uống, nàng tựa hồ lành lạnh, tay nhỏ bé ma xát nhau, chính là không có đem chăn bông kéo đến.
Hắn chậm rãi đi đến trước mặt nàng, cúi người giúp nàng đắp chăn, nhẹ nhàng nhẹ nhàng, sau đó duy trì tư thế nửa ngồi, cẩn thận đánh giá cô gái trước mắt.
Một đôi mi thanh tú như trăng rằm, nhìn gần, mới phát hiện lông mi của nàng thực không phải dài bình thường, trông chẳng khác gì lông mi mấy con búp bê trong phòng ngủ.
Cái mũi của nàng rất xinh đẹp, cái miệng đáng yêu nhỏ nhắn lúc này hơi hơi mở ra, hồng nhuận làm cho người ta nhịn không được muốn âu yếm.
Nàng bộ dạng rất xinh đẹp, tuy rằng so với phần đông bạn gái của hắn, chỉ có thể tính đủ tư cách, nhưng nàng hơn ở chỗ có một cỗ hơi thở lục thảo tươi mát a.
Còn nhớ rõ ngày hôm qua nhìn nàng mặc một chiếc váy voan , thực mê người.
Chỉ tiếc, nàng tựa hồ rất thích diện áo T-shirt hoạt hình cùng quần bò, khi biết không cần lên diễn, lập tức đi thay quần áo, thực đáng tiếc a.
Quan Hi Thần cứ như bị khóa chặt nhìn nàng đến nhập thần, không nhúc nhích, thẳng đến khi người trên sô pha ngồi dậy, không nói hai lời vây quanh cánh tay hắn.
“Em ~~ khát nha, chị muốn uống nước.” Phương Nhược Tuyết mơ mơ màng màng mở mắt ra lại nhắm lờ mờ, nửa người trên liền thiếp tựa vào cánh tay hắn, hoàn toàn không phát hiện có điểm không thích hợp.
Nàng tựa thật sự gần, hắn có thể ngửi được hương thơm của nàng hơi hơi phát ra, cảm giác được thân mình mềm mại, tâm nhịn không nổi mà rung động.
“Em trai ~~” Nàng lười biếng thấp giọng làm nũng,“Ngủ ngon nga, em đi giúp chị rót chén nước.”
“Tôi không phải em trai cô.” Trước kia nàng cũng là như vậy đối em trai làm nũng sao? Hắn liền có chút bất mãn.
Phương Nhược Tuyết vẫn đang từ từ nhắm hai mắt, mi nhíu lại, không vừa lòng nói:“Phương Chi Hàn, không ai sẽ vì không muốn đi rót nước mà không nhận mặt người nhà a.”
“Phương Nhược Tuyết, cũng không có người bởi vì muốn uống nước liền nhận bừa người thân nha.”
Ân? Này thanh âm nghe qua thật sự không giống em trai…… Vừa mở mắt, Phương Nhược Tuyết lập tức bị dọa thật lớn nhảy dựng, thân mình liên tục lui về phía sau, dán tại trên sô pha, cả người lập tức thanh tỉnh.
“Như thế nào là anh?!”
“Đương nhiên là tôi, ngày hôm qua là cô cho tôi vào, tôi còn chúc mừng cô không phải sao? Cô ngủ tới nỗi hồ đồ rồi à?”
Oa, chiêu này chính là truyền thuyết đã lâu làm tặc kêu trảo tặc sao(=Vừa ăn cướp vừa la làng)? Nàng cuối cùng cũng thức tỉnh .
Rõ ràng hắn chính mình xông tới, còn nói nàng mở cửa, cung kính mời hắn vào!
Nhảy xuống sô pha, Phương Nhược Tuyết học tư thế ngôi sao điện ảnh lên tấn, cánh tay gấp khúc, hai tay trình bát tự dạng, tự cho là rất oai phong, sau đó chỉ ngón tay vào Quan Hi Thần.
“Tôi nói cho anh nha, tôi là bậc thầy karate đai đen nha, anh…… Anh nếu đủ thông minh, lập tức xách hành lý rời đi, nếu không…… A đáp –” Chân phải đá một cái, con mắt híp lại, nàng tận lực làm cho chính mình xem ra thực hung ác,“Nếu không tôi sẽ đối với anh không khách khí !”
“Ha ha –” Sáng sớm còn có chuyện buồn cười phát sinh, thật không uổng phí công hắn suốt đêm đóng gói đồ di chuyển lại đây.
“Uy, anh cười cái gì?”
“Đã nói tôi không gọi uy, ngày hôm qua không phải là Hi Thần, Hi Thần kêu rất tốt?”
“Hừ, trước khác nay khác, anh chưa từng nghe qua ngày hôm qua tình nhân hôm nay kẻ thù sao.” Hắn hiện tại dám cường đạo vào, nàng làm chi khách khí nữa.
Nghe vậy, Quan Hi Thần đến gần nàng, ngữ khí mang chế nhạo,“Chúng ta ngày hôm qua là tình nhân sao?”
“Ví dụ, là ví dụ, các anh ngưu lang tố chất không cao lắm, nghe không hiểu tiếng Trung a!” Hắn như thế nào còn không ngoan ngoãn ?
Hơn nữa em trai hôm nay rời đoàn Âu Châu, không biết được buổi sáng có thể hay không đến gọi, nếu biết nhà nàng xuất hiện một cái ngưu lang, nói không chừng sẽ nghĩ đến nàng tiền nhiều lắm, giảm bớt tiền tiêu vặt của nàng, chuyện này so với “sự kiện Trầm Thiên Sơn” Nghiêm trọng gấp một trăm lần a!
Một chưởng đẩy ra thủ thế của nàng, Quan Hi Thần dùng ngữ khí cùng tiểu hài tử vườn trẻ nói chuyện:“Tốt lắm, đừng đùa, đi ăn bữa sáng được không?”
Đúng vậy, nàng hơi đói…… Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa trúng chiêu!“Anh không được đổi đề tài, chuyện này không giải quyết, hôm nay ai cũng đừng nghĩ rời đi nơi này.”
“Ha ha — cô diễn trò phải không?”
“Quan Hi Thần, không cần múa mép khua môi!”
Chơi đã, nàng muốn sao?. Hai tay khoanh lại, hắn quyết định đem lỗi sai đặt ở trên người nàng.
“Cô có biết có câu kêu ‘Mọi người tạo nghiệp mọi người gánh’ đi?”
Không biết nên hình dung như thế nào, Phương Nhược Tuyết có loại lông tơ dựng thẳng ,dự cảm điềm xấu,“Ân, kia lại như thế nào?”
“Nhớ rõ chuyện tôi lần đầu tiên đến quán cà phê không?”
Trường hợp “náo động” như vậy,nàng làm sao có thể không nhớ rõ.“Là lần anh không có đạo đức nghề nghiệp mà hẹn hai nữ nhân đấy a?”
“Cô nhớ rõ là tốt rồi, miễn cho lát nữa nói tôi điêu cô.”
Hắn bộ dáng an nhàn nói, nhưng Phương Nhược Tuyết chính là cảm thấy ý cười bên môi hắn — có tà khí!
“Tôi ngày đó vì cô đắc tội khách quý, kết quả là bị quăng, thi