chậm rãi buông từng chữ một: “Huynh… thật… sẽ không để bổn hầu đạt mục đích?”
Thản nhiên đáp lại ánh mắt ấy, nhãn thần đen thẳm trong suốt phản chiếu tia nắng cuối ngày, thoáng ánh lên chút gì đó nhàn nhạt như là đau xót, bi thương, Vô Song công tử khẽ cúi đầu, rất nhẹ, nhưng đám mây đen vương nơi khóe mắt vẫn không tài nào gạt đi được.
Nếu như là ngày hôm qua, Tiếu Khuynh Vũ nhất định chắc chắn sẽ không do dự mà bằng lòng.
Nhưng mà, Phương Quân Càn… Ta rất có thể là đệ đệ ruột thịt của ngươi! Đệ đệ cùng cha khác mẹ đó!
Nếu thực sự là như vậy… Chúng ta là huynh đệ, lấy tư cách gì khả dĩ trước mặt thế gian thiên hạ nắm tay nhau bồi bạn bên đời!?
Không, không phải, thay vì nói là sợ hãi miệng lưỡi thế nhân, chẳng thà nói là sợ hãi chính mình.
Bởi vì, điều này vượt qua khỏi phạm vi đạo đức mà Tiếu Khuynh Vũ có thể thừa nhận!
Cho dù cố giấu, nhưng có thể giấu được bao lâu?
Một ngày nào đó, chân tướng tàn khốc trân trân tại nhãn tiền, Tiếu Khuynh Vũ phải làm sao để đối diện với ngươi?
Tiếu Khuynh Vũ hoàn toàn không phải tiên nhân thoát tục, chẳng vấn vương vướng bận hồng trần, cái gì là huyết thống, cái gì là loạn luân, lại còn cái gì là con mắt người đời, ta không thể vượt qua!
Áp lực đó, ta không chịu đựng nổi!
Ái tình vô luân, nghịch thiên hành sự, chỉ là nghiệt duyên, nguyệt duyên…
Tự thuở ban sơ, lạc hoa tương ngộ, đã chú định một hồi bi kịch thê lương.
Cho dù khuynh tẫn thiên hạ, thì sao? Tựu trung cũng không thoát khỏi mệnh trời.
Nhưng mà, Tiếu Khuynh Vũ quả thực không cam tâm!
Chỉ đơn giản… Đơn giản là yêu thôi, vì sao lại gian nan như thế?
Vì sao lại gian nan như thế!?
Vậy nên, ngươi phải cùng ta ra đi, tránh xa luân lý thế tục, gièm pha phỉ nhổ của người đời. Chỉ cần mình ta thôi, chỉ cần mình ta lưng đeo bí mật, đem nó chôn sâu, vùi chặt vào lòng đất.
Dù cho sau đó, muốn bắt ta đày đọa A Tỳ địa ngục vĩnh viễn không được siêu sinh, cũng được. Tiếu Khuynh Vũ bằng lòng!
Tiếu Khuynh Vũ ngồi dưới gốc cây, ánh tà dương nhợt nhạt lờ mờ phả lên khuôn mặt trắng như tuyết đang tái nhợt, đôi mắt lạnh băng tựa sao trời nhàn nhạt tinh quang, ẩn ẩn hiện hiện giữa cảnh sắc u ám, thâm trầm: “Ta không muốn đối địch với huynh.”
Phương Quân Càn khẽ nhấc cằm, ngữ khí vẫn là kiên định sắc bén, ngạo nghễ khinh mạn: “Huynh không cản được ta đâu.”
“Thật vậy sao?” – Trên mặt Tiếu Khuynh Vũ hiện ra ý cười quái lạ, “Kỳ thực Tiếu mỗ vẫn rất muốn làm cho rõ ràng một chuyện.”
Phương Quân Càn khoanh tay lại, hiếu kỳ: “Chuyện gì?”
“Chúng ta đều được thế nhân gọi là Tuyệt thế song kiêu, vậy đến tột cùng, ai mạnh hơn ai?”
Hắn xoay người, y ngẩng đầu.
Ánh mắt chạm nhau! Một hỏa hồng mãnh liệt, một băng đá thanh hàn, tựa như có tiếng băng hỏa tương giao tóe ra xung quanh, thanh âm sắc nhọn, khiến người mơ hồ kinh hãi.
“Nếu ta thắng, Khuynh Vũ phải cùng bổn hầu lật đổ Đại Khánh giang sơn, không được thoái thác.”
“Nếu ta thắng, Tiểu hầu gia phải cùng ta tụ thủ thiên hạ, cùng ta thoái ẩn giang hồ.”
Hắn có khó xử cùng khát vọng, hoài bão, y có kiên định cùng khổ tâm, dằn vặt.
Không ai chịu nhường ai, không ai chịu thỏa hiệp. Đều cường thế như nhau, cường ngạnh như nhau, đều cùng khoát tay kêu gió, gọi mây, định đại cuộc.
“Lấy binh mã làm cờ.”
“Lấy thiên hạ đặt cược.”
“Kẻ thắng làm vua.”
“Kẻ thua làm giặc.”
“Như Vĩnh thành”
“Nhất quyết thắng bại!”
Tụ Thủ Nhai
Gió núi thổi dồn,
Mây đêm hội tụ!
Toàn thân, hồng y đón gió tung bay phần phật.
Tiếu Khuynh Vũ lặng lẽ nhìn hắn xoay mình rời bước, cũng không hề có chút nào… ngăn lại.
Hốt nhiên, Phương Quân Càn dừng cước bộ: “Mặc kệ thắng bại như thế nào, năm sau bổn hầu cũng nhất định đưa Khuynh Vũ đến đây ngắm đào hoa khai mãn.”
“Không thể nào…”
Tướng lĩnh Bát Phương thành đưa mắt nhìn nhau, bàng hoàng ngơ ngác. Chiếu theo lời Hầu gia vừa nói, vậy chẳng lẽ…Tái ngộ công tử, bọn họ phải dùng kiếm đao giáp trụ chào đón người sao?!
“Đừng nhìn ta như vậy,” – Phương tiểu hầu gia hoảng hốt bối rối khoát khoát tay, “Thành thật mà nói, bổn hầu chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày cùng Khuynh Vũ giao chiến sa trường.”
Thích quân sư cười khổ: “Vậy thì, Tiểu hầu gia, bây giờ đã đến lúc nghĩ rồi đó.”
“Thích quân sư,” – Phương Quân Càn quay sang, đôi đồng tử sắc bén không rõ nông sâu vụt lóe tinh quang rồi liền biến mất, “Nếu như ngươi cùng Khuynh Vũ đối đầu, liệu nắm chắc được bao nhiêu phần?”
Thích Vô Ưu thật tâm nói: “Không nắm chắc được.”
Đáp án này không nằm ngoài dự kiến của Phương tiểu hầu gia. Gật gật đầu, hắn đảo mắt nhìn hết thảy tướng lĩnh: “Trong số các ngươi, ai có thể nắm chắc phần thắng nếu đối đầu với Công tử Vô Song?”
Câu hỏi của hắn rơi vào im lặng.
Không một ai đáp lại.
Chúng tướng lúc ấy mới nhận ra: đến tận bây giờ, công tử Vô Song cũng chưa từng nếm qua thất bại!
Nhưng mà, điều đáng sợ không phải nằm ở chiến tích kiêu nhân ấy của y, mà chính là sau những chiến tích lẫy lừng vẫn có thể thản nhiên duy trì trạng thái trầm ổn bình l
