Teya Salat
Lược Thê

Lược Thê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324163

Bình chọn: 7.5.00/10/416 lượt.

c hiện, thân mình vừa chuyển tốt đến nay, cố gắng hết sức làm ra ngân lượng để hồi báo ân đức của đại ca.

Ngay từ đầu là muốn người sống sót là tốt rồi, những cái khác đều không sao cả.

Về sau, thân mình đệ đệ gần như tốt hẳn liền muốn chuyển ra ngoài, hắn làm sao mà không biết, đệ đệ chính là không muốn mang nợ hắn càng nhiều.

Không lay chuyển được đệ đệ, liền để cho hắn ở trong thôn, ở nhà cũ Mục gia

mới được sửa chữa. Mọi người trong thôn đều là người hiền lành, nếu đệ

đệ có vẻ tự tại khoái hoạt thì cũng tùy vậy.

Ít nhất, hiện tại

hai huynh đệ hắn đều giúp đỡ lẫn nhau, cuộc sống thật thà an ổn, mưu kế trùng trùng, yêu hận đan xen đều đã qua, không ảnh hưởng đến cuộc sống

của của bọn hắn.

Chạng vạng Mục Ấp Trần tính toán sinh ý, để sớm trở về nhà.

Mới đến cửa, liền nghe tì bộc nói, trong sảnh có họ hàng đến chơi, phu nhân đang tiếp đãi.

Họ hàng? Toàn gia bọn họ tất cả đều chỉ có ở thôn quê này, còn có họ hàng nào đến nữa?

Mang bụng hồ nghi đi vào, vừa bước đến cửa sảnh liền cứng người lại.

Mạc Nhạn Hồi đứmg dậy, không quên cúi đầu kính trọng chào: “Gia chủ.”

Hắn ngốc lăng, tin tưởng khi Vũ Nhi vừa mới thấy thì biểu cảm cũng không

khác mình bao nhiêu, ánh mắt gắt gao nhìn vào cái bụng đã lộ ra của đối

phương, thế nào cũng không rời mắt được.

“Ngươi.... này.......

thế nào.......” Gặp qua sóng to gió lớn, Mộ Dung gia chủ một thời vẫn

luôn ung dung trầm định giờ lại lắp bắp, đầu óc trống rỗng, nói cũng

không trọn vẹn được một câu.

“Là đứa nhỏ của Mộ Dung, ta chưa từng có người khác.” Mạc Nhạn Hồi cũng biết là hắn đang nghĩ cái gì, nhàn nhạt đáp lại.

Không nghĩ cũng biết, bụng cũng đã lớn như vậy, không phải của Lược còn có thể của ai?

“..... Sắp lâm bồn rồi?”

“Đại phu nói, ước chừng tuần đầu tháng sau.”

“Cũng đã sắp sinh, sao không hảo hảo ở nhà mà dưỡng thai?” Lại chạy xa đến

tận Đông Thanh, trên đường lỡ gặp phải chuyện gì, làm có thể sinh thuận lợi.

“Hôm nay là....... minh đản của hắn.”

“Ngươi còn nhớ rõ?” Hắn không phải không có chút ngoài ý muốn.

Cho rằng nàng vô tâm, nếu đúng là như vậy, đứa nhỏ rõ ràng có thể không

lưu, tội gì lưu lại, níu kéo cả đời chính mình? Thậm chí cả khi sắp sinh nở vẫn mang theo bụng lớn đến ngày minh đản của đệ đệ.

Nàng rốt cuộc là đang nghĩ cái gì?

Hai đầu gối nàng khuỵu xuống, thẳng tắp quỳ xuống, “Cầu gia chủ nói cho ta biết Mộ Dung chôn cất ở nơi nào?”

Hắn phát hoảng, vội nói: “Ngươi đừng như vậy, ngươi đang có thai, đứng lên trước rồi nói sau.”

Nàng lắc đầu.”Ta muốn thấy hắn, gia chủ, Nhạn Hồi cả đời này chưa từng cầu

ngươi, hôm nay chỉ cầu người chuyện này...... Ít nhất xin người hãy nể

đứa nhỏ, để cho hắn nhìn thấy được phụ thân.”

Nàng nếu có tâm như vậy, khi người còn sống, sao không hảo hảo nắm cho chắc?

Hiện tại, hiện tại là như vậy..........

Mắt hắn nhìn về phía Vũ Nhi đằng sau, thê tử cũng biết hắn khó xử, nói nhỏ: “Các ngươi nói chuyện, ta ra bên ngoài một chút.”

Kỳ thực là ra cửa canh chừng thay hắn, sợ Mộ Dung Lược tùy thời đến liền có thể bị bắt gặp, hai vợ chồng hiểu mà không nói.

Hắn khởi động khuỷu tay đem nàng nâng dậy, thở dài: “Làm gì đây? Đã là một đống đất mồ, thấy để làm gì?”

“Có.....” Nàng có thật nhiều lời muốn nói với hắn, dù sao cũng phải để cho nàng

tế hắn một lần, tương lai khi đứa nhỏ lớn cũng nên biết mình đến từ nơi

nào, thanh minh còn có thể viếng mồ mả phụ thân.

Nàng rất sợ, nói nhiều như vậy, chỉ sợ hắn một chữ cũng không nghe thấy, thực cho nàng

vô tâm vô tình, mang cả đời hận nàng, thực sự muốn đời đời kiếp kiếp

phân rõ không muốn gặp lại.

Nàng không muốn đời đời kiếp kiếp

không thấy hắn, nàng muốn nói cho hắn, hắn nếu thật muốn làm nô làm súc, nàng cũng nguyện ý theo hắn.

“Ngươi hiện tại đã hiểu sao?” Đã hiểu được tâm của Lược, nguyện ý quý trọng?

“Sớm đã hiểu được, cũng sẽ...........”

Hắn do dự lưỡng nan, không biết có nên nói ra sự thật hay không.

Nếu là không nói, trong bụng nàng chung quy vẫn là cốt nhục của Lược, hắn là nên gánh lấy trách nhiệm này, nhưng nếu nói thật—

Mấy tháng trước bộ dáng điên cuồng muốn chết kia, đến nay vẫn khiến hắn

phát lạnh ở trong lòng mỗi khi nhớ đến. Một thân mang theo hơi thở tuyệt vọng không muốn sống, hắn thực rất sợ, sợ nếu nhắc lại chuyện xưa đã

qua, Lược có thể nào thừa nhận được hay không..........

Dù sao,

quá khứ kia cũng không phải là tốt đẹp, tiếc nuối, hối hận, thương tổn

cùng tội lỗi....... chồng chất, nghĩ lại đã thấy kinh hãi, quên rồi cũng không đáng tiếc.

Lược đã sống lại, mặc dù là trầm tĩnh ít lời,

nhưng ít nhất đã không còn hơi thở âm u tối tăm. Đệ đê đã biết cười,

cũng biết được mở lòng cùng người bên cạnh, đây là đệ đệ nhặt lại từ quỷ môn quan về, hắn không muốn lại mạo hiểm một lần nữa mà mất đi.

Đây là tâm tư của một người làm huynh trưởng như hắn, tuy là biết thẹn với

Nhạn Hồi, nhưng cũng muốn bảo hộ cho thân đệ đệ, không muốn đệ đệ có khả năng nhận được bất cứ thương tổn nào.

Đây là lựa chọn của Lược, Lược muốn triệt để ném bỏ, lãng quên tất cả, hắn chỉ có thể tôn trọng.

Vì thế, hắn nói: “Ngươi nếu là có dự tính kh