a, ta...” Ta một hồi
lâu cuối cùng cũng không nói được phấn còn lại.
“Đốt vật cho
chàng, có nhận được không? Nếu không, cũng phiền lòng, đèn nơi này đều
thắp cho chàng, chàng muốn thì trở lại xem, ta luôn ở trong này.
Gia chủ-- ta nói là đại ca của chàng, hắn từng nói qua, tính tình hai chúng ta rất giống, hiện tại xem ra, đúng là giống thật. Thời gian hắn mất
tích kia, chàng thường ngồi ở thư phòng, vừa ngồi là hơn nửa ngày, chính là nhớ đến hắn, lại không chịu thừa nhận. Phiền muộn trong lòng càng
ngày càng lớn, đó là “hối hận” sao?
.....Thực xin lỗi, khi đó,
không có hiểu được tâm tư của chàng, không kịp thời kéo chàng lên, lại
còn trách móc chàng nặng nề, mới khiến cho chàng càng ngày càng trầm
luân, đến cuối cùng bước đến nơi không trở về được. Nhìn lại, những gì
hiện tại ta làm có gì khác với chàng? Chúng ta—quả thật là giống nhau.”
Quật cường giống nhau, giống đến mức đem tâm tư ép chặt đến thâm trầm, thâm trầm—đến mức cả bản thân cũng có thể giấu giếm được.
Hắn không muốn thừa nhận, đối mặt với hối hận, ép lại ép, một ngày kia ép
không được nữa, liền như vỡ đê, mãnh liệt như thủy triều, nuốt sống hắn.
Nàng chưa từng thản nhiên đối mặt với tình ý, cự tuyệt lại cự tuyệt, thẳng
cho đến khi đẩy hắn ra khỏi trái tim, mới phát hiện không có gì ngoài
hắn, đã trống không không có vật gì.
Nàng không thể thừa nhận,
cũng không dám thừa nhận, đào rỗng cảm xúc, tự làm cho chính mình chết
lặng, chỉ sợ một khi đối mặt thì đau đến không thể nào thừa nhận.
Tương tư một ngày lại một ngày, sâu sắc từng chút một, thẳng đến mức không chịu được, mới giật mình cảm thấy—đau đến thấu xương.
Nửa năm đằng đẵng.
Hắn chết sau nửa năm đằng đẵng, nước mắt mới mãnh liệt rơi.
“Mộ Dung, Mộ Dung...”
Nàng đã không còn tham lam nhìn mặt trời tuyệt mỹ, có thể không, cho nàng
cảm nhận tư vị mát lạnh của nước suối trong trí nhớ kia, cảm thụ tình
yêu của hắn?
Mấy ngày nay, hắn chưa từng đi vào giấc mộng một
lần, nhưng hình bóng kia lại chưa từng phai nhạt trong trí óc, ngược lại càng lúc càng nhớ rõ mọi chuyện đã qua.
Nàng nhớ tới—hắn ngang
nhiên đứng trong sảnh chính, không sợ không ngại, một đao đâm xuống
ngực, chỉ vì bảo hộ nàng, không để cho tộc quy trách phạt.
Nàng
nhớ tới—hắn vì nàng tranh thủ danh phận, bướng bỉnh nhất định phải cưới
hỏi đàng hoàng, không để cho nàng chịu một tia khuất nhục.
Nàng nhớ tới—muôn vàn trân sủng của hắn, tất cả mọi chuyện, một ngày một ít, tràn đày, tràn đầy nồng tình mật yêu.
Còn có, còn có.....
“Chàng nhớ sao? Có một lần chúng ta bỏ lỡ nhà trọ, phải tìm nơi ngủ ở bên ngoài—“
Một lần kia, bị kẻ xấu nhìn chăm chú, bị ám toàn âm hiểu.
Xuất môn cùng nàng, hắn không thích mang theo hộ vệ, về sang mới hiểu được,
hắn là không muốn có người ở bên cạnh, muốn có thêm chút thời gian ở
cùng một chỗ với nàng.
Hắn được gia chủ tẩm bổ nhiều kì trân dược liệu, mê hương bình thường trên phố hắn có thể chống cự lại được một
chút dược tính, giãy dụa đi tới bên người của nàng, liền thể lực khô
kiệt mà ngã ở trên người nàng.
Nàng cả kinh, đang muốn nói cái gì đó—
“Hư, đừng lên tiếng.”
Hắn đặt ở trên người nàng, đem cơ thể ra chặt chẽ bảo vệ nàng.
Sao có thể để gia chủ vì nàng mà lấy thân chắn hiểm?! Mà cơ thể nàng lại tứ chi hư nhuyễn, không thể đấu lại, trong bóng đêm, nhìn kẻ xấu vơ vét
tài vật.
“Muốn tiền tài không sao, chỉ cần người bình an là tốt
rồi.” Khi đó cả người hắn buộc chặt, lo lắng kẻ xấu không chỉ muốn tiền
tai, thấy mĩ mạo liền nổi ác tâm. Hắn không biết võ, nàng lại chịu tác
dụng của thuốc, cực kỳ sợ nàng nhận phải thương tổn.
May mà những người đó chỉ cần tiền, đắc thủ cũng sợ chuyện, cũng không lưu lại mà nhanh chóng rời đi.
“Gia chủ?”
“Chờ thêm một lát.” Xác nhận những người đó đi không quay lại, hắn mới chậm rãi lơi lỏng buộc chặt tứ chi.
“Gia chủ?”
“Ta không cử động được.” Hắn chôn vùi ở cần cổ của nàng, cúi đầu hít thở.
Rồi sau đó nàng cảm giác được thân hình trầm tĩnh kia dần dần căng ra,
nhưng lại không giống, ít nhất,-- vật cứng rắn đặt ở trên người nàng kia không giống.
“Gia chủ, ngài là trúng mị dược sao?”
“......Câm miệng!” Hắn tức giận nói.
“Nếu không, để ta đi hỏi chung quanh chỗ nào có—“
“Ngươi còn nhiều lời thêm một câu liền lấy ngươi để tiêu hỏa.”
Lúc đó, cho rằng hắn hắn là giận người khác làm hắn mất mặt, trong lòng khó chịu, hiện tại nghĩ lại—
Nàng cúi đầu cười khẽ. “Không trách tại sao chàng tức giận, ta cũng muốn
giận tại sao lại có người không hiểu phong tình đến như thế.”
Nàng cho rằng, nụ cười kia là của gia chủ, còn hắn sẽ không cười, tính tình
âm u như vậy làm sao có thể có được nụ cười thoải mái chân thành đến
vậy?
Nhưng mà có, khi ở cùng nàng, hắn luôn luôn cười đến chân thành.
Nàng còn cho rằng đấy là thuộc riêng về gia chủ, thì ra, đều là của hắn.
Hắn cũng cười, cũng tức giận, cũng có chút tâm nhãn trộm một chút thân mật, cũng sẽ cùng nàng giận dỗi, càng không để lại dấu vết, lấy thân phận
chủ tử che giấu đi hành động thân mật trìu mến....
Nhớ đến hành
động ngu ngốc của hắn ở cây cầu, nhớ đến khi hắn