Không Thể Ngừng Yêu

Không Thể Ngừng Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323530

Bình chọn: 9.00/10/353 lượt.

iếu gia chờ lâu”.

Bên ngoài truyền đến tiếng Khương tổng quản la lớn, Băng Nhi cuống quít mang theo bao quần áo, để lại ánh mắt thương hại của Tiểu Thanh, bước nhanh đi ra. Vừa đi ra khỏi phòng, liền đối mặt với ánh mắt nhướn mày đánh giá của Khương tổng quản, nàng không hiểu chuyện gì, chỉ có thể sững sờ đứng tại nguyên chỗ nhìn lẫn nhau.

“Đi nhanh đi”, hắn hướng nàng phất tay ra hiệu.

Hai người đi dọc theo hành lang, trải qua vô số đường cong gấp khúc kéo dài, qua chỗ núi giả nước chảy, Khương tổng quản trong miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm tự nói, mày nhíu chặt. Băng Nhi đi theo ở phía sau hắn, một chữ cũng không lọt, nghe thấy hắn hoang mang tự hỏi. Nàng vốn là tâm tình phiền muộn, nhưng bây giờ lại biến mất, môi phấn buồn cười khẽ nhếch. Khương tổng quản này thật là thú vị, mới rồi dọc đường đi ánh mắt dò xét, tự đưa nàng vào làm nha hoàn trong phòng, vậy mà giờ bản thân tự trách mình vì việc làm đó, xem ra chuyện này hắn còn phiền não hơn so với nàng.

Vốn là đi ở phía trước nhưng Khương tổng quản đột nhiên dừng lại, xoay người đối mặt với nàng: “Băng Nhi ngươi thành thật mà nói, tại sao Đại thiếu gia lại muốn ngươi làm nha hoàn bên người?”.

Nha hoàn này thoạt nhìn không hề giống là người biết câu dẫn, nhưng nếu chuyện không được rõ ràng, cuộc sống hàng ngày của hắn nhất định gặp khó khăn.

“Khương tổng quản, chuyện này ta thật không biết, nếu như có thể, ta còn muốn mời Khương tổng quản thay ta nói với Đại thiếu gia một chút, có thể không cần nha hoàn bên người hay không”.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ủy khuất của Băng Nhi nhăn lại, tại sao mỗi người đều hỏi vấn đề giống nhau, ngay cả ánh mắt nhìn nàng cũng là tràn đầy hoài nghi, giống như là nàng đang câu dẫn Đông Phương Lăng. Trời mới biết, thật ra người đáng thương nhất chính là nàng nha!

Khương tổng quản khẽ nhìn nàng một lúc lâu, xác định nàng không giống nói láo, lúc này mới buông tha việc tìm tòi nghiên cứu vấn đề này.

“Chuyện này dĩ nhiên là Đại thiếu gia tự mình mở miệng, ngươi liền hiểu cho ta một chút, hầu hạ cho tốt, nếu có chút nào không tốt, ta cũng không tha cho ngươi”.

Nha hoàn này thật đúng là lớn mật, Đại thiếu gia ra lệnh dám cãi lời, thật là không biết thân phận của mình.

“Dạ”, cái miệng nhỏ nhắn bĩu môi không vui, sau đó chạy đuổi theo.

Hai người một trước một sau đi vào Tử tiêu viện, đi tới ngoài cửa phòng ngủ của chủ nhân, Khương tổng quản khẽ gõ cánh cửa.

“Đại thiếu gia, ta đem Băng Nhi mang đến”.

Bên trong phòng trầm mặc một lát, lúc này mới truyền đến thanh âm hùng hậu của Đông Phương Lăng: “Để cho nàng đi vào”.

Khương tổng quản đẩy cửa phòng ra, quăng cho Băng Nhi một ánh mắt phải cẩn thận hầu hạ, lúc này mới xoay người rời đi.

Băng Nhi ở phía sau hắn nhăn mặt, phấn môi khẽ chu, đưa chân bước vào bên trong phòng, chính thức bắt đầu ở cùng một phòng với Đông Phương Lăng. Không ngờ lần đầu tiên giả làm nha hoàn, nàng lại bị biến thành nha hoàn bên người. Lần sau, nàng không bao giờ muốn giả nha hoàn nữa.

“Đem ngươi hành lý mang sang bên phải sương phòng đi, chỗ này tạm thời cho ngươi sử dụng, sau này ngoại trừ tắm rửa, ngươi đều phải cùng ta một tấc không rời, hiểu không?”, Đông Phương Lăng đứng ở bên cạnh cửa sổ mở rộng, thân hình không động, cũng không quay đầu lại nói.

“Dạ”, nàng ngoài việc đáp ứng còn có thể làm gì? Bất đắc dĩ ngẩng đầu liếc mắt một cái.

Đông Phương Lăng nghe phía sau truyền đến một tiếng than nhẹ, môi mỏng khẽ nhếch, chống gậy xoay người hướng phía nàng đi tới.

Băng Nhi vốn định tiến lên, nhưng nhìn hắn đi vững vàng, yên tâm hơn, trong lòng nhẹ để ý cước bộ của hắn, thấy hắn ở trước mặt nàng tự mình ngồi xuống an ổn.

Không thể nào hình dung được cảm nhận trong lòng, cho đến giờ phút này, nàng cam tâm tình nguyện theo ở bên cạnh hắn, chiếu cố hắn mọi thứ cho đến khi hai mắt hắn hồi phục thị lực, dù sao đây là nàng mắc nợ hắn.

“Lại đứng ở đó làm gì, sau này nếu chỉ có hai người chúng ta, ngươi không cần tuân theo lễ nghi chủ tớ, còn không mau ngồi xuống”, không nghe được thanh âm của nàng, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được, ánh mắt của nàng luôn dõi theo hắn.

“Ý của Đại thiếu gia là…?”, đôi mắt đẹp sáng ngời, nàng phải xác định trong lời nói hắn có thể chấp chứa tới phạm vi nào.

“Ngươi có thể ngồi ngang hàng cùng ta, thậm chí là ngồi cùng bàn ăn chung”, mỉm cười trong lời nói có một chút dung túng.

“Người nói thật chứ!”, Băng Nhi vui mừng hô ra tiếng.

Thật tốt quá, lúc này so sánh với suy nghĩ của nàng trước kia khác biệt một trời một vực!

Nàng không chút phát hiện có nguyên nhân đặc biệt nào khác, chỉ đơn thuần mà nghĩ, Đông Phương Lăng là chủ tử rất tốt chứ sao.

Có hắn cho phép, nàng không khách khí, ngồi xuống đối diện hắn, đôi mắt đẹp tinh ranh nhìn thấy trên bàn đặt một hộp đựng thức ăn tinh xảo, phía trên nắp lại có in hình lá phong đỏ của Nhất Phẩm lâu, không nhịn được nuốt ngụm nước miếng.

“Đây là bánh ngọt của Nhất Phẩm lâu phải không? Nghe nói Nhất Phẩm lâu làm các loại bánh ngọt lừng danh xa gần, không biết có đúng hay không”.

“Ngươi muốn ăn thì lấy ăn đi, ta không thích ăn đồ n


XtGem Forum catalog