tham dự sinh nhât 63 tuổi của Khương Quốc

Hâm tôi, cảm ơn mọi người.

Cha vừa nói xong, hội trường lại vỗ tay ầm ầm.

- 63 tuổi cũng không phải là cái

gì đáng để chúc mừng phô trương như vậy, tôi nghĩ chắc có nhiều người

nghĩ như vậy đúng không? Chính tôi cũng nghĩ như thế?

Khương Quốc Hâm hài hước nói, khiến mọi người cười rộ.

- Nhưng hôm nay trừ việc chúc

mừng sinh nhật tôi, còn có một chuyện rất đáng chúc mừng. Đó là Khương

Kham, con trai tôi và Lâm Lệ Ngọc tiểu thư con gái chủ tịch tập đoàn

Hoàng Hải cử hành đính hôn. Hy vọng mọi người có thể chúc phúc cho hai

đứa. cám ơn mọi người.

Bên dưới, tiếng vỗ tay ầm ầm cùng với tiếng chúc mừng.

- Chúc mừng hai người, Khương chủ tịch, phu nhân, chúc Lâm chủ tịch nữa, mọi người nhất định rất vui vẻ?

- Chúc mừng, chúc mừng, hai người bọn họ đúng là một đôi kim đồng ngọc nữ.

- Đúng vậy, tôi chưa từng thấy đôi nào xứng đôi hơn bọn họ, đúng là trai tài gái sắc.

- Chúc mừng mọi người, Khương Kham.

- Chúc hai người trăm năm đầu bạc….

Thấy cha thình lình tuyên bố hôn sự,

Khương Kham mặt không chút máu, khó mà tin bọn họ sẽ đối xử với mình như vậy. Họ coi anh là gì? Một con rối không có tình cảm, suy nghĩ, có thể

mặc cho họ thao túng sao?

Anh trừng mắt nhìn cha mẹ cười thoải mái

trên đài, lại nhìn người phụ nữ cười vui vẻ mà không hề kinh ngạc bên

cạnh mình. Chuyện này từ đầu tới cuối chỉ có mình anh là không hay biết

gì.

Tốt lắm, thật sự là quá tốt, bọn họ nghĩ tới công bố hôn sự ở đây thì anh sẽ không phản dối sao?

Nếu bọn họ dám đánh cược lớn như thế, sao anh phải khách khí?

- Thật xin lỗi.

Anh lạnh lùng mở miệng, tiếng nói lớn tới nỗi mọi người xung quanh đều nghe thấy. Đồng thời anh cũng gạt tay Lâm

Lệ Ngọc ra khỏi người mình.

- Khương Kham?

Lâm Lệ Ngọc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, đột nhiên có cảm giác bất an vô cùng.

Đợi cho mọi người tò mò nhìn về phía anh, anh từ tốn nói:

- Xin hỏi, thân là đương sự, vì

sao tôi còn không nghe nói hôm này là ngày đính hôn của tôi? Cũng chẳng

nhớ rõ là mình đã cầu hôn với ai? Chẳng lẽ tôi bị mộng du sao?

Lời vừa nói ra, toàn trường ồ lên.

- Mày muốn chọc giận chết cha mẹ mày sao?

Không thể nhịn chờ về nhà, khi khách mời rời đi, Khương Quốc Hâm đập bàn, gào thét với con, quả thực tức sắp chết.

Dù khi thiết kế chuyện đính hôn này, bọn

họ cũng lo lắng sẽ khiến con phát hỏa nhưng họ cũng không ngờ con không

lưu tình mà để cho họ chút mặt mũi. Trước mặt mọi người phủ nhận hết

thảy, khiến họ phải nhận sự xấu hổ và khó xử này.

Chuyện như thế này thì phải làm thế nào mà giải quyết?

Đây tuyệt đối không phải là điều tệ nhất mà họ nghĩ tới, chính vì thế mới khiến cho ông cực kì tức giận.

Sự tình không nên thành như thế này.

- Mày nói xem, mày muốn làm gì?

Có chỗ nào mà mày không hài lòng với Lệ Ngọc, sao phải làm chuyện như

thế này, khiến con bé khó xử, khiến cha mẹ mày không còn chỗ lui, còn

mắc tội với thân gia. Mày nói xem

Ông tức giận tới đỏ mặt tía tai.

- Con chưa bao giờ nói là sẽ lấy cô ấy, cha mẹ không nên lén lút quyết định cuộc sống của con.

Khương Kham lạnh lùng nói, nếu nói tức giận, anh cũng chẳng kém gì cha.

- Cuộc sống của mày? Chúng tao là cha mẹ mày, mày nghĩ chúng tao sẽ hại mày sao?

- Không. Cha mẹ chỉ biết tự cho

là đúng can thiệp vào cuộc sống của con, tự cho là tốt với con mà hoàn

toàn không để ý tới suy nghĩ của con

Anh châm chọc khiêu khích nói.

- Mày nói tao không để ý tới suy

nghĩ của mày? Được, vậy mày nói xem mày nghĩ gì, nói đi? Khương Quốc Hâm giận không thể nhịn

- Con không kết hôn với Lâm Lệ Ngọc, vì người con yêu chưa bao giờ là cô ta.

- Không phải nó thì là ai? Không

phải nó sao mày hẹn hò với con bé? Không phải nó sao mày còn có quan hệ

khiến nó mang thai?

- Cái gì?! Khương Kham hoảng sợ, khó tin hỏi lại. Mang thai?

- Mày cho dù không muốn kết hôn với nó cũng không được, vì con bé đã mang thai, có đứa nhỏ của Khương gia.

- Không thể nào! Khương Kham phủ nhận: – tuyệt đối không có chuyện này.

- Sao mày dám khẳng định như thế?

- Con chưa bao giờ lên giường với cô ta!

Lời vừa nói ra, cả phòng im lặng, đột nhiên, ngoài cửa có tiếng khóc nức nở.

Khương Kham và cha mẹ không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía thanh âm, thấy Lâm Lệ Ngọc đau khổ khóc.

Khương Kham tuyệt không hề cảm thấy mềm lòng, thầm muốn đối chất với cô ta cho rõ ràng.

- Tôi chưa bao giờ có quan hệ gì với cô, sao cô dám vu đứa nhỏ đó là của tôi?

Anh lạnh lùng nói.

- Em không nói dối. Lâm Lệ Ngọc thút thít nói.

- Cô giờ còn không chịu thừa nhận là mình nói dối sao? Anh lạnh lùng trừng mắt nhìn cô.

- Em không nói dối, ngày cuối

tuần giữa tháng trước, tối hôm đó anh có việc xã giao, uống say như chết anh nhớ không? Lúc đó, anh hơi cảm mạo, bị sốt nên em không an tâm, ở

lại chăm sóc anh, không ngờ anh lại….

Lâm Lệ Ngọc khóc sướt mướt, không nói thêm gì nữa, nhưng không ngừng lau nước mắt.

Lời của cô làm cho Khương Kham nhíu chặt mày, cố gắng nhớ lại đêm đó.

Anh nhớ hôm đó vì cảm mạo mà mệt mỏi, nên trước lúc đi xã giao c


XtGem Forum catalog