XtGem Forum catalog
Lãnh Cung Hoàng Hậu

Lãnh Cung Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215520

Bình chọn: 8.00/10/1552 lượt.

a mai màu đỏ trên vai nàng ướt át tươi sáng. Đó là huyết mai của ta! Hài nhi!” Ta rung động

Trên cổ nàng có đeo 1 viên bích ngọc, không phải là do ta đeo cho nàng hay sao? Lúc ấy trong người không có vật quý giá gì để cho nàng, chỉ có 1 khối bích ngọc này! Hài nhi của ta! Lớn lên rất tốt

Đang nghĩ đến đó thì nghe nàng lạnh lùng nói “Ngươi mới là mụ mụ của ta, phải không?”

Ta thoáng giật mình , một hồi lâu mới nói, “Con, con làm sao mà biết được?!”

Bên môi nàng chậm rãi nổi lên 1 nụ cười “Mẫu thân của ta cho tới bây giờ không có bằng hữu nào! Hơn nữa thường thường điên ngôn loạn ngữ, nói ta không phải nàng sinh ra. Nếu như không đoán sai, ngươi mới là mụ mụ của ta! Phải không? Tại sao lại bỏ ta 1 mình ở chỗ này!” Nàng nâng cằm nhỏ lên, nói

Ta vuốt ve cắm dưới của nàng, nhỏ giọng nói “Con biết rồi! con cư nhiên biết rồi! Trong nhiều nữ sinh như vậy, ta liếc mắt 1 cái là có thể nhận ra con, giống như con cũng chỉ liếc mắt 1 cái liền có thể nhận ra ta!”

Nàng lắc đầu, “Là ta chúng ta quá giống nhau! Hơn nữa, rất ít người biết trên người ta có khối ngọc này!” Nàng cầm viên ngọc đến cho ta xem “Trên thực tế” Nàng oa 1 tiếng khóc lớn “Những người biết đến khối ngọc này trên người ta, ta đều hỏi họ có phải là mụ mụ của ta hay không! Mụ mụ! người rốt cục cũng tới tìm ta rồi! Oa!” Nàng khóc nhào đến trong lòng ta! Lòng ta mềm nhũn, gắt gao ôm lấy nàng. Nỗi đau trong lòng càng ngày càng rõ rệt

“Hài nhi! Hài nhi! Xin lỗi! Là mụ mụ không tốt! Không có năng lực bảo vệ con! Hài nhi!” Nước mắt ta liền rơi xuống

Nàng lắc đầu “Không có, không có việc gì! Mụ mụ! người không nên khổ sở! Phụ thân và đại thẩm đối đãi với ta rất tốt! Phụ thân nói ta rất giống 1 cố nhân của người, đối đãi như châu như ngọc, các ca ca trong nhà cũng không dám khi dễ ta! Bọn họ cũng đối đãi tốt lắm! Oa!” Nói đến chỗ ngày, cái miệng nhỏ nhắn của nàng biểu ra, oa oa khóc thành tiếng

Đối đãi với nàng rất tốt? Như vậy, đám tiểu nam sinh kia là chuyện gì xảy ra? Ta vuốt vuốt tóc nàng, nhỏ giọng nói “Mụ mụ biết rồi! Mụ mụ giúp con dạy dỗ bọn chúng, được không?”

Nàng ngẩng đầu, quật cường nói “Mụ mụ! Ta muốn dựa vào bản lãnh của chính mình đánh bại bọn chúng! Như Dung đã trưởng thành, hoàn toàn có thể dựa vào bản lãnh của mình!” Nàng cười rất tự tin, nếu không phải tận mắt nhìn thấy nàng bị đám tiểu tử kia khi dể, ta sẽ thật sự tưởng rằng nàng vốn là 1 nữ vương

“Như Dung, con tên là Như Dung! Thật đúng là 1 cái tên dễ nghe!” Ta cảm động nói.

Nàng gật đầu “Bởi vì Như Dung trông giống Uyển Dung, cho nên phụ thân nói, đứa trẻ này giống như Uyển Dung. Vì vậy, ta liền gọi là Như Dung!”

Giống nàng cũng không tốt! ta chau mi! Nữ nhi của ta phải nên giống ta! Như Nô! Ách, thôi vậy! Như Dung nghe hay hơn, Như Nô, kỳ quái! Ta ôm nàng, nhẹ nàng hôn. Bảo bối của ta rốt cục cũng nhớ tới ta!

“Mụ mụ, người sẽ không bỏ lại Dung nhi, phải không? Phải không?” Nàng đầy hi võng nhìn chằm chàm vào mặt ta. Ta nhẹ vỗ gương gương mặt nàng, sống mũi có chút cay cay, nhỏ giọng nói “Dung nhi! Dung nhi! Nếu mụ mụ có thể mang con đi thì sao có thể bỏ con lại! Con có biết mụ mụ đã mất bao nhiêu công sức, trải qua bao nhiêu cuộc kỳ ngộ mới có thể cứu con từ trên chiến trường? Nhưng là, Dung nhi, con nên ở lại bên cạnh Uyển Dung, hảo hảo lớn lên! Biết không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ảm xuống, một hồi lâu mới nói “Ta tưởng mụ mụ lần này tới là màng ta trở về, nhưng nguyên lai không phải! Hôm nay mụ mụ đến đây, Dung nhi biết mụ mụ tất có nỗi khổ riêng! Có phải không? Dung nhi ở đây chờ mụ mụ! Dung nhi vẫn sẽ chờ 1 ngày được đoàn tụ với mụ mụ!”

Nước mắt của ta liền rơi xuống! nàng là hài nhi của ta a! Dung nhi! Dung nhi! Lòng ta đau đớn muốn nứt ra!

“Mụ mụ! Mụ mụ!” Nàng ôm cổ ta khóc không thành tiếng. Nàng còn chiếm được lòng ta hơn cả Tuyệt Hoàng! Hài nhi! Hài nhi của ta!

Thay 1 bộ hồng sa mới cho nàng, ta vuốt má nàng, nhỏ giọng nói “Mụ mụ đưa con về nhà, được không?”

Cái mạng nhỏ nhắn của nàng chu lên, oa oa khóc thành tiếng, ôm chân ta, ủy khuất nói “Mụ mụ! Để ta ở lại bên cạnh mụ mụ 1 lát!”

Lòng ta như nhũn ra. Quả muốn ôm nàng bỏ chạy. Nhưng là, nhưng là, nếu như mang nàng trở về, nàng sẽ chết! Nếu như nàng chết thì đó là do ta hại! Ta muốn hài nhi của ta vui sướng mà lớn lên! Cho dù không có mụ mụ thì cũng có thể lớn lên

Ta không nên để nàng ở bên cạnh ta mà bất lực chết đi. Lấy tay đẩy nàng ra, ta nhỏ giọng nói “Dung nhi, cần phải trở về! mụ mụ sẽ trở lại thăm con!”

Nàng nín khóc, gật mạnh đầu. Ta thấy nàng không khóc, lúc này mới ôm lấy nàng, chậm rãi đi ra ngoài. Lúc ra khỏi khách điếm Hoàng thành, liền buông nàng xuống, vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nói “Dung nhi! Nghe mẫu thân nói, hảo hảo sống!”

Nàng gật đầu. Ta lặng người 1 lát, rồi đứng dậy, chạy vồi đi. Phía sau truyền đến tiếng khóc lớn của nàng. Ta không dám quay đầu lại, sợ khi quay đầu lại, ta sẽ không thể rời đi được!

Trong chốc lát sau, liền nhìn thấy đám nam sinh khi dễ nữ nhi của ta đang chơi đùa, người đầy mồ hôi, nói muốn đi tắm rửa. Ta không lên tiếng, chờ bọn tiểu vương bát đản nà