Mâu Khởi Huyên cảm nhận được lời nói của anh, thật sự anh hi vọng cô không rời đi sao? Anh thay đổi sao?
Giống như cô loáng thoáng cảm giác được, từ sau cái ngày anh uống rượu say thì tính cách đã thay đổi, làm cho cô có chút không thích ứng được. Cô vùi vào trong lòng anh, anh khiến cho cô cảm thấy ấm áp.
Lận Viễn Thao nhìn đồng hồ một chút, đã mười giờ rồi, liền để Mâu Khởi Huyên nhắm mắt lại.
“Lại muốn như vậy sao? Không phải ngay cả xuống núi anh cũng muốn em nhắm mắt lại chứ?”
“Không phải, là em nhắm mắt trước.”
Anh dùng tay che kín anh mắt của cô, nhưng cô lại không biết điều nghe theo, bởi vì hành động như thế này rất trẻ con.
Nhìn thấy cô không nghe, Lận Viễn Thao liền cúi đầu hôn cô, làm cho cô ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, Mâu Khởi Huyên cảm thấy thời gian khá dài, bởi vì anh vẫn không chịu buông cô ra, cho nên cô chỉ có thể xụi lơ trong ngực anh.
Chỉ có điều khi anh vừa hạ xuống, cô liền nghe được âm thanh của pháo hoa, Lận Viễn Thao buông cô ra, ngược lại nhìn về phía bầu trời, bầu trời bao la vốn chỉ có sao, bây giờ thì lấp đầy là pháo hoa lớn nhỏ.
“Oa, thật xinh đẹp!” Lúc này Mâu Khởi Huyên mới cảm thán nói.
Một lần nữa Lận Viễn Thao ôm cô vào trong ngực, “Thế nào, lần này vui mừng đến thế sao?”
Mâu Khởi Huyên kinh ngạc, “Đây là anh sắp xếp sao?”
“Dĩ nhiên, nếu không thì ai lại bắn pháo hoa vào lúc này?” Thế nào mà cô lại ngu ngốc như vậy?
Cô cười ngọt ngào nói: “Thì ra đây mới là ngạc nhiên, lời nói luc trước cũng chỉ là nói lung tung, hại em nghĩ anh thật sự như vậy…….” Thì ra vừa rồi cô cảm thấy mình rất ngu ngốc, có thể thái quá hay không?
“Đây cũng là đền bù cho em đêm Thất Tịch hôm đó không thể đi xem bắn pháo hoa, anh đặc biệt đem pháo hoa lúc đó bắn ra trước mặt em.”
Lận Viễn Thao biết ngày đó cô đồng ý củng Liên Bang đi xem bắn pháo hoa, nhưng bởi vì anh đột nhiên xuất hiện rồi rời đi, thế là anh quyết định bồi thường cho cô.
“Cám ơn.” Cô rất thích, hơn nữa là vô cùng thích.
Lận Viễn Thao nhìn nụ cười của cô, đây mới là Mâu Khởi Huyên mà anh quen.
Mâu Khởi Huyên nhìn những pháo hoa kia, thật ra thì đối với cô mà nói, pháo hoa không phải thứ quan trọng, quan trọng là trái tim của anh, anh sẵn sang vì cô mà làm một số chuyện, không giống với lúc đầu chán ghét cô.
Lận Viễn Thao hôn gương mặt của cô, nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của cô, liền tiếp tục hôn cô, rồi hôn đến môi của cô, anh sẽ không có cách nào dừng lại, mút lấy thật sâu hương vị của cô.
☆☆☆
Tối chủ nhật, Lận Viễn Thao và mấy người bạn hẹn gặp mặt ở nhà Thịnh An.
Từ khi họ bọn họ biết nhau đến bây giờ, thường xuyên gặp gỡ ở đây, nguyên nhất rất đơn giản, bởi vì tất cả phục vụ đều miễn phí.
Mâu Khởi Huyên cũng rất thích tới nơi này, bởi vì trong phòng cũng chỉ có bọn họ vui vẻ, là một nơi tương đối yên tĩnh, sẽ không giống những quán ăn đêm ầm ĩ.
Lận Viễn Thao đưa Mâu Khởi Huyên đi bằng ô tô, anh nhìn Mâu Khởi Huyên ở bên cạnh, “Sau này không nên nghe lời mẹ nói nữa, mặc những thứ quần áo không phù hợp với em.”
Anh cảm thấy vẫn là như bây giờ, mặc một bộ quần áo bình thường cùng anh ra ngoài, vừa đáng yêu lại vừa xinh đẹp.
“Những thứ quần áo kia không phải rất thích hợp với em à, em cảm thấy rất xinh đẹp.” Cô cũng không hiểu, rõ ràng mỗi bộ quần áo mẹ Lận mua đều nhìn rất được, nhưng sau khi Lận Viễn Thao xem xong thì cũng chỉ còn lại vài bộ có thể mặc, cuối cùng là sao anh lại bắt bẻ nhiều thế?
“Anh nói không thích hợp là không thích hợp.”
Anh vừa nghĩ đến những bộ quần áo mẹ mua cho Mâu Khởi Huyên là cảm thấy tức giận, mặc dù những thứ quần áo kia đều là nhãn hiệu nổi tiếng, cũng rất đẹp mắt, nhưng mà chỉ thích hợp cho những người khác, không thích hợp với Mâu Khởi Huyên, phụ nữ có chồng nên mặc quần áo phù hợp với phụ nữ có chồng.”
Mới vừa rồi cô còn không nghĩ là sẽ mặc bộ này, chọn lấy một bộ quần áo thấp ngực, cô cũng không suy nghĩ gì, mặc dù bây giờ hai người họ ra ngoài sẽ gặp bạn bè, nhưng đây lại là hai người đàn ông, chẳng lẽ cô lại muốn cho tròng mắt người ta ăn kem sao? Dù thế nào đi nữa anh cũng không muốn, liền trực tiếp in một dấu hôn trên nực cô, hại cô chỉ có thể đổi lại thành một cái váy bảo thủ.
“Anh cũng rất bá đạo, không muốn em mặc những thứ kia, vậy những bộ quần áo mua về rồi phải làm sao? Cũng không thể phụ lòng của mẹ được?” Trong lòng cô rất vui vẻ, cô hiểu ý đồ của anh, anh là ham muốn chiếm giữ, nhưng mà bây giờ cô rất thích anh ham muốn chiếm giữ như vậy, giống như anh tự mình cưng chiều cô.
“Bán đi hoặc là trả lại hàng.” Anh đưa ra một đáp án đơn giản.
Cô mới không cần, những thứ quần áo kia cô muốn giữ lại, mặc dù kiểu dáng có chút gợi cảm, nhưng có thể mặc khi gặp gỡ, nhất định lần sau phải ngăn cản anh làm loạn.
Khi đến cửa, anh xuống mở cửa x echo Mâu Khởi Huyên, nắm tay cô đi vào.
“Đã lâu không tới, thật nhớ cuộc sống trước kia.” Mâu Khởi Huyên xúc động nói.
Nhìn Lận Viễn Thao nắm tay của mình, cô cảm giác mình đã nắm được hạnh phúc.
“Đó là bởi vì em không tham gia vào hoạt động của tụi anh, nếu như tiệm bán hoa nhiều việc như vậy, rất mệt cũng đừng làm được,