The Soda Pop
Lên Giường Trước Ly Hôn

Lên Giường Trước Ly Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323892

Bình chọn: 7.5.00/10/389 lượt.

bởi vì chúng ta vẫn là quan hệ bạn bè, nhưng sau khi kết hôn anh có yêu thương em không? Anh chỉ biết làm tổn thương em, anh đã không yêu em, vậy tại sao em phải yêu anh? Nếu khổ sở như vậy, tại sao em phải tiếp tục?”

Thì ra đây chính là lời nói từ trong lòng của cô, thì ra một chút cô cũng không có nhìn ra.

“Thật sự một chút em cũng không nhìn ra anh thay đổi sao? Không phải là anh đối xử với em rất tốt sao?.....” Lận Viễn Thao không thể tin được là cô không có phát hiện ra.

“Không phải anh đã nói rồi sao? Bởi vì anh cưới em và bởi vì em gả cho anh, cũng bởi vì chúng ta xảy ra quan hệ, nhưng mà không có yêu.” Cô tin chắc chắn rằng anh không có yêu cô.

Trách nhiệm, cô chính là nghĩ như vậy?

“Mâu Khởi Huyên, em nghĩ như vậy sao? Anh đối với em một chút tình cảm cũng không có?” Lận Viễn Thao kích động hỏi cô. Mâu Khởi Huyên cảm thấy phản ứng của anh rất kì lạ, anh như vậy là có ý gì?

“Không….không phải sao?”

“Dĩ nhiên là không phải.” Lận Viễn Thao nói: “Tình cảm của anh dành cho em không phải ở lời nói, tại sao sau khi diễn kịch lại khẩn trương đi tìm em? Tại sao lúc đó anh lại nói những lời khiến em đau lòng? Anh là kẻ ngu sao? Anh biết đã xúc phạm đến em, mới có thể khó khăn chịu đựng như vậy. Nếu thật sự là anh không cần, tại sao lại ngu ngốc mà quan tâm đến quan hệ của em với Liên Bang? Khiến cho anh uống nhiều rượu như vậy, cuối cùng trở về làm chuyện sai, nhưng đối với anh chuyện này không hề sai, đó là tỉnh ngộ, bởi vì một câu nói, anh biết anh đã làm tổn thương em càng sâu, chính mình lại càng đau hơn. Nhưng lúc đó anh muốn yêu em, nhưng em lại cố ý hẹn hò với Liên Bang rồi lại muốn đi ngắm pháo hoa, chẳng lẽ khi đó em không nhận thấy anh đang tức giận, chưa nhìn ra là anh đang ghen sao? Nếu anh đối với em không quan tâm trong lời nói, thì anh mới mặc kệ em và Liên Bang làm cái gì, để cho hai người ra ngoài gặp mặt, như vậy thì cũng tốt cho việc ly hôn đúng không?” Lận Viễn Thao càng nói càng tức giận, rốt cuộc cô có hiểu hay không?

Mâu Khởi Huyên kinh ngạc mà nghe mỗi một câu anh nói, thật sự là anh đang thay đổi, khi đó anh rất khẩn trương, cô lại tức giận với anh, thì ra đó chính là phương thức biểu đạt của anh.

“Lúc anh đối xử tốt với em, anh phát hiện em càng ngày càng ưu sầu, anh nghĩ là anh đối xử với em còn chưa đủ tốt, muốn đối xử với em tốt hơn, nhưng em lại dùng cách rời đi để báo đáp anh, khi anh phát hiện em đã rời đi, trái tim anh như đã bị lấy đi, bà nội muốn anh để cho em rời đi, nhưng em biết không? Để em rời đi đối với anh còn khó hơn so với việc chết đi. Vì em, lần đầu tiên ở trước mặt bà nội và mẹ thừa nhận rằng anh yêu em, cũng hứa hẹn nhất định sẽ mang em quay về, hơn nữa còn quỳ trước mặt cha mẹ em, mà cầu xin hai người cho anh gặp em, nhưng sau đó nhìn thấy em, em lại dùng một câu không biết trả lời anh, vậy anh lúc trước đã bỏ đi đâu rồi, em xem nếu không tới thì coi như xong rồi? Sớm biết như vậy, ban đầu anh không nên yêu em.”

Mâu Khởi Huyên nghe lời của anh, lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, lời của anh nói là thật sao? Anh đã làm như vậy thật sao? Vì cô mà ở trước mặt mọi người thừa nhận anh yêu cô, thậm chí còn quỳ xuống trước cha mẹ cô, điểm này không giống với Lận Viễn Thao cao ngạo biết làm những chuyện như vậy.

Mâu Khởi Huyên cảm động khóc, cô chưa bao giờ biết anh đã làm những việc như vậy, cô chỉ lo nghĩ đến cảm nhận của mình, hoàn toàn không nhìn đến những cố gắng của anh, thì ra là anh yêu mình thật.

Khi Lận Viễn Thao đối mặt với thỏa thuận ly hôn còn không có tức giận như vậy, bây giờ thì rất nóng nảy, bởi vì cô có thể nhẫn tâm mà cự tuyệt tất cả.

“Bây giờ em có còn yêu anh không?” Anh hỏi cô.

Mâu Khởi Huyên nhìn anh thật lâu, nước mắt không kìm được, cô chờ anh ôm cô vào lòng, thế nhưng anh không ra vẻ như muốn làm chút nào.

Lận Viễn Thao cho là cô vận có ý định không thích, đau lòng tính toán mà rời đi, cô gọi anh lại, “Đứng lại!”

Anh nhìn về phía cô, chỉ thấy cô bước đến ôm anh thật chặt không buông.

“Thật xin lỗi!” Cô đã sớm mềm lòng, chỉ là sợ anh không yêu mình mà thôi, nhưng bây giờ cô đã biết rồi, anh yêu cô. Mang theo tiếng khóc nức nở mà xin lỗi, để cho toàn bộ lửa giận trong lòng Lận Viễn Thao cũng biến mất.

“Em thừa nhận em vẫn còn yêu anh, căn bản là em không có cách nào không yêu anh, nhưng anh khiến em quá đau lòng, em mới nói như vậy.”

Lận Viễn Thao mềm lòng, nhưng vẫn cố ý nói: “Bây giờ đã nhận ra sai lầm? Đã chậm rồi.”

“Đó cũng bởi vì anh không nói sớm một chút là anh yêu em mà.” Toàn bộ cũng không thể trách cô, còn không phải là do anh không nói. Gương mặt Lận Viễn Thao ửng hồng, “Bởi vì lúc trước dùng lời nói dối buộc em rời đi, cho nên anh không dám thừa nhận mà, em yêu anh như vậy, anh không có đủ dũng khí.”

Tiếp tục cười gian một tiếng, cuối cùng vẫn phồng má nói: “Anh không nói sớm, vậy nên chuyện gì chúng ta cũng không có.”

“Bây giờ nói cũng chưa muộn, ít nhất anh vẫn tìm được em.” Anh cầm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cúi đầu hôn môi của cô, cô ôm lấy cổ anh, chủ động làm nụ hôn này thêm sâu.

Qua một lúc lâu anh mới có ý định b