g cộng chẩm [ cùng sói ngủ chung '> ta thà rằng đời này chỉ làm một nữ công nho nhỏ. ”
“ Cùng
lang cộng chẩm … ” Trên khuôn mặt cương nghị chợt lộ ra nét cười. Lão
bản của hắn, thế nhưng từ trong miệng một nữ nhân thốt ra thế mà lại trở thành cái bộ dáng ấy, thật hài hước. Hắn bắt đầu có cái nhìn khác về nữ hài trước mắt, bất quá … liệu nàng có thể chống đối Đường Hoàng được
bao lâu. Chỉ sợ tất cả chỉ là hành động nông nổi, nhất thời cố chấp mới
vậy.
Thạch
Đồng đưa nàng đến kí túc của công nhân, an bài xong xuôi liền trở lại
văn phòng. Đối với hành động lần này của lão bản, thực ra hắn cũng không đồng tình lắm.
“ Lão
bản ! Vì sao ngài lại làm vậy ? ” Hắn quan sát được, nữ hài kia là một
người cố chấp, mạnh mẽ, không dễ dàng cúi đầu trước số phận, lão bản làm vậy chỉ e phản tác dụng.
“ Không
bao lâu sau, nàng sẽ đổi ý. Mà kể cả không đồng ý, ít nhất ta cũng có
thể lưu nàng trong vòng bảo hộ của ta. ” Để nàng lưu lạc làm việc bên
ngoài hắn thực sự không an tâm, đối với nhân nhi khả ái của mình, hắn
thật sự không biết phải làm sao mới tốt !
Thạch
Đồng nghiền ngẫm quan sát đôi mắt u ám, ánh nhìn rối bời của lão bản
mình. Nữ nhân có thể khiến Đường Hoàng trở nên như vậy quả thực không
tầm thường. Trên đời lúc nào cũng tồn tại vật này có thể khắc chế vật
kia.
Cái nhìn
ấy của Thạch Đồng khiến Đường Hoàng mất hứng, hướng hắn nói. “ Có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra ! Đừng cho là ta không biết ngươi đang nghĩ cái
gì.”
“ Tự cổ chí kim, anh hùng đều khó qua được ải mỹ nhân, lời cổ nhân nói quả thực không sai. ”
“ Ngươi là đang châm chọc ta ? ” Khắp thiên hạ, chỉ có Thạch Đồng là có gan nói với hắn những lời như vậy.
“ Thuộc
hạ đâu dám, ta ca ngợi ngài là anh hùng mà.” Đối với cái thể loại châm
chọc này, Thạch Đồng có thể coi là một cao thủ, một lời nói ra khiến đối phương phải chật vật, uất ức nhưng là không sao bắt bẻ được.
“ Ta muốn yên tĩnh một chút. ”
“ Dạ. Thuộc hạ cáo lui. ”Thạch Đồng cung kính cúi chào rồi hướng cửa đi tới.
Đường Hoàng thở dài : “ Khổ sở qua ải mỹ nhân … Thật là …” Hắn cười khổ một
tiếng rồi lại trở nên thâm trầm, sự việc đã đến nước này cũng không thể
quay lại được nữa.
“ Mỗi ngày 6h sáng đến báo danh. Trước 8h phải dọn dẹp xong tầng trệt, sau 8h đến tổ bưu kiện báo cáo. Đến 10h thì qua nhà ăn hỗ trợ, buổi chiều 2h
bắt đầu lau dọn các phòng ban. Từ 5 – 6 h là thời gian nghỉ ngơi, sau 6h thì đi dọn dẹp các toilet, quét tước xong xuôi liền có thể tan tầm.
Công việc nhìn qua có thể xem như là khá nhàn hạ, nhưng không thể vì thế mà có thể làm qua loa đại khái, ta sẽ thường xuyên đích thân đi kiểm
tra. Nếu có gì sai sót liền bị trừ lương. ” Chủ nhiệm phòng nhân sự sau
khi giải thích xong tiến trình công việc, giao văn kiện cho Y Nhu rồi
hỏi : “ Có vấn đề gì cần hỏi thêm không ? ”
“ Không có. ” Nàng đã sẵn sàng đối mặt với công việc này.
Chủ nhiệm phòng nhân sự thấy nàng cũng nắm rõ việc cần phải làm rồi liền
hướng một nhân viên cấp dưới lệnh : “Đem nàng đi gặp Chu mẹ. ”
Phụ trách giám sát công việc vệ sinh là một phụ nữ tầm ngoài bốn mươi, Chu
mẹ, người đang lo lắng lượng nhân công vệ sinh không đủ. Người này có sở thích là thích sai sử những nữ hài trẻ tuổi.
“ Thật tốt quá ! Ta còn đang lo không đủ công nhân. ” Nàng nhìn khắp một lượt, âm thầm đánh giá Y Nhu. Nữ nhân yếu đuối như vậy, sao có thể làm nổi
loại công việc này ? Tám phần là gia đình lâm vào cảnh khốn cùng, phải
bỏ học giữa chừng đi làm lo cho gia đình. Để kiếm tiền nên mới đến làm
công nhân vệ sinh.
“ Ngươi tên gì ? ”
“ Dạ, Lý Y Nhu. ”
“ Trước tiên ta phải nói rõ mấy điều. Những nữ hài trẻ thường nghĩ, công việc
vệ sinh này khá thoải mái , nhưng nếu làm không tốt cấp trên trách tội,
ta sẽ là người đứng ra gánh chịu trách nhiệm. Vậy nên đối với công việc
ta thường yêu cầu rất nghiêm khắc, hiểu rõ rồi chứ ? ”
“ Dạ, hiểu được.” Nàng đã chuẩn bị tâm lý trước rằng công việc này vất vả như thế nàom nhưng là dù phải làm việc suốt 24 h, nàng cũng sẽ không hé ra
một câu oán than, kêu ca. Nếu không chẳng phải là sẽ đúng ý Đường Hoàng
sao ?
“Đây là chìa khóa phòng. Đi thẳng đến gian phòng cuối cùng bên phải chính là phòng của ngươi. Trừ ngươi ra còn một người nữa ở chung. Thôi nghỉ sớm
đi, mai bắt đầu công việc. ”
Nàng tiếp nhận chìa khóa rồi kéo hành lí về phòng của mình. Cửa vừa mở ra
liền thấy ngay người bạn cùng phòng của nàng từ nay về sau. Đó là một nữ hài rất trẻ tuổi, thấy nàng bước vào liền sửa sang lại đầu tóc, mỉm
cười hỏi : “ Bạn cũng ở gian phòng này sao ? ”
“Đúng vậy. Nhĩ hảo. ”
Nghe câu trả lời của nàng xong nàng ta liền lập tức chạy đến phái Y Nhu, lôi lôi kéo kéo cánh tay nàng : “ Thật tốt quá. Nguyên bản mình còn lo sẽ
phải ở cùng một bà cô phiền toái. Thấy bạn cũng trẻ như vậy, mình liền
an tâm phần nào. Mình gọi là Diệp Lan, cứ gọi mình là Tiểu Diệp được
rồi. ”
“ Còn mình là Lý Y Nhu. ” Nguyên lai không chỉ có mình trẻ như vậy đã nhận
làm công việc này. Xem thái độ của cô bạn, nàng thầm nghĩ nàng và cô bạn mới này sẽ sống với nhau rất hòa hợp đây.
“ Bạn
