a cười, vỗ vỗ vai hắn, muốn hắn đừng kinh hoảng “Tuyệt Hoàng đã đáp ứng mụ mụ cái gì? Tuyệt Hoàng đã đáp ứng mụ mụ là sẽ chiếu cố đệ đệ, có phải không? Bây giờ sao lại có thể nói nói đi theo mụ mụ đây? Như vậy, có phải là không tuân thủ chữ tín hay không?”
Nàng nghiêng đầu nói, “Tại sao phải thủ tín?”
Ta cười, gõ đầu nàng, “điều quan trọng nhất của nữ tử giang hồ chính là giữ chữ tín!”
Tuyệt Thế mắt trợn trắng. Tuyệt Hoàng âm thầm cười trộm. Đang định nói chuyện thì bên ngoài vang lên 1 tràng tiếng bước chân, Tiểu Dịch oa oa hét lớn “Hoàng thượng bá phụ, bọn họ đang ở trong phòng của nữ nhân đó, nữ nhân đó suốt ngày che mặt, nàng chọc tức mẫu thân ta đến chết, không phải là người tốt gì! Nói không chừng đã đánh chết 2 người bọn họ rồi!”
“Oh? Ngươi nói địa, chính là này gian phòng này?” Đường Vấn Thiên dứt lời, liền đến gõ cửa.
Lúc này, muốn che mặt lại cũng đã không còn kịp. 3 người bọn ta liếc mắt nhìn nhau 1 cái, thay đổi ánh mắt. Lúc này, cửa phòng bị Đường Vấn Thiên đẩy ra, cửa vừa mở ra, Tuyệt Hoàng liền ôm cổ ta kêu to lên “Phụ hoàng! Phụ hoàng! Người xem chúng ta tìm được ai rồi nào?”
Đường Vấn Thiên cười, chỉ chỉ bóng lưng của ta “Tuyệt Hoàng! Nói cho phụ hoàng, con đã tìm được ai rồi nào?”
Mặc không không xoay người qua nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt sáng quắc của hắn ngay sau lưng ta
“LÀ Dược Nhi a di [dì'>! A dì! Phụ hoàng tới!” Tuyệt Hoàng cười ha ha, Tuyệt Thế thì chạy tới, bất động thanh sắc ôm lấy chân Đường Vấn Thiên. 2 hài tử này, hẳn là sợ ta đánh nhau với hắn đây!
Ta nghiêm mặt quay đầu lại. Đứng khoanh tay trước ngực! “Đường Vấn Thiên! Giao tỷ tỷ của ta ra đây!”
Trong tích tắc hắn nhìn thấy bộ dáng của ta, rõ ràng là ngây ngẩn cả người. Nhìn điệu bộ của ta, ánh mắt hết chớp rồi mở. Ánh mắt rơi xuống tay trái của ta
Nhưng phàm khi Dược Nhi xuất hiện thì nhất định sẽ sử dụng kiếm, nếu không thì dùng nhuyễn roi, lại càng muốn xông lên đánh nhau với hắn! Mà lúc này, bên hông ta không có kiếm, lại càng không có nhuyễn roi, lại càng không đánh nhau với hắn! Cũng khó trách hắn sẽ hoài nghi ta
Hắn vẫn anh khí bức người, nhưng lúc này, mái tóc đã có vài sợi ngân tơ [tóc bạc'>. Trong mắt ta phiếm lãnh ý, rút kiếm ra, chỉ vào hắn, lãnh đạm nói “Như thế nào? Không giao được? Hay là, đã bị ngươi giết chết?”
Tuyệt Hoàng ôm chân ta, hết lớn “Dược Nhi a di, không nên đánh nhau với phụ hoàng nữa Tất cả mọi người là người 1 nhà! Không nên đánh nữa! Vết thương của ngài còn chưa lành! Công phu cũng không còn, sao lại là đối thủ của phụ hoàng! Dược Nhi a di!” Nàng phe phảy dao động trong lòng ta
Ta chau mày. Hài tử này! Biết ta không có công phu, chỉ có điệu bộ nên mới nói như thế để làm cho Đường Vấn Thiên tin tưởng!
Ta căm tức nhìn hán, một hồi lâu, bên môi phun ra 1 ngụm máu tươi, dùng tay trái che ngực “Chết tiệt! Đường Vấn Thiên, hôm nay tha tha cho ngươi 1 mạng! Còn không mau cút!”
Hắn như là choáng váng , nhìn chằm chằm vào tay trái của ta Thời gian như đứng hình ở đó, trong 1 hồi lâu, tất cả mọi người ko nói lời nào
Tuyệt Hoàng nói “Dược Nhi a di! Ngài rốt cuộc bị thương thế nào? Không bằng để cho phụ hoàng giúp người xem mạch đi! Phụ hoàng ta cũng có bản lãnh trị thương lắm!” Dứt lời, nàng liền quay đầu nói với Đường Vấn Thiên “Phụ hoàng! Còn không mau xem mạch cho Dược Nhi a di! Dược Nhi a di bị người xấu ám toán, bị thương rất nặng! Nếu không nhanh chữa trị, ta sợ sẽ càng không thể vãn hồi!”
Tiểu Dịch lúc này mới nói, “Ta còn tưởng là nữ tử xinh đẹp thế nào, không ngờ lại là 1 lão thái bà! Tóc trắng không còn chút sắc! Ta xem ngươi làm thế nào mà mê hoặc cha ta!”
Đang nói tới đó, đầu cả hắn liền bị Tuyệt Thế tàn bạo giáng 1 chưởng “Chưa từng thấy ai như thế sao? A di của ta không xinh đẹp, vậy thì nương đã chết của ngươi xinh đẹp chắc? Ngươi lôi nàng ta từ quan tài ra đây, cho bọn ta xem 1 chút, nàng ta có thật sự xinh đẹp hay không! Nghe nói, trước khi chết, đã bệnh đến nỗi chẳng khác gì quỷ rồi! Ngươi vốn nhát gan, bây giờ mà lôi nàng ta ra thì chưa biết chừng sẽ đem ngươi hù chết mất!”
Tiểu Dịch “oa” 1 tiếng khóc lên, kéo kéo tay áo của Đường Vấn Thiên, nói “Bá phụ! người xem! Tuyệt Thế khi dễ ta!”
Đường Vấn Thiên giật nhẹ khóe môi, lạnh lùng nói, “Tuyệt thế! Không nên hồ đồ! Thẩm thẩm vừa mới mất, các con ỡ chỗ này hồ đồ thành như vậy, còn thể thống gì! Còn con nữa, Tuyệt Hoàng, lại đây!” Hắn mở 2 tay ra với nàng
Nàng hừ một tiếng, phản thân ôm chặt ta “Ta không đi! Dược Nhi a di rất giống mẫu thân! Khó khăn lắm mớ gặp, ta thế nào cũng muốn ở bên cạnh với Dược Nhi a di! Phụ hoàng, người mang cái tên ngu ngốc kia ra ngoài đi! Tránh làm tức giận bọn ta!”
“Ngươi mới là tên ngốc! Bá phụ! Người xem, 2 bọn họ vẫn khi dễ ta! Ta mặc kệ! oa1 phụ, người phải giúp Tiểu Dịch!” Hài tử đó không ngừng giậm chân la khóc
Tuyệt Thế tức giận trong lòng, 1 cước đá trúng bụng hắn. Hắn bị đau, che bụng khóc lớn lên
Đường Vấn Thiên cau mày, thu hồi ánh mắt trên người ta. 1 chưởng giáng vào gó má của Tuyệt Thế, đem Tuyệt Thế đánh cho té ngã trên mặt đất. Tuyệt Thế khoé môi chảy máu,