để ta phải hao phí cảm xúc—đại ca kỳ thực là muốn nói những
lời này với hắn đi?
“Phải. Là người xa lạ, không sai.” Hắn gật
đầu, thuận theo đối phương mà nói. “Chỉ là thấy ngươi, làm ta nghĩ tới
đại ca sinh đôi. Hắn rất đau ta, sủng ta, ta muốn cái gì, hắn đều chưa
từng làm ta thất vọng... Đào tâm đào phổi cố gắng cho ta xem tâm ý của
hắn. Nhưng ta lại không biết đủ, càng cầu càng nhiều, cuối cùng....”
Hắn chuyển ánh mắt, chống lại nam tử trước mắt, từng chữ từng chữ nói: “Hắn đã chết, bị tham lam của ta lăng trì từng chút từng chút một cho đến
chết.”
Từ những lời nói ra, có nghĩa là Mộ Dung Thao sủng ái mình vô tận đã không còn ở trên đời nữa.
“Ngươi hy vọng ta nói gì? Nén bi thương?”
“Không.” Hắn cắt lời, lại nói. “Ta không có đau thương, ta sống rất tốt, có được mọi thứ ta muốn, ta chính là loại người vì tư lợi, vì một nữ nhân, mà
sát hại cả thân đại ca của mình. Ta không hối hận, cho dù được làm lại
thì ta vẫn sẽ làm như vậy. Đây là hắn nợ ta, xứng đáng đem trả lại cho
ta! Kiếp sau thì hãy sáng mắt, ngàn vạn lần đừng làm huynh đệ cùng với
thứ không bằng cầm thú.”
“Ân.” Đối phương bình bình đạm đạm gật đầu. “Ngươi nói xong rồi sao? Sư phụ may đồ đã đợi ở nhà trong.”
“Đi thôi...” Đi hưởng thụ hạnh phúc của ngươi đi, ta cũng tốt lắm, rất tốt, ta không hối hận, một chút cũng không hối hận, không hối hận... đổi lấy một thân tịch liêu, chúng bạn xa lánh.
Mục Ấp Trần bước đi, nghĩ nghĩ, vẫn là nói: “Thệ giả đã hĩ, làm cũng đã làm, liền giữ chắc mọi
thứ ngươi đã dùng hết đại giới để đổi lấy, hảo hảo mà sống qua ngày.”
Nam nhân đi rồi, bộ pháp kiên định, chưa từng quay đầu.
Hắn vẫn đứng tại chỗ, thật lâu, thật lâu, một chút ánh lửa cuối cùng trong trái tim, cũng bị bao phủ bởi bóng đêm khôn cùng. Edit và Beta: Độc Tiếu
Nên nói thế nào với Nhạn Hồi bây giờ?
Mộ Dung Lược lại suy nghĩ, vẫn là không biết nên như thế nào.
Hắn không phải là đồ ngốc, thái độ của đại ca thực rõ ràng, đại ca sẽ không trở về, cũng không có ý định liên quan đến bất kỳ người nào ở Mộ Dung
gia, từ nay trở đi chính là người xa lạ.
Ở quán rượu mấy ngày, say lại tỉnh, tỉnh lại say, vẫn không thể nào rõ ràng.
Nếu như Nhạn Hồi biết được, Mộ Dung Thao bị hủy triệt để ở trên tay hắn, không thể trở về được, nàng sẽ nói như thế nào?
Hắn không dám nghĩ.
Dĩ vãng, dùng đại ca làm cái cớ để chế trụ nàng, hiện tại – lòng bàn tay
trống không, không có vật gì, đã không có lợi thế, còn có thể lưu nàng
lại được sao?
Hắn ngửa đầu, lại đem rượu rót thẳng vào cổ họng.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, tâm luôn hoảng hốt đau.
“Cũng đã uống ba ngày rồi, còn chưa đủ sao?” Nữ chưởng quầy quán rượu chầm
chậm đi đến, đem hắn đang say như chết kéo vào khuê phòng của mình.
Mùi rượu tanh nồng bốc lên cuồn cuộn, hắn khó chịu nôn một trận, người cũng thanh tỉnh hơn rất nhiều.
Nữ chưởng quầy đi lại một hồi, bưng nước ấm đến cho hắn lau mặt.
Hắn dựa vào giường đứng dậy, con ngươi tan rã nhìn vào khuôn mặt tiều tụy tái nhợt trên mặt nước.
Đây là hắn sao? Mặt không có một chút máu, ba phần không giống người, bảy
phần lại giống quỷ, xa lạ đến mức ngay cả bản thân cũng không thể nhận
ra.
Hắn như thế nào lại trở thành như vậy? Làm thế nào mà để chính mình biến thành như vậy?
“Ngươi nha, trong đầu có gì không thoải mái thì phải đi đối mặt, giải quyết
cho xong, ngươi tự chuốc say trốn tránh thì để làm gì?”
Phải, nàng nói phải.
Tùy ý để nữ chưởng quầy đỡ dậy, tựa vào bộ ngực mềm mại nữ tính, nhắm mắt không nói.
Phượng tỷ tuổi trẻ đã để tang phu, đứa nhỏ trong bụng chưa sinh ra đã mồ côi.
Dù vậy vẫn kiên cường gây dựng quán rượu, một mình dưỡng dục đứa nhỏ.
Nàng nói nàng không có yêu quyền yêu lợi, chỉ mong ngày sống qua ngày.
So với nàng, hắn ngay cả một nữ lưu cũng không thể bằng.
“Ta yêu một người.” Đó là lần đầu, hắn thổ lộ tâm sự với nàng.
“Ân.”
“Nhưng nàng không yêu ta, ta dùng hết mọi thứ, mọi phương pháp, nhưng vẫn là
không chiếm được lòng của nàng, thậm chí còn cảm thấy.... nàng cách ta
càng lúc càng xa, không thể nào bắt được.”
Phượng tỷ yên lặng nghe hắn nói, lòng bàn tay ôn nhu xoa xoa tóc hắn.
Sớm biết trong lòng hắn có chuyện, hiện tại nghe hắn nói ra, cũng không
ngoài ý muốn, là chuyện tình cảm. Nam nhân nhìn kiên cường, nhưng khi bị suy sụp trong tình cảm thì so với ai đều yếu ớt hơn, chỉ biết trốn
tránh.
“Tỷ nói đúng, trốn tránh có ích lợi gì? Không phải của ta, vẫn như cũ không phải, cho nên, ta nghĩ cố gắng thêm một lần.” Một lần
cuối cùng.
Đại ca cũng nói, muốn hắn hảo hảo mà sống những ngày sau này.
Hắn cũng muốn cùng nàng sống hảo hảo qua ngày.
Tựa vào giường đứng dậy, đi lại có chút xiêu vẹo, hắn ổn định cơ thể, lấy
từ trong lòng tấm ngân phiếu đặt lên bàn, chân thành nói lời cảm tạ.
“Thời gian này, đa tạ tỷ làm bạn với ta.”
Phượng tỷ cũng hiểu, đây là lời từ biệt.
Nàng không ngăn cản hắn, nhìn bóng lưng nam nhân rời đi, ánh mắt có vài phần không muốn xa rời, trong lòng hiểu được, lúc này hắn rời đi, kiếp này
sẽ không bao giờ gặp lại.
Nghe hạ nhân nói, hắn tìm nàng.
Mạc Nhạn Hồi chậm rãi vào phò
