uồn bực, não đột nhiên hiện lên một đạo tiếng sấm –
‘Buổi tối bảy giờ, chờ ở quảng trường, tôi đi đón cô.’
Không xong, hắn đã quên!
Hôm nay nàng tan sớm, hắn tâm huyết dâng trào nói muốn mang nàng đi ăn cơm, kết quả Lộ Nhĩ Bạch hẹn hắn, hắn đi theo, hoàn toàn đã quên chuyện này.
Nhưng là cô nàng này cũng quá u mê, hắn hẹn bảy giờ không có tới, hiện tại gần mười giờ, như thế nào không biết mà đi về trước?
Nghĩ tới nàng chờ mình bao lâu, hắn ngực nhanh đau một chút.
Cũng không cần biết có thể hay không dừng xe, hắn lập tức đem xe đứng ở ven đường, cất bước đi lại chỗ nữ nhân lo lắng nhìn xung quanh.
Tầm mắt chống lại hắn, Phương Nhược Tuyết sợ run một hồi, trong lòng căng thẳng rốt cục có thể buông ra, thiếu chút nữa chân mềm nhũn.
“Quan Hi Thần anh đi đâu ?” Trong thanh âm của nàng tựa hồ mang theo một tia chấn kinh run run.
Hắn không trả lời, đã muốn có chuẩn bị tâm lý bị mắng.
“Anh không sao chứ?” Đứng lên, nàng nhìn từ trên xuống đánh giá hắn, còn bắt hắn quay trước quay sau nhìn cẩn thận.
Nhận được điện thoại của hắn, không hiểu được vì sao, nhưng nàng chính là thật cao hứng, cũng thực chờ mong hai người ngẫu nhiên có thể giống bằng hữu đi ra ngoài dùng cơm.
Nói thật ra, nàng đối hắn không có bài xích, hắn trừ bỏ có cái miệng hay giễu cợt nàng, kỳ thật rất chiếu cố nàng.
Mấy ngày nay ở chung, hai người nói giống bằng hữu, tựa hồ lại so với bằng hữu có hơn cái gì đó, nhưng không sao cả, thuận theo tự nhiên đi, nàng không am hiểu mấy vấn đề quá khó khăn này.
Tan làm, nàng vội vàng chạy tới, vừa vặn 6h50, nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng tưởng, nếu nàng muộn, người này tuyệt đối không để yên.
Nhưng là lúc ấy từng phút từng giây đi qua, nàng trong lòng nghi ngờ càng ngày càng nặng, bất an cũng càng ngày càng tăng.
Gọi di động hắn không tiếp, gọi điện thoại trong nhà không tiếp, kim đồng hồ qua số tám, kim dài nhanh đến số mười, thời gian không ngừng trôi, hắn nhưng vẫn chưa có tới.
Chờ chờ, nàng bắt đầu có chút liên tưởng không tốt. Có thể hay không là sự việc đã bại lộ, hắn bị vợ hờ đánh ? Hoặc là bị ngưu lang khác ghen tị, khiến cho người ta tìm tay chân đến chém? Hay… ở trên đường gặp tai nạn xe cộ, hiện tại nằm ở bệnh viện……
Càng nghĩ tâm nàng càng hoảng, thẳng đến khi rốt cục nhìn đến hắn,tảng đá lớn trong lòng mới buông xuống, cũng thấy rõ, có lẽ đối hắn, nàng so với bằng hữu bình thường còn thêm cảm giác kết thân.
“Tôi hỏi anh ,anh trả lời đi a, anh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?” Hắn như vậy không nói lời nào, làm cho nàng lại lo lắng.
“Không…… Không có việc gì.” Lần đầu tiên, hắn thật sự đối người khác cảm thấy có lỗi cùng áy náy.
Quan Hi Thần không nghĩ tới câu đầu tiên của nàng cư nhiên là hỏi hắn đi đâu, hỏi hắn có phải hay không xảy ra chuyện, không có tranh cãi ầm ĩ cũng không có chỉ trích, lại càng không giống các nữ nhân hắn từng kết giao, đầu tiên nũng nịu rống hắn hai câu, tiếp theo nhân cơ hội hắn sai hẹn, muốn hắn mua này nọ dỗ các nàng.
“Nhược Tuyết, tôi……” Hắn thật là không hiểu.
“A –”
Hắn thanh âm ý đồ giải thích bị tiếng kêu thảm thiết thình lình xảy ra đánh gãy.
“Máu! Trời ạ! Là máu!” Trong thanh âm tràn đầy hoảng sợ.
Phương Nhược Tuyết kích động chỉ vào ngực áo sơmi, lo lắng cầm lấy cánh tay hắn bắt đầu đi tuần tra.
“Tắc xi, tắc xi phiền toái ngừng một chút……” Nàng lôi kéo hắn đến ven đường.
Biết nàng hiểu lầm, Quan Hi Thần vội vàng trấn an,“Nhược Tuyết, tôi không sao, cô xem tôi……”
Phương Nhược Tuyết căn bản nghe không vào hắn đang nói cái gì, hiện tại trong đầu nàng chỉ có hình ảnh này, xong đời, hắn thật sự bị người ta trả thù !
“Anh chảy máu…… Chúng ta hiện tại đương nhiên cần đi bệnh viện a!” Nàng gấp đến độ muốn khóc đi ra,“Quên đi quên đi, anh đừng đi…… Ngồi xuống, tôi, tôi đi kêu xe……”
“Nhược Tuyết, hãy nghe tôi nói.”
“Tắc xi –”
“Nhược Tuyết……”
“Tắc xi –”
“Phương Nhược Tuyết.” Nhìn nước mắt của nàng lã chã chảy xuống, hắn lập tức thân thủ đem nàng bắt lấy,“Tôi không sao ,tôi không sao, cô xem rõ ràng, đây là sốt cà chua.”
Nhìn đến nàng khóc, ngực hắn cũng khó chịu. Nàng sao ngốc thế? Như thế nào lại không nghĩ tới hắn đã lỡ hẹn ?
Sốt cà chua liền đem nàng khẩn trương thành như vậy, nếu đổi là những người khác, còn có thể sẽ không chân thành quan tâm hắn đâu?
Thoáng chốc, ngực hắn nóng lên, yết hầu giống như bị cái gì cứa, ngực một cỗ lo lắng. Này tiểu ngu ngốc chính là như vậy, mới có thể làm cho người ta khi dễ.
Mà hắn, đột nhiên không muốn để cho người khác khi dễ nàng, hắn chỉ muốn người được phép khi dễ nàng là hắn.
“Sốt cà chua?” Bị dọa đến nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, Phương Nhược Tuyết vươn tay nhỏ bé, thử sờ sờ áo sơmi hắn, còn không yên tâm cẩn thận dùng cái mũi ngửi ngửi,“Quả…… Quả nhiên là sốt cà chua.” Lần này, đúng là mùi sốt nha.
Lập tức nàng có chút xấu hổ ngẩng mặt, trên mặt tràn đầy ửng hồng,“Đúng, thực xin lỗi…… Tôi vừa mới còn tưởng rằng……”
Nha, thực ngượng, nàng như thế nào không biết xấu hổ ,nàng còn vừa mới nghĩ đến hắn bị cuốn vào mấy chuyện ngoại tình, b