ầu tôi. Tôi lắc đầu, lao đến ôm chặt lấy anh.
Kì Nặc nói: -Em làm gì mà ôm anh chặt
thế? Anh lại la lên bây giờ!- giọng nói của anh vô cùng yếu ớt nhưng vẫn nhưng
vẫn mang vẻ hài hước, anh đang cố gắng chọc cho tôi cười.
Tôi đột nhiên bật khóc và gào to:
-Lặc Kì Nặc, anh sẽ không chết đâu, em không cho anh chết!
Nửa năm nay, đây là lần đầu tiên tôi
mở miệng nói chuyện. Tôi khóc, khóc thảm thiết như năm xưa lúc mẹ qua đời. Tôi
không thể tưởng tượng rằng cuộc sống của mình vừa mới có một đốm sáng xuất hiện
nay bỗng chốc lại bị dập tắt. Chuyện này quá đột ngột, tôi không sao có thể
chấp nhận được!
Tôi nghe thấy tiếng anh đang cười.
Anh đưa tay lên vỗ vỗ vào vai tôi, nói: -La Tiểu Mạt, cuối cùng anh cũng được
nghe em nói rồi! Nhưng mà, anh không thích em nói câu đó, em nói sai rồi, phải
đổi lại là…
Kì Nặc còn chưa kịp nói hết thì đã
ngất đi rồi. Tôi lay lay người anh nhưng anh vẫn không tỉnh lại. Tôi cố gắng
lôi anh ra khỏi khu rừng đó mà không được. Tôi bàng hoàng, không biết phải làm
thế nào. Tôi hét thật to “Cứu tôi với! Cứu tôi với”. Tôi cứ hét to như vậy cho đến
khi cổ họng khản đặc lại, không thể phát ra tiếng được nữa.
Cuối cùng cũng có một người tốt bụng
đi ngang qua. Người đó vội vàng cõng Kì Nặc lên lưng rồi chạy nhanh về phía
trạm y tế ở trên đường Thanh Đường.
Tôi ngồi bên cửa trạm y tế, nước mắt
giàn dụa. Đêm nay huyện Thụ Thủy không bị cắt điện. Lúc Kì Nặc được đưa vào
phòng cấp cứu, toàn thân tôi run lên vì sợ hãi. Tôi sợ anh ấy sẽ giống như mẹ
mình, sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Tôi không biết mình đã khóc bao lâu.
Mãi đến khi có người xoa xoa đầu và quỳ xuống bên cạnh nói chuyện với tôi, tôi
mới chợt sực tỉnh.
-Tiểu Mạt, sao em lại ở đây?
Một giọng nói rất quen thuộc. Tôi nín
khóc, ngẩng đầu nhìn lên người vừa nói chuyện với mình. Người ấy không phải ai
khác mà chính là Kì Nặc, anh đang ngồi ngay trước mặt tôi. Tôi chồm dậy ôm chặt
lấy anh, òa khóc nức nở.
-Không sao là tốt rồi, em thấy anh bị
rắn cắn, gọi mãi mà không tỉnh, em sợ anh sẽ không tỉnh lại nữa! Lặc Kì Nặc, em
rất sợ anh sẽ không tỉnh lại nữa!
Trên người Kì Nặc tỏa ra mùi thảo
dược thơm thoang thoảng. Anh nhẹ nhàng xoa xoa vào lưng tôi rồi nói:
-Anh vẫn ổn mà, có chuyện gì xảy ra
đâu. Ban nãy nghe nói Kì Ngôn xảy ra chuyện nên mọi người mới chạy đến đây!
Như bừng tỉnh khỏi cơn mê, tôi lau
sạch nước mắt rồi nhìn Kì Nặc đang ngồi trước mặt mình. Anh ấy vẫn mặc một
chiếc áo màu trắng và quần màu đen, rất sạch sẽ và gọn gàng. Anh ấy khác hẳn
với Kì Nặc đã đi chơi cùng tôi lúc buổi chiều. Mặc dù khuôn mặt giống hệt nhau
nhưng phong thái lại hoàn toàn khác nhau. Một người thì hoạt bát, cởi mở, một
người thì điềm đạm, dịu dàng.
Tôi lấy tay chỉ chỉ vào bên trong,
ngập ngừng hỏi: -Thế người ở trong đó…?
Kì Nặc nói: -Đó là Kì Ngôn, là anh em
song sinh với anh. Cậu ấy vẫn ở ngôi nhà cũ của bọn anh chứ không sang bên này.
Chiều nay anh có việc nên mới bảo cậu ấy qua dẫn em đi chơi!
Hóa ra là như
vậy! Bây giờ tôi mới hiểu ra mọi chuyện.
Kì Nặc kéo tôi
đi vào trong trạm y tế. Các bác sĩ đang rửa vết thương cho Kì Ngôn. Kì Ngôn lúc
này đã dần dần hồi phục ý thức. Anh ấy mở mắt nhìn tôi, nói: -La Tiểu Mạt, anh
thật không dám tin một đứa ngốc như em lại có thể đưa anh tới bệnh viện đấy!
Tôi trợn mắt
hung dữ nhìn Kì Ngôn: -Em không tin là Kì Nặc lại có một đứa em trai kém cỏi
như vậy đấy!
Kì Ngôn liếc
nhìn Kì Nặc, nói: -Bị em phát hiện rồi à, mất hứng quá!
Kì Nặc nghiêm
mặt nói: -Lúc nào cũng chỉ biết chơi đùa, bảo em về nhà chăm sóc Tiểu Mạt. Thế
mà em lại dẫn cô ấy vào rừng. Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, mùa hè có nhiều
rắn lục xuất hiện lắm, thế mà em không chịu nghe! May mà có người qua đường cứu
kịp, không thì biết làm sao?
Kì Ngôn cứng đầu
đáp: -Em chết rồi chẳng phải càng tốt hơn sao? Giảm bớt cho anh biết bao nhiêu
là phiền toái!
Cái tên Kì Ngôn
này quả là một đứa trẻ không biết nghe lời. Anh ta nhất định đã khiến cho Kì
Nặc phải hao tổn không ít tâm sức, tôi thầm nhủ trong bụng.
Khi tôi đang
định nói điều gì thì đột nhiên một cơn gió ào đến, một cô gái mặc chiếc váy màu
vàng lao vào, ôm chầm lấy Kì Ngôn và hấp tấp hỏi: -Kì Ngôn, anh không sao chứ? Anh
thật là đáng thương! Sắc mặt khó coi quá! Ai làm anh ra nông nỗi này hả?, cô ấy
ngoảnh đầu lại, lấy tay chỉ vào tôi rồi hỏi: -Là nó đúng không?
“Không liên quan
đến Tiểu Mạt!”
Cả Kì Nặc và Kì
Ngôn cùng lên tiếng một lúc khiến cho ông bác sĩ đang tiêm thuốc khử trùng cho
Kì Ngôn cũng phải bật cười: “Lần đầu tiên thấy hai anh em cậu cùng đồng thanh
một câu đấy!”
Kì Ngôn nói:
-Anh hiện giờ rất ổn, Tô Linh San, em đừng có làm ầm ĩ lên nữa!
Ông bác sĩ khi
nãy nói chen vào: -Tô Linh San chẳng phải vì lo lắng cho cậu nên mới vậy hay
sao? Cậu đúng là chẳng ra sao cả!
Tô Linh San cúi
đầu ngại ngùng nói: -Bác sĩ đừng nói Kì Ngôn như vậy, là tại cháu lắm chuyện
thôi! Anh ấy không sao là tốt rồi!
Bác sĩ lắc lắc
đầu: -Kì Nặc, cậu thử xem xem! Hóa ra tôi lại
thành kẻ lắm
chuyện rồi! Bây giờ muốn làm