g tưởng tượng của Tả Ý, lãnh đạm thêm chút
kiêu ngạo.
4.
“Tôi muốn hỏi vết thương của anh có đỡ không?” Cô hỏi
rất nhỏ nhẹ.
“Cũng được.” Anh có lẽ nhận thấy thay đổi của cô, cũng
trả lời vô cùng khách sáo.
“Không thì khi nào đó tôi đến thăm anh.”
“Không cần, có chuyện gì tôi sẽ cho Quý Anh Tùng tới
đón cô.”
Cô nói hai câu, anh chặn cô đủ hai câu, không biết anh
cố tình hay vô ý, làm cuộc nói chuyện gần như đi vào ngõ cụt. Không nghi ngờ
gì, Lệ Trạch Lương là không muốn cho Tả Ý biết anh đang hồi phục trong bệnh
viện.
Anh như cảm thấy mình nói chuyện hơi quá đáng, nên nói
tiếp: “Tôi không hay dùng số này, lần sau cô liên lạc số kia đi.”
Tả Ý vừa nghe vừa ghi lại.
“Xong rồi.” Tả Ý nói.
Tắt máy rồi, Lệ Trạch Lương cầm cây gậy chống người
đứng lên, đi mấy bước đến cửa sổ. Anh lúc trong lòng không vui là thích nhìn
ánh sáng lấp lánh. Tiếc là mấy ngày nay thời tiết âm u, trên bầu trời đêm không
có được một chấm nhỏ, địa thế bệnh viện ở ngoại ô lại không cao nên không nhìn
được ánh đèn, ngoài cửa sổ tối đen như mực.
Đêm đó anh ngủ mà không tắt đèn.
Tả Ý gặp lại Lệ Trạch Lương, đã là chuyện của một tuần
sau đó. Cô vẫn đến công ty sớm như thường lệ, ngồi dưới lầu Lệ thị hít thở
không khí buổi sáng sớm, bất ngờ nhận được điện thoại từ bệnh viện.
“Cô Thẩm, tôi là bác sĩ Hồng.”
“A, bác sĩ Hồng, cuối tuần tôi sẽ đến tái khám đúng
giờ.”
Bác sĩ Hồng cười, “Không phải, cuối tuần tôi phải đi
công tác, thời gian tái khám của cô phải đổi lại, chừng nào cô rảnh để tôi hẹn
lại cô.”
“À. Chiều nay tôi có thời gian rảnh.”
“Ừm, đúng lúc buổi chiều tôi ít bệnh nhân, mấy giờ
nhỉ?”
“Bốn giờ được không?”
“Được.”
Đúng lúc này, cô từ xa thấy Lệ Trạch Lương một mình
xuống xe, bước vào đại sảnh. Dáng vẻ đi đứng cũng như mọi khi, không thay đổi
gì.
Lòng cô giãn ra một chút.
cdcd
Buổi chiều, Tả Ý đến bệnh viện, nằm xuống kể với bác
sĩ Hồng: “Gần đây tôi hay mơ thấy chuyện trước kia.”
“Trước kia?” Bác sĩ Hồng hỏi.
“Lúc còn rất nhỏ, khoảng mười tuổi.”
“Mơ thấy những gì?” Bác sĩ Hồng đứng dậy rót nước cho
cô.
“Thấy cha mẹ còn sống...” Cô thao thao nói một hồi
lâu.
Bác sĩ Hồng Khanh ngoại trừ ở bên cạnh thỉnh thoảng
góp vài ba câu, còn lại cứ để cô nói.
Sau đó cô bỗng hỏi: “Bác sĩ Hồng, cô kết hôn chưa?”
Bác sĩ Hồng cười: “Kết hôn rồi, hơn nữa con gái tôi
đang đi học nhà trẻ.”
“Trước kia lúc cô yêu đương có suôn sẻ không?”
Bác sĩ Hồng nhìn cô, mỉm cười: “Tả Ý, cô còn rất trẻ,
có đôi khi tình yêu không cần chú ý nhiều đến thế. Tuổi trẻ trong đời một người
chỉ một lần, thay vì chịu cột vào ai đó thì cứ tận hưởng theo ý mình muốn đi.
Nếu là rất thích, cứ tiến tới, đâu cần đến đúng hay sai.”
Cô đương nhiên là đã kể chuyện Lệ Trạch Lương với bác
sĩ Hồng.
“Anh ta tại sao lại làm vậy?”
“Chắc do anh ta có phương pháp khá cực đoan. Nếu anh
ta không quan tâm đến cô, cần gì phải ép buộc cô.”
Lát sau, Hồng Khanh nói tiếp: “Nhưng cô phải nhớ kĩ
một điều, tình yêu là bình đẳng, nếu là thật thì cũng cam tâm tình nguyện trả
giá. Nếu cô dùng ánh mắt bất bình đẳng cư xử với tình cảm, vậy thì sẽ không
công bằng với người khác.”
Tả Ý ra khỏi phòng khám, lời nói của bác sĩ Hồng tuy
không thể khai sáng, nhưng lại khiến cô cẩn thận suy nghĩ.
Cô quả thật là thích Lệ Trạch Lương, nên khi thấy anh
bị đau ngã xuống thì cô cũng đau lòng gần như không thở nổi. Vậy còn anh đối
với cô thế nào? Có một chút nào để ý không? Nếu quả thật để ý cô, sao còn dùng
thủ đoạn ép buộc cô? Sau đó còn năm lần bảy lượt giễu cợt cô? Không thể hoà
thuận sống chung với cô sao?
Nhưng nếu người ta đã thực hiện lời hứa, cô càng không
thể trở mặt không nhận lỗi, đúng không? Bằng không giống như thiếu nợ ai đó
vậy. Cô ngầm hạ quyết tâm đi đến hành lang thì chạm mặt Dương Vọng Kiệt.
Kì thật, Dương Vọng Kiệt từ rất xa đã thấy cô từ phòng
khám bệnh của Hồng Khanh đi ra, thấy cô như đang suy nghĩ, anh kêu mà cô không
nghe thấy.
“Tả Ý.” Anh đi đến vỗ vỗ cô.
“A, tình cờ thật.” Tả Ý hoàn hồn.
“Em làm gì ở đây vậy?”
“Khám bệnh.”
Nghe hai chữ này, Dương Vọng Kiệt nhìn qua phòng khám
của Hồng Khanh. Anh cũng đến tìm Hồng Khanh, có điều không phải khám bệnh mà vì
việc riêng. Nhắc đến cũng thật tình cờ, Hồng Khanh là đàn chị hồi đại học của
anh, Dương Vọng Kiệt khá thân thiết với vợ chồng họ.
Thấy Tả Ý có tâm sự, anh chỉ gật đầu để cô đi.
Buổi chiều cô đến bệnh viện, còn một số công việc chưa
làm xong, ăn chút gì đó lót dạ rồi về công ty tăng ca. Làm việc đến hơn tám
giờ, mới rời văn phòng về nhà.
Lúc đi xuống cô hơi do dự, rồi nhấn nút xuống tầng Lệ
Trạch Lương.
Tầng lầu của anh, có vài người vẫn chưa về, ngay cả
tiểu Lâm cũng bận rộn bên ngoài. Không chừng Lệ Trạch Lương lâu ngày không đến
công ty, có rất nhiều việc chất thành núi chờ anh.
Cô nhấn số điện thoại lần trước anh cho.
“Tôi là Thẩm Tả Ý.”
“Có gì sao?” Giọng anh nghe uể oải, hình như khá là
mệt mỏi.
Tả Ý không trả lời, tức giận nghĩ: Anh biết rồi còn
hỏi, giữa hai người họ còn có chuyện gì chứ, chẳng qua chỉ là chuyện kia mà
thôi.
Lệ Trạ