ra từ đôi lãnh mâu khiến nàng kinh hãi, Y
Nhu cố ép mình không được trốn tránh cái nhìn kia.
“ Ta biết sự chịu đựng của ta đã đến cực hạn, không thể tiếp tục cố
gắng chống đỡ. Bây giờ ta đáp ứng chuyện kia, liệu có còn kịp ? ” Nàng
tim đập thật nhanh, đôi mắt của hắn dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ
của nàng, điều này khiến nàng không khỏi có phần lo lắng.
Bàn tay hắn đột nhiên khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng.
“ Chỉ cần cô đáp ứng gả cho ta, ta liền cho hai tỷ đệ cô một cuộc sống tốt đẹp nhất. ”
Nàng nuốt nuốt nước miếng, cố nặn ra một nụ cười.
Đối với sự chuyển biến bất ngờ này, hắn vẫn không dám tin tưởng, vì
để chứng minh những lời nàng nói là thật, hắn vươn người lại gần cúi
xuống muốn hôn nàng.
Y Nhu không có cự tuyệt hắn, hai mắt nhắm chặt lại. Nhưng là hơi thở
kia gần ngay trong gang tấc khiến nàng hoảng loạn, nhịn không được mở
mắt ra, ấp úng nói : “ Ta thấy hơi nhức đầu, thỉnh ngươi … ”
Nhịn xuống cảm xúc muốn hôn trụ nàng, hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve
khuôn mặt thanh tú, nhợt nhạt kia. Hắn không muốn gượng ép nàng.
Kéo chăn cho nàng xong, hắn đứng lên, thấp giọng nói : “ Hảo hảo nghỉ ngơi, ta sẽ thay cô chuẩn bị mọi thứ. Hôn lễ là hai tuần sau, được
chứ ? ”
“ Ân. ” Nàng khe khẽ gật đầu.
“ Ngày mai ta sẽ lại đến thăm cô. ” Hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại để nàng có thể hảo hảo nghỉ ngơi.
Y Nhu nhắm chặt mắt lại, vỗ vỗ ngực. Nàng còn tưởng hắn đã nhìn ra ý
đồ của mình. Ông trời ơi, rốt cuộc nàng cũng đã làm được, nhưng vì sao
trong lòng lại có một dự cảm bất an ?
Nàng không có sai, người sai chính là Đường Hoàng. Nàng muốn lợi dụng hắn để trả lại cho hắn tư vị bị mất đi mọi thứ là như thế nào. Nếu đã
quyết định thì dẫu có hối hận, cũng đã không kịp để lui bước nữa rồi.
Y Nhu ngây thơ nghĩ rằng có thể nói dối qua mắt được Đường Hoàng,
không nghĩ rằng hắn đã sớm nhìn ra hết thảy. Đứng ở ngoài cửa phòng
bệnh, Đường Hoàng vỗ vỗ mi tâm, khẽ cười nhạo mình ! Nàng sở dĩ là có tư tâm, muốn gả cho hắn là giả, muốn báo thù hắn là thật. [ Py : Haiz, tuy rằng bình thường anh đối xử với em k tốt, nhưng là em vẫn rất thương
cảm đối với tình cảnh của anh. Đường ca : * khôi phục lại như thường k
thèm liếc mắt nhìn Py một cái liền rời đi* Py : * dậm dậm chân * '>
Biết rõ là như vậy nhưng hắn vẫn muốn lấy nàng. Trước nàng dù có chết cũng không nguyện gả cho hắn, bây giờ lại ngoan ngoãn đồng ý như vậy,
hiển nhiên cho thấy, nàng đối với hắn, hận ý sâu đậm tới nhường nào.
Lừa gạt cũng được, giả bộ cũng tốt, hắn sẽ không bao giờ buông tay .
Nếu nàng muốn báo thù, hắn sẽ hảo hảo chờ đợi sự báo thù kia ! Chỉ cần
có được nàng, hắn dù phải mất đi mọi thứ, cũng sẵn lòng cam nguyện.
-..-..-..-..-..-..-..-..-
[ Từ giờ Đường ca đã là lão công của Y Nhu tỷ, vậy nên cũng nên thay đổi cách xưng hô nhỉ …'>
Rốt cuộc Y Nhu cũng được gả cho Đường Hoàng. Hôn lễ nghi thức đơn
giản mà long trọng. Y Nhu lúc này đã thay đồ cưới cùng tẩy trang xong,
đang ngồi ở trước gương.
Rốt cuộc nàng cũng đã gả cho hắn. Ông trời ơi, nàng thật sự đã không thể quay đầu được nữa rồi.
“ Phu nhân, áo ngủ của ngài đã chuẩn bị tốt, không biết ngài còn chuyện gì cần phân phó hay không ? ”
“ Các người lui hết ra ngoài đi. ”
“ Phu nhân … ”
“Ta nói ra ngoài hết đi. ”
“ Dạ ! Dạ ! ” Những người hầu gãi bị nàng dọa cho sợ hãi, vội vã lui ra ngoài.
Y Nhu cả người run rẩy. Một khi đã chấp nhận gả cho hắn, không phải
nàng đã xác nhận một điều rằng từ nay nàg phải cùng hắn đồng giường cộng chẩm hay sao, vì lẽ gì đến lúc này rồi, cơ thể lại run như vậy ?
Nàng trốn vào trong chăn bông, đem mình từ đầu đến chân bao chặt
trong cái chăn ấm áp. Sớm biết thế này, nàng đã lén mua 1 viên thuốc
ngủ, chuốc cho hắn ngủ thẳng cho đến lúc bình minh. Đối với loại chuyện
nam nữ phải làm, đối mặt với buổi tối, nàng phi thường sợ hãi.
Nếu hắn ôm nàng, nàng phải làm thế nào ? Nàng sợ sẽ không thể kiên
trì được đến cùng mà lộ ra mọi thứ. Ai có thể tới cứu nàng trong lúc
này ?
Nhẹ nhàng mở cửa bước vào, không ngoài ý muốn thấy nàng đem mình bao
kín trong chiếc chăn bông, Đường Hoàng kéo hạ caravat, ngồi ở mép giường nhìn nàng.
Hai mắt nhắm chặt không tự nhiên tố cáo chủ nhân của nó đang giả bộ
ngủ ! Giai nhân gần trong gang tấc châm ngòi dục hỏa cùng sự tức giận
trong anh. Đôi mắt thoáng chốc trở nên âm trầm, lạnh lẽo.
Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng, tiếp theo anh cúi xuống đạt một
nụ hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú của nàng. Hai tay dọc theo
bên hông nàng vờn quanh, điểm dừng cuối cùng là trong vạt áo nàng.
“ Đợi chút đã. ” Xem ra nàng không thể tiếp tục giả bộ ngủ nữa rồi,
hai tay nắm chặt lấy bàn tay xấu xa đang thâm nhập trong vạt áo.
“ Em tỉnh rồi sao ? ” Trong giọng nói mang theo một chút ý cười cùng một chút tà khí như thể anh đã sớm nhìn rõ nàng giả bộ ngủ.
“ Bị anh đè như thế, không tỉnh mới lạ. ” Nàng thẹn quá hóa giận, mặt đỏ ửng như trái cà chua chín.
“ Tỉnh rồi thì tốt. ” Trong lúc vỗ về hai gò má nàng, hơi thở nam
tính của anh dần bao trụ xung quanh nàng, để nàng thầm hiểu anh định làm gì, Anh cúi mặt thấ