Lãnh Cung Hoàng Hậu

Lãnh Cung Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218180

Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.

t, ta không được lựa chọn!”

“Nô nhi, nàng làm gì, mau trở về!” Đường Vấn Hiên miễn cưỡng đứng dậy, vươn tay về phía ta

“Có 2 người nam nhân bọn nhân bọn ta ở đây, ngươi sẽ không tin là 1 mình nữ tử như nàng gây nên đó chứ? Là ta giết!” Đường Vấn Thiên mở miệng nói

Hắn chấp kiếm chỉ vào người 3 bọn ta, thong thả đi qua đi lại trong phòng ,1 hồi lâu mới nói “Nữ nhân, ngươi nói là ngươi giết Thanh Thân bảo bối của ta, ngươi có chứng cớ gì? Ta không tin lời nói suông!”

“Thanh trâm đang đâm vào tử huyệt trên đầu nó là trâm của ta, ngươi có thể xem. Nơi này, chỉ có 1 mình ta là phụ nữ dùng trâm gài tóc, hẳn là phải nhận ra!” Ta cười nói với hắn

“Nô nhi, nàng đang làm cái gì, nàng không muốn sống nữa sao? Hay là… hay là đáp ứng ở bên cạnh ta làm cho nàng khó xử như vậy?” Đường Vấn Hiên đứng dậy, thương tâm nói

Ta quay đầu lại, nói với hắn “Sao có thể. Chỉ là, trải qua việc này, các ngươi hẳn cũng đã biết rồi, bên cạnh vị thiếu niên anh hùng này tất hẳn có cao nhân tương trợ, nếu không nói thật thì ta sợ sẽ liên lụy đến 2 người các ngươi. 3 người chết không bằng 2 người sống”

Tên thiếu niên đó cười lớn, gỡ thanh trâm trên đầu rắn xuống “Không sai, ngươi thật thức thời! Các ngươi có diễn trò gì trước mặt ta cũng vô ích. Ai thật ai giả, ta vừa nhìn là có thề biết. Vị đại thẩm thì thật ra rất biết rõ, cũng là 1 người thức thời. Nếu không phải lập trường đối lập, lại giết Thanh Thanh tiểu bảo bối của ta, ta nghĩ, ta sẽ khen ngươi 1 chữ “hảo”! Chỉ tiếc, ngươi cư nhiên giết chết tiểu Thanh Thanh bảo bối của ta rồi, tiểu Thanh Thanh đáng yêu của ta!” Hắn dứt lời, hốc mắt đỏ lên, giống như muốn rơi lệ

Tràn ta toát ra 1 ti mồ hôi lạnh, mặc dù biết lúc này mà cười thành tiếng là rất không nên, nhưng tình huống này thật sự rất buồn cười , “Ha ha ha!” Ta không khống chế không được, cười to ra.

Hắn vẻ mặt thương tâm nhìn ta , “Tại sao cười, tiểu Thanh Thanh của ta chết ngươi hẳn nên khóc mới phải, tại sao còn có thể cười!” Hắn nghiêng đầu khó hiểu nói

“Loại súc vật này cũng chỉ có mình ngươi nói nó đáng yêu!” Ta ôm bụng.

“Nàng không muốn sống nữa sao Nô nhi?” Đường Vấn Thiên kinh nghi [kinh ngạc + nghi ngờ'> nhìn ta. Ta liếc hắn 1 cái, không sai, ta không muốn sống nữa, lúc bị 2 nam nhân này làm cho đầu óc choáng váng đau đớn, thật sự còn muốn chết quách đi cho xong mọi chuyện. Vì vậy mới gây hấn sinh sự ở nơi này để tìm cái chết

Hắn cầm theo kiếm, chậm rãi đi về phía ta. Đường Vấn Hiên đứng lên, bất động thanh sắc đứng ở trước người ta, Đường Vấn Thiên cũng đã đứng ở trước người ta, 2 người bọn hắn ở trước mặt ta, hữu ý vô ý đem ta che chở ở phía sau bọn họ

“Nữ nhân ngươi thì biết cái gì! Tiểu Thanh Thanh của ta, tim tốn bao nhiêu tâm huyết mới bắt được nó, lại càng tốn rất nhiều năm mới dạy dỗ nó nghe lời. Ngươi cũng biết, loại rắn này có thể ngộ [gặp'> nhưng không thể cầu! Mà các người, đáng chết các ngươi cư nhiên đã giết chết tiểu Thanh Thanh của ta, nữ nhân, ta không giết ngươi thì chẳng khắc nào làm thất vọng tiểu Thanh Thanh của ta!” Hắn dứt lời, liền nâng kiếm muốn chém ta

2 người bọn hắn đồng loạt ra tay, tấn công hắn. Hài tử này tuy còn trẻ tuổi nhưng bản lãnh cũng không nhỏ. Trong chốc lát mới chế phục được 2 người bọn hắn, chỉa kiếm vào cổ ta, cười lạnh nói “Bại dưới tay ta, không nên khó khăn quá, không phải vì các ngươi quá yếu mà là ta quá mạnh. Nữ nhân, ngươi nói xem, ngươi muốn bồi thường tiểu Thanh Thanh của ta như thế nào đây. Tiền hay mạng?”

Ta cười lạnh, “Không phải bọn họ yếu mà là trước đó bọn họ đã bị trúng độc của tiểu Thanh Thanh nhà các ngươi, lại còn trúng khói mê của ngươi. Nếu không thì ngươi cho rằng chỉ bằng 1 tên tiểu hài tử như ngươi mà cũng có thể đánh bại bọn họ sao? Ngươi cũng biết, công phu của bọn họ là loại gì, đó là công phu bí truyền mà năm đó người giang hồ đánh nhau 1 trận trong Lá Rụng cốc! Ngươi cũng biết, có được bí tịch này là có được thiên hạ. Ngươi nói xem, công phu của ngươi có phải là dưới bậc bọn họ hay không?”

Hắn thoáng giật mình, móc ra từ trong lòng 1 quyển sách nhỏ, quơ quơ trước mặt ta “Ngươi nói có phải là cái này không?”

Sắc mặt ta xanh mét, không sai, chính là quyển này

“Nhìn vẻ mặt ngươi là biết. Cái gì là thiên hạ bí tịch, ngay cả hài tử 3 tuổi cũng có được 1 quyển, năm đó lại còn in ra bán 8 ngàn hai 1 quyển đấy. Họ nhà Diệp thật đúng là phát tài rồi, Diệp Dược Nhi luyện công phu cũng dựa trên cái này, ha ha. Cho nên, ta nói rồi, võ lâm minh chủ, ta không gạt các ngươi!” Hắn vung tay, mũi kiếm trên cổ ta lại sâu thêm 1 ít

Ta nâng đầu lên “Ngươi có gặp qua Diệp Dược Nhi chưa? Ngươi có biết nàng đang ở nơi nào không? Ngươi có biết bộ dáng của nàng như thế nào không? nếu ngươi giết ta thì ta cam đoan cả đời này ngươi cũng không được nhìn thấy nàng!”

Hắn híp mắt nhìn ta, như là đang suy nghĩ xem lời ta nói là thật hay giả. Một hồi lâu mới quay đầu lại “Lời nàng ta nói có phải là thật không?”

Bên ngoài vang lên 1 thanh âm lạnh lùng “Đương nhiên, nếu ngươi muốn bức Diệp Dược Nhi ra tay thì nữ tử này ắt không thể thiếu. 1 con rắn thì có là gì, làm võ


pacman, rainbows, and roller s