á
Khai Phong”. Ta đem một chén thức ăn lớn đưa tới trước mặt Tô tướng
quân.
Hắn nhìn ta hồi lâu mới tiếp nó, thán một tiếng: “Vừa rồi là ta hà
khắc quá mức, ngươi chỉ là một cô nương, những việc quân này ngươi cũng
không biết được bao nhiêu!”
Ta tức khắc lắc đầu, tỏ vẻ chính mình không ủng hộ: “Tướng quân người nói sai rồi, không phải trong mắt nữ tử nào cũng chỉ có phù hoa danh
lợi và những việc nhỏ nhặt, nếu tướng quân có để mắt Phan Ngọc đây, xin
nghe ta một lời”.
Tô tướng quân trầm ngâm đánh giá ta một hồi, mới gật đầu ý cho ta nói tiếp. Mà Kỳ Tinh ngồi đó, một bên đang dùng khí thế lang hổ ăn gần hết
cơm, một bên hảo hảo nhìn ta, tựa hồ thực sự chờ mong điều ta nói.
“Nghe Vương gia nói, mười hai vạn đại quân đã ở ngoài thành đóng quân năm ngày nay, lại chậm chạp không thể phá được Khai Phong”.
Tô tướng quân ngưng trọng gật đầu: “Khai Phong tựa như tường đồng
vách sắt, ta quân từng mấy tiến quân công thành, đều thương vong thảm
trọng”.
“Ta tin tưởng tướng quân và vương gia đã sớm phân tích và nhận ra vấn đề ở chỗ: Thứ nhất Khai Phong binh cường lực thịnh, địa thế trên cao,
từ trên cao mà áp đảo quân ta, thực chiếm ưu thế. Thứ hai là dân tâm sở
hướng, dân chúng thề cùng tồn vong với Khai Phong thành”. Ta chậm trãi
một hơi, trên mặt Tô tướng quân và Kỳ Tinh bắt đầu thay đổi biểu tình.
Ta biết bản thân đã phân tích đúng, liền tiếp tục nói: “Tuy nói Khai
Phong đóng chặt cửa thành, không thể nhận trợ cấp lương thực, lương thực trong thành không đủ cho bọn họ ăn trong vài ngày nữa, nhưng quân ta
đóng quân cũng nhiều ngày, lương thực cũng sắp hao hết, chuyệng công
thành cũng gấp như lửa sém lông mày. Cho nên … hiện tại chỉ có một
phương pháp có thể phá được Khai Phong!”
“Phương pháp gì?” – Kỳ Tinh đột nhiên từ ghế ngồi bật dậy, trong tay
còn bưng bát cơm đang ăn dở, bộ dáng rất ư là buồn cười, ta nhìn thế nào cũng không thấy hắn có nửa điểm tôn quý như thân phận Vương gia của
hắn.
“Nguồn nước, ta sáng nay đi lấy nước phát hiện con sông cách ngoại
thành nửa dặm thông thẳng vào Khai Phong, nếu như chúng ta bị hủy đê,
phá được Khai Phong là chuyện nhanh chóng”.
“Phương pháp cô nương vừa nói chúng ta đã sớm nghĩ đến, nhưng này con sông đó không chỉ là nguồn nước duy nhất của Khai Phong mà còn là nguồn nước duy nhất của quân ta, cho nên …” – Tô tướng quân vừa nghe lời ta
nói lập tức đáp lại, lay động chòm râu mà lắc đầu, như hai chữ cho nên
của ngài ấy vừa thốt khỏi miệng, đã liền bị ta nói thay.
“Cho nên hôm qua Vương gia mới rời khỏi quân doanh”. Ta đem ánh mắt
hướng tới Kỳ Tinh, hắn đầu tiên là cứng đờ, tiện đà tán thưởng hướng ta
cười khẽ. Ta cũng cười lại với hắn, trong đầu hiện ra một hình ảnh, dĩ
nhiên là hình ảnh hắn đứng ở trong nước trần như nhộng, hai gò má hơi
hơi nóng lên, cố gắng đá phăng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, ta nói tiếp: “Hắn chính là muốn tìm kiếm một nguồn nước, thực may mắn hắn đã tìm
được rồi. Cách phía nam thành một dặm có một dòng suối nhỏ, trong suốt
và sạch sẽ, đủ khả năng cung cấp nước cho toàn quân”.
Ta vừa nói xong, lại không thấy Tô tướng quân và Kỳ Tinh có phản ứng
gì, không gian im lặng đến quỷ dị. Chẳng lẽ ta nói sai điều gì rồi, hay
ta đã nói phải điều gì không nên nói?
Tô tướng quân đột nhiên một trận cười to, lập tức đi đến trước mặt ta dùng sức vỗ vai ta, lực đạo ép lên khôi giáp nặng nệ khiến bả vai bị ép đến đau đớn, khí lực đại kinh người. Dưới chân mềm nhũn thiếu chút nữa
không đứng vững, may mắn ta ta đang tựa tay vào chiếc đỉnh, nhờ vậy mà
đứng vững.
“Hảo cho một Phan Ngọc, trí tuệ thông minh như vậy, mới đến quân
doanh một đêm đã đem tình thế hiện tại một cái nhìn thấu triệt, thậm chí còn đề ra được phương pháp ứng phó, thật hiếm có, hiếm có …” – Tướng
quân vui như gặp được thần tiên trên trời, ý cười cuồn cuộn không ngừng
phiếm khai trên mặt. Ta nhìn hắn, thật giống như nhìn được phụ hoàng,
cũng vẻ mặt hiền hòa, nhân ái tươi cười như vậy, khi cao hứng đều ra sức vỗ bả vai ta.
Kỳ Tinh cũng bước, đặt ta lên vai ta, bàn tay chỉ cách cánh tay nhỏ gầy một mảnh giáp: “Theo ý kiến của ngươi, nên như thế nào?”
“Mọi sự đã xong, chỉ thiếu đông phong”. Lời nói chưa dứt, một trận
lôi minh vọng đỉnh đầu, quả là âm thanh “Oanh oang long” quán triệt, ta
cùng với Kỳ Tinh hai mắt nhìn nhau, dị khẩu đồng thanh cùng nói: “Đông
phong đến rồi!”
Tô tướng quân kích động chạy ra doanh trướng, đem mấy vạn binh lính
tập hợp, lời vừa cất, tín uy thập phần to lớn: “Chúng tướng sĩ nghe
lệnh, hướng con sông cách ngoại thành nửa dặm xuất phát, dùng tốc độ
nhanh nhất, mau chóng hủy hoại.”
Nhìn mấy vạn binh lính đi theo Tô tướng quân, cả một dàn quân đông
đảo khí thế hừng hực tiến bước, ta cũng không khỏi tươi cười mừng rỡ. Ta vốn muốn đi cùng bọn họ, lại bị Kỳ Tinh túm lại: “Mưa to thế này, ngươi muốn đi đâu?”
“Cùng bọn họ hủy đê a! Chỉ cần đê bị hủy, mưa to sẽ đem toàn bộ đất
đá ven bờ cuốn lẫn vào dòng nước. Nước sông nhất bị ô nhiễm mà vẩn đục,
như vậy liền tự nhiên có thể cắt đứt nguồn nước của bọn họ, thành nhanh
chóng bị phá ch