xinh đẹp vẻ hoang dã.
Tóm l ại, chỉ cần người đến Phẩm Hoa lầu thì luôn luôn có thứ hợp với
người! Còn nếu như người chưa hài lòng, sẽ thay tới đổi lui cho đến khi
người hả dạ mới thôi!
À à, xin chớ hiểu lầm, Phẩm Hoa lầu tuyệt không phải là một kỹ viện bình thường.
Nó chính là… Nói chính xác, nó là m ột dạng môi giới trung gian, những cô
nương treo biển hành nghề tại nơi đây đều có thể tự do đến đi, tự do đặt ra giá cả, tự do chọn mặt khách hàng, tự do ước định thời gian hầu
tiếp, thậm chí có thể tự do lựa chọn nội dung “phục vụ”. Đương nhiên,
Phẩm Hoa lầu cũng phải có lợi nhuận trong việc này, vì thế mỗi cô nương
hàng tháng đều phải giao nộp một khoảng thuế kim nhất định (có điều
khoảng tiền này cũng không nhiều, như thế mới có thể thu hút thêm các mỹ nữ “chất lượng” khác).
Vậy Phẩm Hoa lầu dựa vào điều gì mà kiếm ra hoàng kim bạc trắng ngập tràn như thế?
Đúng rồi! Thức ăn và rượu. Phàm nh ững khách nhân đến nơi đây, có ai ngồi
với mỹ nhân lại không gọi lên vài món ăn, uống đôi ba bầu rượu bao giờ.
Người đẹp đang ở trước mặt, nếu không tỏ ra chút hào phóng rộng rãi thì
làm sao chiếm được cảm tình của nàng đây? Cho nên ai ai cũng biết, thức
ăn và rượu mới chính là thứ mang lại lợi nhuận lớn nhất nơi đây.
Như Ca cự c kỳ bội phục người đã nghĩ ra phương thức kiếm tiền này cho Phẩm Hoa lầu. Tiếc rằng, vị chủ nhân thật sự của nơi này là ai, dường như
còn là một điều bí ẩn, cho đến giờ nàng vẫn chưa có duyên gặp mặt. Đáng
tiếc, quả là đáng tiếc mà!
Như Ca vừa mang canh tổ yến đường phèn đến Phong các, vừa lắc đầu than thở.
Đột nhiên, một bóng người mảnh dẻ xuất hiện trước mặt nàng.
Như Ca ngẩng đầu nhìn lại, đoạn mừng rỡ kêu lên:
-Hương Nhi tỷ tỷ, là tỷ đó ư, mấy ngày nay tỷ có khỏe không?
Hương Nhi duyên dáng mỉm cười đáp trả, trong nét cười ẩn chứa một sự cảm kích bất tận:
- Mẹ tỷ đã được an táng rồi, mọi chuyện đều làm rất ổn thỏa.
- Vậy thì tốt quá, tỷ tỷ người cuối cùng cũng có thể an tâm rồi!
- Ca Nhi muội muội, cảm ơn muội!
Hương Nhi nhìn nàng, ánh trời nghiêng nghiêng soi sáng lên chiếc cằm thanh tú của cô:
-Có điều, muội đem toàn bộ số bạc vừa bán thân cho tỷ mượn, việc ấy thật sự không sao chứ? Tỷ…
Như Ca vội vã xua tay: - Không sao, không sao, t ỷ tỷ người cứ an tâm mà
dùng! Muội không cần chỗ bạc này, cũng chẳng sử dụng đến! Nếu như tỷ tỷ
cảm thấy chỗ bạc này chưa đủ, muội còn có thể tặng tỷ thêm một ít nữa…
- Không c ần đâu, sau khi lo gấp việc hậu sự cho mẹ, tỷ cũng không còn việc phải dùng đến tiền nữa.
Hương Nhi trịnh trọng nói:
- Muội muội, số bạc ấy tỷ nhất định sẽ trả lại cho muội. Như Ca muố n bảo nàng không cần làm gì, nhưng trong lòng nghĩ lại, biết loại người trong cứng ngoài mềm như Hương Nhi sẽ không chịu tiếp nhận ý tốt của nàng,
cho nên chỉ cười tươi rồi lảng sang chuyện khác.
-Hương Nhi tỷ tỷ à, Hoa đại nương sắp xếp cho tỷ hầu hạ Phượng Hoàng cô nương có phải không?
Như Ca hiếu kỳ hỏi:
- Nghe nói tính tình của Phượng Hoàng cô nương hống hách lắm, chắc tỷ phải chịu khổ nhiều rồi.
Hương Nhi cúi thấp đầu, hồi lâu vẫn không trả lời. Như Ca chăm chăm nh ìn cô, thật chậm, lông mày khẽ cau lại. Nàng đặt khay trên tay xuống, đến bên
Hương Nhi, tỉ mỉ xem xét cổ của cô, sau đó hít vào một hơi, hoảng hốt
kêu lên:
- Trên cổ của tỷ sao lại có vết thương?! Dường như là bị người khác dùng móng tay cấu vào!
Hương Nhi cuống quít che lấy vết thương, ánh mắt khổ sở nói:
- Không phải, là do tỷ tự mình bất cẩn thôi.
- Tỷ nói dối!
Như Ca dẩu môi xinh của mình lên:
- Tại sao lại muốn gạt muội chứ, chúng ta không phải là tỷ muội tốt của nhau hay sao?
- Tỷ…
Như Ca vỗ vỗ bờ vai của cô:
- Có chuyện gì hãy nhớ nói cho muội biết, mặc dù muội chỉ là một tiểu nha đầu, nhưng dù sao có nhiều người thì vẫn đưa ra ý kiến tốt hơn!
Hương Nhi sụt sịt muốn khóc, lặng im một lúc lâu, cuối cùng cũng khe khẽ gật đầu.
oOo
Phong các.
Ngoài song cửa, tiết xuân êm êm, dương liễu thanh thanh.
Bên trong các, vị mỹ nhân như ngọc đang tô điểm trước gương. Như Ca lấ y từ hộp trang sức ra một chiếc thoa trắng có đính ngọc bảo lam, nghiêng
nghiêng cài lên làn tóc mây thanh nhã của Phong Tế Tế, lại phục trang
cho cô một bộ váy mềm lụa mỏng màu phấn lam, trông đơn giản và tao nhã
như một nàng tiên nữ hư ảo không nhiễm bụi trần gian.
Phong Tế Tế hài lòng cứ ngắm đến ngắm lui, thích thú mãi không khép miệng lại được: - Ca Nhi, tay ngh ề của muội quả là khéo léo, trang điểm cho ta
thật xinh đẹp làm sao! Những khách nhân gần đây đều nói ta đã đổi khác,
so với trước kia còn đẹp hơn bảy tám phần đấy!
- Tiểu thư nói đùa rồi!
Như Ca cười dịu dàng bảo:
-Người vốn là một đại mỹ nhân, càng ngày càng xinh đẹp là lẽ tất nhiên thôi, đâu có can hệ gì đến muội.
- Phì, tiểu nha đầu nhà ngươi, miệng lưỡi ngọt chết người đi được!
Phong Tế Tế vui không kiềm được, mi mắt như tơ lườm xéo nàng một cái.
Như Ca bưng chén ngọc lên, cặn dặn:
- Tiểu thư, uống chút canh tổ yến đường phèn này đi, có tác dụng dưỡng nhan sắc đấy.
Phong Tế Tế nhận lấy, thoáng vẻ ngập ngừng:
-Nhưng, nó có khiến ta tă