lợi ích gì!” Ta giận dữ hét.
Đường Đình Hiên hừ lạnh “Thật sao? Nhị ca? Tại sao lúc đầu hắn không đem ngôi vị hoàng đế tặng cho ta mà lại tặng cho đại ca? Hắn có cơ hội đó nhưng hắn lại không làm như vậy! Lúc này, các ngươi nói chuyện thân thích không phải là đã quá muộn sao?”
“Chỉ vậy mà ngươi đẩy hắn vào tử lộ? Tên hỗn trướng bát đản nhà ngươi! Ta chức Tiểu Dịch của ngươi sớm chết sớm siêu sinh. Thụy Nhạc Mai trọn đời không được siêu sinh. Nhớ cho kỹ, ngươi muốn 3 người bọn ta chết ở chỗ này. Nếu một người có thể thoát ra thì bọn ta liền đem móc xác của Thụy Nhạc Mai ra, phơi khô 3 ngày, nấu 3 ngày, sau đó lại phơi nắng 3 ngày! Cam đoan mỗi ngày đều đẹp mắt. Buổi diễn bạo mãn!” Ta phẫn nộ đến mức rơi nước mắt. Động tác tay không ngừng, nước mắt cũng không dừng. Chưa từng có 1 khắc nào cảm giác trong lòng ta lại mãnh liệt như vậy. Mãnh liệt đến mức biết rõ ta vẫn luôn ỷ lại vào Vấn Hiên. Đi được chặng đường xa như vậy, trong lòng của ta cũng vẫn có thêm Vấn Hiên!
Ta không nên để Vấn Hiên chết. Lúc xé mở ống quần của Vấn Hiên ra, tay của ta cư nhiên đang run rẩy
“Để ta làm!” Giọng của Đường Vấn Thiên khàn khàn, tay hắn cũng đang run rẩy nhưng lại kiên định vạch ống quần của hắn ra. Nhìn cẳng chân huyết nhục mơ hồ của Vấn Hiên. Trong cổ họng ta nghẹn ngào 1 tiếng, liền thế nào cũng không nói nên lời
Nhiều năm làm đại phu như vậy vốn cũng xem như là đã chai sạn trước việc sinh tử. Nhưng lúc này chứng kiến cẳng chân của Vấn Hiên, ta vẫn thấy sợ hãi
“Vấn Hiên, ngươi không nên chết! Ngươi tỉnh lại đi! Ngươi tỉnh lại, ta đã đáp ứng ngươi, thực hiện lời hứa của ta! Vấn Hiên!” Ta vỗ vỗ mặt hắn, trên mặt hắn lúc đó có chút hắc khí mơ hồ, Đường Vấn Thiên đang giúp hắn hút máu
Nhưng ta lại chỉ có thể ôm đầu của hắn. Không ngừng bóp người hắn, nhưng hắn vẫn không có phản ứng! Tên Đường Đình Hiên đáng chết!
Nhân sinh tràn ngập chuyện xấu. Tại sao ta không vì Đường Vấn Thiên mà từ bỏ Đường Vấn Hiên? Ta tại sao không vì Tuyệt Thế và Tuyệt Hoàng mà từ bỏ 1 nam tử ta yêu?
Có 1 loại hạnh phúc gọi là hạnh phúc không bắt kịp. Như thế, ta và Vấn Hiên rõ ràng có thể coi như là 1 cặp đẹp đôi, tại sao phải tách ra đây? Hơn nữa, lại bằng phương thức này
Đường Vấn Thiên nôn hết ra 1 ngụm máu đen cuối cùng, ngồi phịch sang 1 bên, 1 hồi lâu mới lạnh lùng nói “Nàng và hắn hứa hẹn cái gì? Ta mặc dù mơ hồ, chỉ có thể đoán được 1 ít, nhưng ta cũng không biết đó cụ thể là cái gì! Mau nói cho ta biết!” Hắn nói với đôi mắt đỏ ngầu. Trong thanh âm của hắn dè nén rất nhiều cảm tình, làm cho người ta không đoán được ý nghĩ
Ta không lên tiếng, chỉ yên lặng rơi lệ
Hắn đi tới vài bước, tóm lấy tay của ta “Nàng không nên ôm hắn. Để cho hắn hảo hảo nghỉ ngơi! Trả lời ta!” Hắn nói
Ta giằng ta hắn ra “Hắn sắp chết rồi! Ngươi còn đang nói cái chuyện ma quỷ gì! Đều là ta hại hắn!” Ta nói xong, nước mắt liền âm thầm chảy ròng. Nếu không phải vì ta thì hắn sẽ không tự nguyện bị người ta bắt cóc; nếu không phải vì ta thì Đường Đình Hiên sẽ không thả 1 con đại độc xà như vậy; nếu không phải vì ta thì hắn cũng sẽ không vì cứu ta mà bị độc rắn cắn!”
“Không phải! Ta biết tâm tư của nàng. Nàng muốn làm cho Đường Đình Hiên đích thân tiến vào nơi này, phải không? Chỉ là lại bị phản công lại. Bên người hắn có cao nhân chỉ điểm. Nếu ta đoán không sai thì chính là tên thiếu niên kia!” Hắn mím môi “Vấn Hiên sẽ không có việc gì! Ta đã hút hết độc trong người hắn. Hơn nữa, trên thân con rắn có chỗ trị độc!”
“Đúng rồi! Gan rắn! Sao ta có thể quên! Dùng gan rắn!” Ta quay đầu lại nhìn độc xà thì thấy khoang bụng của con rắn đó đã bị mổ ra, ruột gan bên trong đã bị lấy ra
Ta nhìn vết máu trên tay Đường Vấn Thiên, lúc này mới thấy nhẹ nhõm! Nguyên lai, là hắn!
Lúc này, có hắn bên cạnh, thật là tốt quá!
Ta lau đi nước mắt. Đỡ Vấn Hiên lên giường, giúp hắn đắp chăn. Lúc nửa đêm, cả người hắn bắt đầu phát lạnh. Ta vuốt trán hắn, trán hắn lạnh như 1 khối băng
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Sao người hắn lại lạnh như thế? Giống như 1 khối băng!” Ta đột nhiên không có chủ ý.
“Hắn là bị xà độc phát tác! Không có việc gì đâu! Chỉ cần cố gắng qua đêm này là không có việc gì rồi!” Hắn dứt lời, liền đắp thêm chăn cho Đường Vấn Hiên
Bây giờ khí trời rất lạnh. Lúc này, tại sao khí trời lại lạnh như thế? Ta gấp đến độ xoay vòng vòng
“Không nên cấp bách! Cởi quần áo ra!” Hắn đột nhiên nói giọng khàn khàn.
Ta 1 chưởng đánh sầm mặt hắn “Lúc này mà ngươi còn suy nghĩ cái gì!”
“Nàng đang suy nghĩ cái gì! 2 người chúng ta dùng thân thể để ủ nhiệt cho hắn. Chỉ cần qua đêm này là được! Tự nàng làm đi!” Dứt lời, hắn liền đem lòng bào cởi ra
Sau đó chui vào chăn, ôm lấy Vấn Hiên
Ta do dự 1 lúc, cuối cùng quyết định ngồi ở bên giường
Chờ thêm chốc lát, Đường Vấn Thiên đang ngủ cả người phát run. Ta mới biết, hắn cũng trúng xà độc [độc rắn'>!
Lúc trước ta cứ nghĩ đến Vấn Hiên mà cư nhiên quên mất hắn rồi
Ta đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi, 2 người này có thể qua khỏi không? Sắc mặt của 2 người bọn hẳn trắng bệch làm cho ta mơ hồ trong nháy mắt. Cứ như vậy không phải
