n với hắn, tưởng rằng nàng coi
thường hắn vũ nhục nàng. Lần này nàng một lần nữa thành công khơi dậy
lửa giận trong hắn.
Y Nhu cười lạnh nói: “ Đây là cách ngươi đối xử với ta sao ? Ta khí lực
không mạnh như ngươi, không đánh lại được ngươi vậy nên ngươi mặc kệ suy nghĩ của ta, chỉ theo ý mình cưỡng ép ta phải làm theo sự cao hứng của
ngươi. Này mà gọi là yêu sao ? Ta bất quá chỉ là một nô lệ bị ngươi giam cầm thôi. ”
Ánh mắt tuyệt vọng của nàng như mũi dạo nhọn xuyên qua từng tầng ý thức,
đâm hẳn vào tâm hắn, khiến hắn đau đớn khôn nguôi. Thì ra nàng hận hắn
đến vậy ! Gắt gao siết chặt nàng trong vòng tay của chính mình, nhẹ
nhàng thì thầm bên tai nàng : “ Ta sẽ tuyệt đối không để ngươi rời đi.
Hãy chờ coi, dù phải mất cả đời thì ta cũng quyết khiến ngươi phải yêu
ta. ”
Hắn cứ thế ở bên tai nàng tuyên thệ : “ Y Nhu, nhất định ngươi phải yêu ta. ”
Hắn không hề bức nàng, trừ bỏ lúc ra ngoài thì bố trí mấy người đi theo, còn lại trên cơ bản, nàng được tự do.
Vì nàng hắn có thể vứt bỏ mọi thứ, chỉ cần nàng có thể một lòng yêu hắn.
Nhưng nàng hết lần này đến lần khác cự tuyệt, chống đối hắn, không cho
hắn một cơ hội. Tất cả là vì hắn đã cướp đi hết thảy những thứ quý giá
của nàng.
-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-
Y Nhu ở trong phòng đi đi lại lại, vắt óc suy nghĩ cách để trốn khỏi Đường trạch.
Tên Đường Hoàng chết tiệt, hết thảy nàng làm chuyện gì hắn cũng phái người theo
giám sát. Ra ngoài, ăn cơm, ngủ nghỉ, lúc nào bên người nàng cũng có
người của hắn, cơ bản là không có cơ hội trốn thoát.
Ngay cả như vậy, nàng cũng quyết không từ bỏ bất cứ một cơ hội nào để có thể rời khỏi đây. Mấy ngày nay nàng ngoan ngoãn ở yên trong phòng, trừ bỏ
lúc ra ngoài quan sát, nghiên cứu cách thức đào thoát, vậy nên phụ trách trông coi nàng cũng dần thả lỏng sự cảnh giác.
Nàng rốt cuộc cũng chờ được cái cơ hội này. Nhân cơ hội tên giám sát lơ là,
nàng liền nhanh chóng theo kế hoạch đã nghiên cứu từ trước, một lần nữa
trốn thoát khỏi Đường trạch.
Trước đây ở Đường gia, việc gì cũng không phải trực tiếp đụng tay đụng chân
vào làm vì đã có người phục vụ, vậy nên nàng đối với tiền cũng không mấy quan tâm. Nhưng là sau lần đào thoát trước, nàng đã thông minh ra
nhiều. Đã sớm nghĩ đến điểm này, nàng vội vã chạy đến nhà Tú Khanh.
“ Tú Khanh ! ” Nàng vội gõ cửa.
Cửa hé mở ra, nàng nhận thấy dường như Tú Khanh không hề ngạc nhiên bởi sự xuất hiện của nàng, chỉ là sắc mặt có chút dị thường.
“ Tú Khanh, giúp ta với ! Ta không còn nơi nào để đi nữa, bây giờ chỉ có ngươi có thể giúp ta được thôi ! ”. Nàng bối rối cầu xin.
“ Ngươi vào đi. ” Chờ cho Y Nhu tiến hẳn vào trong nhà, nàng liền đóng cửa lại.
“ Tú
Khanh ! Ta không còn nhiều thời gian nữa, lần này ta tính đi Đài Nam,
ngươi nhất định phải giúp ta, ta tuyệt đối không thể một lần nữa rơi vào tay Đường Hoàng . ”
“ Y Nhu à, chuyện này quả thực ta không thể giúp ngươi được. ”
“ Vì sao ? ”
Tú Khanh sắc mặt như gặp đại nạn, cắn cắn môi dưới ngập ngừng nói. “ Ta …”
Chưa nói hết lời, chuông cửa chợt reo vang. Lúc sau, nàng ngây người nhìn Thạch Đồng đang đứng trước mắt.
“ Tú Khanh, đây là chuyện gì ? ” Thạch Đồng vì sao lại biết nàng ở nơi này ?
“ Y Nhu tiểu thư, mời lên xe, Đường tiên sinh đang đợi ngươi. ” Thạch Đồng cùng hai gã đàn ông to lớn vây nàng vào giữa.
“ Tú Khanh, ngươi … ” Nàng không thể tin được, bạn tốt của nàng cư nhiên lại bán đứng nàng.
“ Thực xin lỗi, ta bất đắc dĩ mới phải làm như vậy. Ta có nỗi khổ riêng. ”
Đột nhiên nàng hiểu được, Đường Hoàng đã sớm định liệu được nàng sẽ bỏ
trốn. Phụ thân Tú Khanh chỉ là chủ của một xí nghiệp nho nhỏ, làm sao có thể chống chịu được sự uy hiếp của Đường Hoàng. Hôm nay dù nàng có tìm
đến nhà Vũ Phàm hay Thạc Ngạn, chỉ e kết cục cũng sẽ là như thế này mà
thôi.
Y Nhu im
lặng, không nói lời nào trực tiếp ngồi vào trong xe, Đường Hoàng quả
nhiên là một tên ác ma, ngay cả bạn thân của nàng cũng không buông tha,
nàng hận … hận hắn !
Thạch
Đồng đưa nàng quay trở lại Đường Trạch. Lúc này, Đường Hoàng đang ở bên
trong chờ nàng. Nét mặt hắn không lộ rõ một nét biểu cảm, chỉ có một sự
âm trầm băng lãnh lan tỏa khắp không gian khiến cho những người xung
quanh khiếp sợ.
“ Tất cả các ngươi lui ra ngoài hết đi. ” Hắn ngữ khí bình tĩnh hướng mọi người ra lệnh.
Y Nhu
thản nhiên nhìn thẳng mắt hắn. Dù hắn có đe dọa, xử lí nàng thế nào,
nàng cũng không hề run sợ, nàng kiên quyết bắt buộc bản thân phải mạnh
mẽ khi đối mặt với hắn.
Những
người hầu trong phòng có chút lo lằng, nhìn Y Nhu chần chừ chưa ra. Tính tình chủ nhân họ thế nào, làm viêc bấy lâu nay ở Đường Trạch lẽ nào mọi người không biết. Chỉ là rất lo lắng cho Y Nhu mà thôi.
“ Ra ngaòi hết đi ! Mau lên ! ” Nhìn thái độ dửng dưng, thờ ơ của nàng, hắn không còn giữ được bình tĩnh mà rống to.
Gia nhân
trong phòng đều bị một câu nói của hắn dọa chết đứng, vội vã hướng cửa
đi ra, một chút cũng không dám quay đầu nhìn lại.
Chỉ còn lại hai người trong phòng.
Đường Hoàng đứng dậy đi tới cho nàng. Y Nhu của hắn lại một lần nữa trốn c