Lùng Bắt Tim Em

Lùng Bắt Tim Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323443

Bình chọn: 7.00/10/344 lượt.

t giật giật, chậm rãi mở mắt. Không nghĩ đến hình ảnh đầu tiên nhìn

thấy lại là gương mặt của Đường Hoàng, nhìn xuống thấp hơn lại thấy tay

nàng đang bị tay hắn nắm chặt.

“ Đừng có đụng vào người tôi. ” Thân thể của nàng vẫn còn rất hư nhược, một lời phun ra hoàn toàn không có một chút uy hiếp nào.

Đường Hoàng sắc mặt mới rồi còn vô cùng lo lắng chợt trầm xuống. Nàng vẫn

ngoan cường như vậy, mặc dù bệnh đến như thế, vẫn là muốn cùng hắn đôi

co. Hắn cắn răng lạnh nhạt nói :

“ Cô đem sức khỏe bản thân phá hư như vậy, lấy gì trả tiền cho ta ? ”

“ Ngươi không phải là người, ngươi là ác quỷ. ”

Hắn cười lạnh : “ Đã bệnh thành ra như thế này, lấy gì để đấu với ta đây ? ”

“ Ngươi cứ chờ coi. ”

“ Đợi ngươi khỏe lại đã rồi tính sau. ” Hắn quay người rời đi, nàng đã yếu

như vậy, hắn cũng không muốn cùng nàng đấu võ mồm hơn nữa. Vừa rồi cũng

chỉ khích tướng một chút, để nàng có tinh thân hơn thôi, chứ như bây

giờ, trông nàng tiều tụy đi nhiều.

Hắn bất lực đập mạnh tay lên vách tường. Đầu khớp tay đã có điểm chảy máu,

nhưng là nỗi đau thể xác này có thấm gì với nỗi đau trong lòng hắn lúc

này.

Nghỉ ngơi cả một ngày, Y Nhu cảm thấy trong người cũng dần đỡ hơn. Đường Hoàng đã mời một vị y tá riêng đặc biệt tới chiếu cố nàng.

Y Nhu về sau mới biết nguyên lai bản thân sốt cao, đến 40 o , sốt đến chút nữa là mất cả mạng, thế mà bản thân vẫn không hay biết,

lại còn té xíu ở công ty, trước mặt bao nhiêu người nữa, hảo mất mặt a ~

Nàng thầm mắng bản thân mình yếu đuối, nhu nhược, vô dụng, có chút bệnh nho nhỏ thôi cũng để đến mức suýt mất mạng.

Có lẽ là vừa mới đỡ hơn được chút ít nên cả cơ thể vẫn cảm thấy trong người có chút vô lực.

“ Cô cảm thấy sao rồi ? ” Y tá hỏi.

“ Toàn thân vô lực. ”

“ Đó là lẽ đương nhiên, chỉ cẩn hảo hảo nghỉ ngơi, tẩm bổ điều độ là sẽ mau

chóng khỏe lại thôi. Cô thật hạnh phúc, Đường tiên sinh cả đêm qua vì

trông nom cô mà đã ngồi bên giường suốt cả đêm. ”

“ Anh ta tối hôm qua ở đây ư ? ”

“Đúng vậy, biết cô hôn mê vì phát sốt, anh ấy phi thường sốt ruột,

trắng đêm không ngủ chăm sóc cô. Ta là lần đầu mới nhìn thấy một nam

nhân si tình đến vậy, thực là cảm động.”

Nàng không nói gì nữa. Hừ, bất luận hắn có đối nàng ôn nhu cùng quan

tâm thế nào cũng không thể bù đắp được những lỗi lầm mà hắn gây ra cho

nàng.

Đột nhiên những lời nói của chủ tịch công ty Nhật Dương lại văng vẳng trong đầu nàng. Nàng hiện đang ở trong phòng Đường Hoàng, đây đúng là

cơ hội tốt để tiếp cận hắn, e rằng nàng chỉ có thể lợi dụng cơ hội này …

Mới nghĩ đến đây, một nam nhân cao lớn, dung mạo tuấn lãng xuất hiện ở ngạch cửa liền đánh gãy dòng suy nghĩ của nàng. Y Nhu trong lòng có

chút không tự giác mà căng thẳng, toàn thân cũng theo đó mà cứng đờ ra.

“ Nàng bệnh tình sao rồi ? ” Hắn hướng y tá hỏi.

“ Đã tốt hơn nhiều rồi, chỉ cần ăn uống nghỉ dưỡng tầm hai, ba ngày nữa là có thể xuống giường sinh hoạt bình thường. ”

“ Vậy sao. Cô có thể ra ngoài rồi. ”

Y tá gật gật đầu, mỉm cười rời đi, lưu lại không gian cho hai người.

Một hồi trầm mặc cũng theo những bước chân nữ y ta lan tỏa trong

phòng. Đường Hoàng đến bên cửa sổ, lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm

lặng ấy. “ Xem ra loại công tác vất vả này cũng không thích hợp với cô.

Cho dù cô có thể chịu được nhưng là cơ thể cô cũng không chịu được. 10

năm kỳ hạn xem ra cũng khó để cô hoàn đủ nợ ? ”

Vốn tưởng nàng nhất định sẽ kiên cường biện hộ, nhưng thay vào đó là một sự trầm mặc, không một lời hồi đáp.

Đường Hoàng tiếp tục nói : “ Này cũng đủ chứng minh sức chịu đựng của cô cũng chỉ có hạn, dù có cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua. ”

Đáp lại lời Đường Hoàng vẫn là thái độ trầm lặng của nàng.

Đường Hoàng lúc này mới chú ý đến sự khác thường ở nàng, chẳng lẽ sốt cao quá đến đầu óc cũng bị hỏng luôn rồi sao ? Hay là nàng không muốn

nói chuyện với hắn ?

Hắn cười nhạt, quả là một cô gái quật cường !

Hắn vén rèm cửa sổ lên sau đó quay người định rời đi.

“ Ta … ” Nàng cố gắng thu nhặt chút dũng khí, nhỏ giọng khó khăn mở miệng : “ Ta nguyện ý chấp nhận lời đề nghị của ngươi. ”

“ Cái gì ? ” Đường Hoàng cước bộ đột ngột dừng lại, hắn quay đầu nhìn nàng, sững sờ mất mấy giây. Hắn ngờ rằng mình vừa nghe lầm, trong mắt

cũng không lóe lên một chút tia sáng tin tưởng.

“ Ta nguyện ý gả cho ngươi. ” Cũng chẳng biết điều gì đã tiếp thêm dũng khí cho nàng, khiến nàng có thể nói ra những lời này.

Trong nháy mắt, hơi thở của Đường Hoàng đã tới gần sát bên nàng, khiến nàng không thể không nhìn vào mắt hắn.

“ Cô có biết mình đang nói gì không ? ” Não của nàng thật sự bị hỏng rồi sao ? Hay là vẫn đang sốt ?

“ Ta biết. ” Nàng cơ hồ hồ có thể nghe được tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực.

Đường Hoàng nhíu mày nhìn kỹ nàng, “ Điều gì khiến cô đổi ý ? ”

“ Vì đệ đệ ta. Qua chuyện này ta hiểu được dù có mất cả đời cũng

không thể trả hết nợ cho ngươi, cho nên để nó có được một cuộc sống tốt

hơn, ta quyết định tiếp nhận điều kiện của ngươi.

“ Chỉ có vậy thôi sao ? ” Ánh mắt sắc bén kia lộ ra một cỗ biến hóa

kỳ lạ, khí thế bức ngoài tỏa


XtGem Forum catalog