hư đêm đó, ai ngờ anhlại bình tĩnh thản nhiên nói: “Được.”
Nói xong, tháo dây chuyền đưa cho Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh nửa tin nửa ngờ nhận lấy, qua một lúc,ngẩng đầu cả giận nói: “Cái này mở như thế nào?”
Trữ Mạt Ly ghé vào bờ, rất là vô tội: “Không biết. Hai ngàytrước tôi cũng không mở được.”
Trầm Khánh Khánh nhận được dây chuyền thì đã thở hổn hển, côkhông muốn rơi xuống thế hạ phong, lạnh lùng nói: “Được, tôi trở về có nghiềnnát cũng phải mở nó ra.”
“Em dám.” Trữ Mạt Ly đột nhiên đứng lên khỏi mặt nước, mặtlạnh như băng.
Chỉ một câu này của anh, toàn thân cô chợt nóng chợt lạnh,cô hiểu rồi, An Thiến đúng, bất luận người trong dây chuyền này sống hay chết,đều là người quan trọng nhất với Trữ Mạt Ly.
Trầm Khánh Khánh đè xuống khó chịu trong lòng, khóe môi conglên: “Khẩn trương như vậy sao, chỉ đùa anh chút thôi, nhớ kỹ lấy, anh thiếu tôimột chuyện.” Dứt lời, tiện tay ném một cái, dây chuyền rơi xuống nước, Trữ MạtLy lập tức quay lại lặn xuống nước, sau đó từ trong nước nhô đầu lên, trong tayđã nắm chặt sợi dây chuyền ấy.
Không biết vì sao, Trầm Khánh Khánh thấy anh mặt không đổisắc lại có cảm giác thoải mái không nói nên lời: “Giận hả?”
Trữ Mạt Ly không nói, lặng lẽ tới bên bờ, Trầm Khánh Khánhnhạy cảm nhận ra nguy hiểm cận kề. Cô lùi về sau từng bước, còn chưa kịp xoayngười, Trữ Mạt Ly bỗng đứng lên, sắc mặt âm u đáng sợ, tim Trầm Khánh Khánh đậpthình thịch, lại ra vẻ cậy mạnh che giấu sợ hãi: “Anh muốn làm gì… A…”
Trời xoay đất chuyển một trận, giây phút rơi xuống nước đócó vô số bọt nước lọt vào trong tai trong miệng, khiến cô suýt thì ngạt thở.Trầm Khánh Khánh luống cuống giãy dụa chân tay, nhưng kỹ năng bơi lội của côthật sự không ổn, đập nước nửa ngày lại chìm xuống sâu thêm. Lúc này, Trữ MạtLy rốt cuộc từ bi kéo cô ra khỏi mặt nước.
Trầm Khánh Khánh chật vật há miệng thở ra, sặc nước nói:“Khụ khụ… Anh muốn giết tôi hả…”
Cô còn chưa thở được một hơi, đột nhiên lại bị người ta épphải ngậm miệng. Trữ Mạt Ly ôm cô đặt bên bờ, nụ hôn này không “mưa phùn giónhẹ” giống như ban ngày trên bờ biển, mà mãnh liệt như “mưa rền gió dữ”, khiếnmôi Trầm Khánh Khánh hơi đau đớn.
Ở trong nước cô căn bản không còn sức lực, oán giận vẫn chưatiêu tan, nên sinh lòng độc ác cắn môi anh, mùi máu tươi nhanh chóng lan tràntrong khóe miệng, mặn chát kích thích thần kinh não bộ. Nhưng Trữ Mạt Ly lạichẳng quan tâm, vẫn không buông cô một chút.
Trầm Khánh Khánh ngẩn ngơ, lập tức luống cuống, cô thấy giờkhông thể đùa giỡn được nữa: “Này… Chờ chút… môi anh… buông ra.”
Trữ Mạt Ly nới lỏng tay, dựa vào trán cô, chậm rãi tách môira.
Trầm Khánh Khánh vội vàng nhìn bờ môi của anh, quả nhiên vôcùng thê thảm, bị cô cắn nên máu chảy đầm đìa, máu chảy không ngừng, ngườingoài nhìn vào cũng đều thấy đau lòng.
Cô không biết phải nói như thế nào mới tốt cho anh, vừa tứcvừa giận, cũng không quan tâm vừa rồi là người đàn ông này cưỡng hôn cô, vộinói: “Phải cầm máu nhanh lên.”
Trữ Mạt Ly lại ôm cô không buông, cũng không lau vết máu,chỉ nhìn cô chăm chú, chăm chú lại chân thành. Đôi con ngươi đen như mực rõràng nhìn không thấy đáy, lại cố tình cho người ta một loại cảm giác trongsuốt, không chút tạp chất, nói chung vẫn luôn tinh khiết.
Trữ Mạt Ly đưa hai tay nâng Trầm Khánh Khánh lên, đặt côngồi lên bờ, lại để bàn tay cô trong lòng bàn tay mình, anh ngẩng đầu lên từtrong nước, sắc mặt hồng hào, dường như thấm đẫm nước, dưới ánh trăng tinh túy,vô cùng tuấn mỹ.
Anh cười rộ lên hơi giống trẻ con: “Bây giờ thì anh biết,trước giờ em vẫn ghen.”
“Cái gì! Tôi không có!” Trầm Khánh Khánh phản ứng dữ dội,cười lạnh thật lớn, lại bị anh nắm chặt tay không thể nào phản kháng.
“Vì sao em lại để ý thứ này?” Ngón trỏ Trữ Mạt Ly chỉ vàomặt dây chuyền, ánh sáng bạc như ẩn như hiện.
Trầm Khánh Khánh nghẹn lời, cô quả thật bực bội, đến mức sắpnổ tung, cô cắn môi, lạnh lùng nói: “Tôi ghét anh, anh thật sự rất đáng ghét!Tôi phiền chán anh thay đổi thất thường, trước kia coi thường xoi mói tôi, rồilại ở sau lưng tôi làm nhiều như vậy, bây giờ đột nhiên tốt với cô, khiến tôichẳng hiểu ra sao cả. Nhưng, mặc kệ anh làm gì cho tôi, đối với tôi như thếnào, cũng không phải vì tôi…”
Trầm Khánh Khánh có phần không nói được, cô chán ghét TrữMạt Ly, nhưng cô càng chán ghét bản thân chịu ấm ức như vậy.
“Em nghĩ như vậy sao?”
Trữ Mạt Ly thở dài, rời khỏi mặt nước ngồi cạnh cô, trầm mặcmột lát, chỉ nghe giọng nói anh vang lên từ trên cao: “An Thiến nói gì em cũngkhông nên để trong lòng. Bởi vì, so với bất cứ ai, tôi đều biết rõ mình đanglàm gì, cũng biết rõ làm vì ai. Em có thể hỏi tôi ba câu hỏi, về cô ấy, xem nhưbù lại chuyện tôi nợ em.”
Anh phá lệ chủ động nhắc đến người kia, Trầm Khánh Khánhđứng lên nghiêng đầu, thấy sườn mặt của anh, thật sự không rõ buồn vui.
Thật muốn hỏi nhiều, nhưng Trầm Khánh Khánh bỗng nói khôngthành lời, giống như chiếc hộp Pandora, cô vừa muốn mở ra, lại vừa không dám.
“Cô ấy… Tôi rất giống cô ấy sao?”
Trữ Mạt Ly nheo mắt, suy nghĩ một chút, chữ “nhớ lại” viếtlên trên mặt: “Một số điểm giống, một số điểm không giố
