i giầy.
Chung một mặt.
Hắn thực không cần nàng lưu lại?! Như thế tuyệt nhiêm, không muốn cùng nàng có một chút liên quan nào.
“Ta hỏi lại một lần nữa. Đây là hài tử của ngươi, ngươi thật không muốn ta lưu lại?”
Ngay cả hỏi lần ba, vẫn là đồng nhất.
Nàng nhắm mắt lại. “Tốt! Tốt lắm.... ta cũng nghĩ như vậy......” Nâng rượu lên, lại uống.
Không có, cái gì cũng không có. Như vậy, nàng càng thoải mái....
Nới lỏng tay, rượu rơi xuống đất, nàng bước đến, nhìn thoáng qua chữ khắc trên vò.
Mộ Dung
Nhạn Hồi
Rượu cho năm Tâm Mão nên vợ nên chồng
Nguyện bách nguyên giai lão, cùng hưởng hoan sầu.
Trái tim đau xót, đau không lý do lan tràn khắp lồng ngực.
Nàng về sau đi đến rất nhiều địa phương, trằn trọc hơn ba tháng.
Một chỗ, hai nơi, ba điểm... Cho đến mãi về sau, nàng mới phát hiện, mỗi nơi mình đi đến, đều có dấu vết của hắn.
Nguyên lai, ở sâu trong nội tâm vẫn nhớ đến, không thể nào bỏ xuống được quyến luyến, tất cả đều là về hắn.
Hầm chén thuốc phá thai, bỏ lại hầm, vài lần cầm ở trong tay, lại gác sang kệ cho nó lạnh, thủy chung vẫn không thể uống.
Những gì có thể hủy, hắn đã hủy toàn bộ, huyết mạch còn lại ở trong bụng, nàng thật sự muốn hủy đi không lưu lại sao?
Không, nàng không muốn.
Đây là phần trí nhớ cuối cùng hắn lưu lại cho nàng, chứng minh hết thảy mọi thứ đều không phải là hư ảo. Lần này, nàng muốn tự mình quyết định,
không cho phép hắn can thiệp.
Bất tri bất giác đi qua những nơi có vết tích của hắn, vòng, lại vòng, không ngờ lại trở về Mộ Dung trang—
Đây nơi có nhiều ký ức với hắn nhất.
Thân hình đón gió ở trong đình, khuông viên nồng tình âu yếm.... Mỗi một
bông lan trong viện đều có thân ảnh của hắn, thậm chí cả hành lang nơi
tìm nàng khi dễ, từng đoạn ngắn trong đầu đều là những ký ức luôn tồn
tại mãi.
Lần này, nàng biết rõ được, người mà nàng nhìn là hắn.
Một lần nữa đi qua, những chuyện đã trải qua, mọi thứ thuộc về hắn, mới phát hiện—
Nàng nhìn mặt trời phản ánh trên nước, nhưng thực tế là bàn tay chạm vào đã
thấm lạnh, tràn đầy trong lòng, bất tri bất giác, yêu thích dòng nước
mát lạnh cam thuần.
Mặt trời phía chân trời kia, nàng chưa bao
giờ chạm qua, chân chính ở trong lòng là dòng suối mát lạnh kia. Trước
mắt lưu luyến mặt trời tuyệt mỹ, trong lòng lại là quyến luyến dòng suối mát lạnh mà không biết.
Cho đến khi dòng suối khô cạn, lúc này mới tỉnh ngộ, trái tim đã sớm lún sâu không thể xa rời.
Hắn rời đi nửa năm.
Nàng vẫn giữ thói quen đến phòng của hắn, muốn cùng hắn trò chuyện, mới có thể ngủ yên.
Nàng thắp đèn, ngồi xuống ở trước bàn, chậm rãi mở miệng. “Chuyện trong
trang, ta không quản, hiện nay đương gia là chi thứ hai. Mộ Dung Nghĩa
không có tài cán như Mộ Dung Dung, nhưng ít nhất lòng dạ khá tốt. Phòng
thứ hai giờ tranh đấu gay gắt, như nước với lửa.”
Nàng cười cười, lại nói: “Bất quá không quan hệ với ta, ta không luyến quyền, chiến hỏa liền không đốt đến nơi này của ta, Mộ Dung Nghĩa vì trong bụng ta còn có cốt nhục của Mộ Dung gia, vẫn để cho ta có chỗ dung thân. Quyền lực
chỉ là thứ lắm thị phi phải trái, những chuyện này chúng ta đều đã chính mắt chứng kiến qua, hiện tại ta chỉ muốn có nơi có thể bảo thụ đứa nhỏ
của chàng, thế là đủ rồi.”
Nàng đứng dậy, bước về phía đệm giường, nằm trên giường ngày xưa từng cùng hắn cộng chẩm.
Nơi này, nàng mỗi ngày đều dọn dẹp, không để dính một hạt bụi nào, phảng
phất như chủ nhân phòng ngủ này chỉ là ra ngoài, lúc nào cũng có thể trở về.
“Đêm nay ta có thể ngủ cùng chàng ở nơi này không?”
Hương hoa nhàn nhạt, gió đêm ngừng thổi, đêm, tĩnh lặng không có một tiếng
động. Hắn không trả lời nàng, nàng coi là hắn đã cho phép, kéo chăn lên, chăm chú nhìn ánh nến lay động.
“Chàng còn nhớ rõ cây trăm năm
vợ chồng sao? Nói rằng đó là tượng trưng cho cát tường trong thôn, khiến vợ chồng trong thôn, các cặp tình nhân thành kính cúng bái, coi đó là
thần thủ hộ tình yêu, cây còn thì còn phù hộ nguyện vọng của thôn dân.
Ta sau này nhìn qua, mới biết chàng cũng nhập cảnh tùy tục, viết giấy
treo lên, thật khó tưởng tượng, chàng cũng làm cái chuyện ngu ngốc như
thế.”
Mộ Dung
Thập Nhi
Vĩnh kết đồng tâm tình dài không chuyển,
Mũi bỗng nhiên đau xót, có chút lý giải được tâm tình của hắn lúc đó.
Nếu không phải là lặng lẽ cầu nguyện thì hắn còn có thể làm như thế nào?
Nếu thật sự nói ra khỏi miệng, đổi lấy cái kết quả gì, nàng còn không rõ hay sao?
Sợ hắn giận nàng trộm xem xét, nàng vội vã giải thích.
“Ta không phải nhìn lén, chỉ là lúc đến, cây vợ chồng kia đã bắt đầu khô một nửa, giấy nguyện đã phân tán, ta—“
Hai cây vợ chồng kia dây
dưa triền miên trăm năm, một đạo sấm đánh xuống, khô một gốc cây, gốc
cây còn lại vẫn còn khỏe mạnh, hấp thụ chút dinh dưỡng còn lại của cây
kia, cố gắng sống sót.
Cây đan vào nhau, vẫn là cây vợ chồng? Cái gọi là tình vợ chồng, bất quá cũng chỉ là như thế, khi đại nạn đến, tự
cố còn không được, ai còn có thừa lực lo cho người khác? Hắn vẫn là
uổng phí tâm tư.
“Thôi, không nói chuyện khiến người khác phiền
muộn. Mộ Dung, chàng ở dưới kia có tốt không? Ta, t