a ở kinh thành đều là nhờ trận chiến giữa huynh và Phi Lưu. Mặc dù chuyện đó không phải do ta sắp xếp nhưng cũng xem như có hiệu quả bất ngờ.”
“Tiểu tử Phi Lưu đó đúng là kỳ tài, mấy ngày không gặp, dường như nó lại tiến bộ rồi. Nghe nói không lâu trước nó còn đánh bại Hạ Đông?”
“Ờ.” Mai Trường Tô thuận miệng đáp, dường như không hề để ý. “Tên tiểu tử này tâm rất tĩnh, hiển nhiên dễ nhập tâm vào võ đạo. Có điều dù sao nó cũng còn nhỏ, nội lực không đủ, nếu gặp cao thủ chí cương chí dương như huynh thì nó vẫn khó tránh khỏi thất bại.”
“Thì đã làm sao? Nó còn rất nhiều thời gian để tu luyện.” Mông Chí gõ ly trà, hỏi lại lần thứ hai: “Ngươi thấy tòa viện ta chọn thế nào?”
Mai Trường Tô nghĩ một chút, nói: “Có thể thấy là huynh chọn.”
“Nói chuyện đừng có vòng vo như vậy. Mặc dù ta không hiểu về đình đài lầu các cho lắm nhưng ta biết tâm tư của ngươi, vì vậy mới dốc hết sức tìm được nơi này cho ngươi, vậy mà ngươi còn không cảm kích.”
“Ý ta chính là như vậy.” Mai Trường Tô điềm đạm nhìn ông ta. “Mông đại ca, quả nhiên là huynh vẫn hiểu ta cần gì nhất.”
Mặc dù Mông Chí vốn có chút dương dương tự đắc, nhưng nghe chàng tạ ơn thẳng thắn như vậy lại cảm thấy ngượng ngùng, gãi đầu nói: “Ta cũng biết khu viện đó quả thật hơi xấu...”
“Vườn tược nhà cửa đều phải sửa lại lần nữa, nếu không người ta sẽ thắc mắc tại sao ta chọn đi chọn lại mà cuối cùng lại chọn một tòa viện như vậy. Nhưng tòa viện này có một chỗ tốt, hơn cả chục cảnh đẹp. Mông đại ca, đúng là để huynh phải vất vả.”
“Cũng không có gì vất vả.” Mông Chí ngượng ngùng nói. “Ta chỉ tình cờ phát hiện khi đi qua đây. Tường sau tòa viện này và tường sau phủ Tĩnh vương chỉ cách nhau mấy trượng, bởi vì giữa hai bức tường này là ngòi thoát nước, không có đường đi, bốn phía lại đều là cây cối um tùm, hơn nữa cổng chính của hai tòa viện lại mở ra hai con phố khác nhau nên có cảm giác hai tòa viện này không cùng một khu, quả thật không ai để ý hai nơi này lại gần nhau như vậy. Tiểu Thù, thủ hạ của ngươi có người rất giỏi đào hầm đúng không? Sau khi ngươi chuyển đến đây thì cho đào một mật đạo nối hậu viện của ngươi với hậu viện của Tĩnh vương, cho dù hằng ngày các ngươi không qua lại công khai nhưng ban đêm hắn cũng có thể lén đi qua mật đạo đến gặp riêng ngươi…”
Mai Trường Tô chán nản nhìn vị đệ nhất cao thủ Đại Lương này, dở khóc dở cười, nói: “Mặc dù là một ý kiến hay nhưng huynh có thể đừng học cách dùng từ của Phi Lưu hay không? Cái gì gọi là gặp riêng?”
“Thì đại để là thế mà.” Mông Chí nghĩ một chút, lại hỏi: “Bây giờ ngươi còn không có ý định tỏ thái độ rõ ràng à? Chuyện của quận chúa lần trước, Thái tử sớm muộn cũng sẽ biết là do ngươi phá hoại. Hắn không phải người độ lượng, rất có thể sẽ dùng thủ đoạn nào đó để trả thù, ta thấy ngươi vẫn nên giả bộ nghiêng về phía Dự vương, dù không cần hắn ngầm bảo vệ thì ít nhất cũng không cần hai mặt thụ địch?”
“Huynh yên tâm, bây giờ bọn chúng đều rất bận, còn chưa thể trả thù ta được.” Một nụ cười lạnh hiện lên trên mặt Mai Trường Tô. “Vẫn thường nghe nói chỉ phòng thủ thì nhất định sẽ bại, Dự vương đã mượn vụ giếng cạn tấn công thượng thư bộ Hộ Lâu Chi Kính, Thái tử tất nhiên cũng sẽ nhìn chằm chằm vụ án của Hà Văn Tân. Ta nghĩ... Hà Kính Trung nhất định sẽ tìm cách đưa vụ án giết người của con trai hắn lên bộ Hình xét xử.”
“Bộ Hình là thiên hạ của Dự vương, Thái tử có thể can thiệp được sao?”
“Dự vương quả thật có lợi thế ở đó, nhưng vụ án của Hà Văn Tân thật sự là quá trắng trợn, Văn Viễn Bá rất giận dữ, bộ Hình muốn động tay động chân cũng không dễ dàng.”
Mai Trường Tô bình ổn lại tâm tình, đưa tay ra hiệu cho Thập Tam tiên sinh đến gần vài bước, ngẩng đầu nói với Mông Chí: “Mông đại ca, vị Thập Tam tiên sinh này là người cũ trong Lâm phủ của ta, sau này ở thành Kim Lăng, còn nhờ Mông đại thống lĩnh chiếu cố nhiều hơn.”
Mông Chí hiểu rõ ý chàng, gật đầu nói: “Diệu Âm phường đúng không? Ta nhất định sẽ để ý.”
“Vậy thì đa tạ đại ca trước.” Mai Trường Tô khẽ cười một tiếng. “Mông đại ca đi ra cũng lâu rồi, tiếp theo bọn ta cần bàn bạc một số chuyện không tuân thủ vương pháp, đại thống lĩnh tránh một chút có lẽ tốt hơn.”
Mông Chí “hừ” một tiếng, nói: “Ta cứ muốn nghe chuyện cơ mật của ngươi đây, ngươi làm gì ta?”
Mai Trường Tô chậm rãi cúi đầu không nói gì, một lúc lâu sau mới nói: “Lúc cần thiết, ta sẽ lợi dụng sức mạnh của huynh không hề khách khí, nhưng dù thế nào thì ta vẫn hy vọng huynh chỉ giúp ta làm những chuyện không nguy hiểm, dù sao thì huynh đạt được địa vị hiện nay cũng thật sự không dễ...”
Mông Chí yên lặng nhìn chàng. “Ngươi muốn nghe lời nói thật chứ?”
“Mông đại ca...”
“Ta quả thật rất coi trọng địa vị và thân phận của mình hiện nay, nếu ngươi không trở lại, những thứ này đúng là rất quan trọng đối với ta.” Ánh mắt Mông Chí rất kiên định, hoàn toàn không có một chút dao động nào. “Nhưng mà, Tiểu Thù, ngươi đã về rồi, bây giờ có tránh cũng không tránh được nữa.”
Mai Trường Tô nhắm mắt lại, đến lúc mở ra thì ánh mắt đã trong như nước, thậm chí không còn nhìn Mông Chí nữa mà quay sang nói