rút, hối hận vô cùng. Vừa rồi cô đá anh ta mạnh quá.
Bác sĩ Hà đang chuẩn bị ra về, lúc thu dọn dụng cụ,
chợt hỏi: “Cô gái này có muốn xử lý trên trán không?”
Tả Ý sờ sờ trán, ngượng ngùng xua tay, “Không cần,
không cần.” Cô từ nhỏ khá nghịch ngợm, trái ngược với Lệ Trạch Lương, cô không
hề sợ đau.
Sau đó cô như nghĩ ngợi gì đó, mới giải thích thêm một
câu vô nghĩa, “Do sơ ý đụng trúng thôi.” Cô không thể để người khác biết là do
cái người nằm trên giường kia chọi trúng, không thì xấu hổ lắm. Nhưng giải
thích xong lại cảm thấy thật buồn cười, thật là giấu đầu lòi đuôi.
Nghe Tả Ý nói vậy, bác sĩ Hà không ép buộc, dù sao
bệnh nhân của bà cũng là Lệ Trạch Lương, vì thế thu dọn xong cùng y tá ra về,
lúc đi có nói: “Mấy tiếng nữa cậu ta mới tỉnh, nhưng chi giả thì không thể
dùng, ngày mai tôi lại đến. Nếu cậu ta còn ngoan cố thì đưa đến bệnh viện đi.”
Tả Ý với Quý Anh Tùng đồng loạt gật đầu.
Nhân lúc tác dụng thuốc vẫn còn, Quý Anh Tùng đưa Lệ
Trạch Lương về lại nhà cũ. Tả Ý đương nhiên không đi theo, nhìn chiếc xe chở Lệ
Trạch Lương dần mất hút, cô mới lặng lẽ thầm nhủ ba chữ, thật xin lỗi.
Cô ngước lên nhìn bầu trời mờ sáng, công nhân vệ sinh
đã bắt đầu đi làm, tiếng nhạc của xe chở nước chạy ngang ngã tư vang lên, vô
tình có người dằn vặt cả đêm.
Tả Ý tắm xong liền lăn ra ngủ.
Trong giấc mơ, trong đầu cô hiện ra rất nhiều hình ảnh
đứt đoạn mơ hồ. Đặc biệt là sau khi cô một mình quay lại phòng ngủ xem Lệ Trạch
Lương, lúc gỡ cái chân giả phía dưới chăn, rớt ra, trống rỗng. Hình ảnh này cứ
ẩn hiện nhiều lần trong đầu cô, trong mơ cô không dám nhìn thẳng vào nơi đó, mà
cúi gằm xuống.
Cô ngủ một giấc đến chiều, thì bị tiếng chuông điện
thoại đánh thức.
“Tả Ý, là tôi, Dương Vọng Kiệt.”
“Ừ.” Cô lơ mơ dụi dụi mắt.
“Ngủ sớm vậy sao?”
“Không, tối qua tôi thức cả đêm, có ngủ gì đâu.” Tả Ý
nói.
“À. Định mời em ăn cơm.”
“Sao vậy? Có chuyện vui à?”
“Ở đây có người đàn em của em, muốn ôn chuyện cũ với
em thôi.”
“Đàn em?” Tả Ý rời giường kéo rèm cửa sổ. Ánh chiều tà
chiếu ở xa xa, hơi chói mắt.
“Em học ở đại học M phải không?”
“Ừ...” Tả Ý đi tới đi lui dọn dẹp lại phòng ngủ.
“Quen Doãn Tiếu Mi không? Là lớp dưới chung nhóm kịch
với em đó.”
Tả Ý ngẩn ra.
Nói xong Dương Vọng Kiệt lâu thật lâu không nghe bên
kia đáp lời, “Tả Ý?”
“Hả.”
“Em quên rồi?” Anh hỏi, “Hay Tiếu Mi nhớ nhầm nhỉ?”
“Tôi...”
“Em học đại học M?”
“Ừ.”
“Lúc đi học có tham gia nhóm kịch không?”
“Có lẽ... không có.” Tả Ý ngần ngừ đáp.
“Có lẽ không có?” Dương Vọng Kiệt hơi kinh ngạc với
câu đáp này, không có là không có sao lại là “có lẽ”. Sau khi cúp máy, Doãn
Tiếu Mi hỏi: “Sao rồi?”
“Hình như không biết em, cũng không tham gia nhóm
kịch.”
“Không thể nào.” Doãn Tiếu Mi chau mày quay lên lầu
lấy đồ, một lúc sau lấy ra mấy cuốn album hình.
Cô cắm cúi tìm kiếm, lật ra một tấm chỉ cho Dương Vọng
Kiệt xem.
Ảnh chụp lúc toàn bộ diễn viên sau khi diễn xong ra
chào khán giả, Doãn Tiếu Mi đứng hàng đầu, cách cô không xa, ở giữa là cô gái
nhoẻn miệng cười tươi tắn, vóc dáng khá cao, để tóc dài chấm vai, rõ ràng chính
là Tả Ý.
2.
Hai người hoài nghi nhìn nhau.
“Sao vậy?” Doãn Tiếu Mi hỏi.
“Sao là sao?”
“Sao cô ấy nói không có.”
“Có lẽ trí nhớ không tốt.”
“Trí nhớ không tốt? Chẳng lẽ có người sẽ không nhớ lúc
mình học đại học rốt cục là tham gia đội bóng rổ hay đội bóng bàn ư? Chẳng lẽ
có người học kịch lại cho là mình học piano ư?”
Doãn Tiếu Mi nói có phần không hợp logic, nhưng không
phải không có lý.
“Nhưng, không phải em nói em chưa học hết bốn năm đã
đi du học sao? Có lẽ sau đó cô Thẩm...”
“Vậy em hỏi bạn em đã.” Doãn Tiếu Mi nói.
“Bỏ đi, Tiếu Mi, có lẽ họ có chuyện gì đó không muốn
nhắc lại, cũng không thích em tìm hiểu sâu đâu.”
Doãn Tiếu Mi giận dỗi, “Nhưng mà em tò mò, em thích
thọc mạch chuyện riêng của người ta. Thì sao nào?” Cô còn nói, “Hơn nữa sao cô
ấy không muốn người khác nói đến, sao cô ấy cố ý nói không biết em, chẳng lẽ
anh không tò mò sao?”
Cô là người có lòng hiếu kì mạnh phi thường, biết có
chuyện gì khó hiểu tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Không nói thêm lời nào, bèn gọi
điện cho bạn bè.
“Đúng rồi, Thẩm Tả Ý, khoa chính pháp của tụi mình đó,
hơn chúng ta một năm, mình nhớ rõ lắm mà.” Cô bạn đó nói. “Một người rất hoà
đồng, ở nhóm kịch lâu lắm mà.”
Nghe thấy thế, Doãn Tiếu Mi nhướn nhướn mày với Dương
Vọng Kiệt, trưng ra vẻ mặt em không có lừa anh nha.
“Chúng ta cùng diễn vở...” Doãn Tiếu Mi ngẫm nghĩ.
“[Phù thuỷ Salem'>. Vở kịch khó quá trời, sau đó không
ngờ mọi người lại diễn thành công.” Người bạn nói tiếp lời.
“Đúng đúng. Mình diễn vai con gái Mục sư.”
“Ừ, chưa diễn xong cậu đã bỏ chạy sang Mỹ rồi.”
“Hì hì.” Doãn Tiếu Mi cười ngượng ngùng.
“Sau đó còn hại tụi mình tìm người diễn thay quá
chừng.” Cô bạn nén giận.
“Ngại quá, lần sau cậu đến thành phố A mình mời cậu ăn
cơm, đi chơi với cậu nha. Nói đến chuyện này, chúng ta lâu quá không gặp ha.”
Tật xấu của Doãn Tiếu Mi là, nói một hồi là lạc đề, làm đối phương cũng lạc đề
theo luôn.
“Ừ, sau đ
