Disneyland 1972 Love the old s
Không Phải Oan Gia, Không Cùng Nhà

Không Phải Oan Gia, Không Cùng Nhà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322730

Bình chọn: 8.00/10/273 lượt.

ản nhiên liếc mắt nhìn ra một điểm nào đó ngoài cửa sổ.

"Đang nhìn gì vậy?" Nam sinh ngồi bên cạnh anh tò mò nhìn người anh nghiên cứu một chút xem anh đang nhìn cái gì.

"Đọc sách." Anh giơ một tay đẩy nam sinh kia về chỗ cũ, thản nhiên thu lại tầm nhìn, cầm cái bút lên giống như rất nghiêm túc nghiên cứu quyển sách giáo khoa đang đặt trước mặt.

"Xem một chút thì có liên quan gì." Chàng trai kia vẫn không bỏ cuộc, nghiêng người xem, không phải là thật sự muốn nhìn cái gì cả chỉ là hứng trí một lát mà thôi. Từ trước đến nay dáng vẻ Vệ Ý Túc luôn xa cách lạnh lùng, dửng dưng, hiếm khi có hành động nôn nóng khó hiểu giống như vừa rồi, phải tận dụng thời cơ thôi.

"A, nữ sinh hệ thương mại quốc tế đang học thể dục đó." Bên này Vệ Ý Túc vừa mới đẩy anh ta ra, bên kia đã có bạn học còn tò mò hơn đến trước cửa sổ nhìn xem, cũng kêu ra thành tiếng.

"Đang suy tư nhìn các bạn ấy sao?" Lại có bạn học sờ cằm suy nghĩ.

"Cũng đúng ha... Khả năng không lớn lắm..." Mọi người vây vòng tròn xung quanh lắc đầu. Vệ Ý Túc nhìn nữ sinh trong lớp thể dục? Dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết không có khả năng rồi. Dám chắc Vệ Ý Túc là loại người cho dù bên cạnh đều là gái xinh mắt cũng nhìn thẳng. Vậy thì vừa rồi anh ta nhìn cái gì nhỉ?

Có gì đâu mà nghĩ ngợi, ngắm mấy em quan trọng hơn, không nhìn mới lỗ nặng đó." Có bạn học gào to, "Mấy em hệ thương mại quốc tế đúng giờ quá."

"Đúng vậy đúng vậy, thật sự là không tồi đâu." Một đám sói đều vây lại.

Cậu nhìn xem nhìn xem, MM tóc dài kia kìa, oa, thật là rất phong các, mặt mũi cũng được.

"Không đúng không đúng, mặt như trẻ con kia mới đáng yêu chứ, đúng là kiểu mình thích."

Vệ Ý Túc sờ sờ môi mỉm cười, bắt đầu thu dọn sách vở trên bàn định đổi

chỗ, nhưng câu nói của nam sinh nào đó làm cho anh ngừng lại động tác

trên tay.

"Thực ra chỉ có cô gái kia là đặc biệt."

"Ai ai?"

"Bạn tóc ngắn, ừm, tựa vào một cây trông giống như rất buồn chán."

"Đặc biệt gì..." Tiếng nói không đồng tình cao thấp nối tiếp nhau.

"Mọi người không nhìn thấy, mới vừa rồi cô ấy cười lên. Wow, thật là làm cho hai mắt người ta tỏa sáng! Thật là rực rỡ a! Ơ kìa, mau nhìn đi, cô ấy

vừa cười nữa kìa!"

"Wow..... Thật sự rất rực rỡ a! Tinh mắt thật tinh mắt thật..." Đám đông thở dài, "Ơ, Ý Túc sao cậu cũng chen vào?"

"Tò mò thôi." Anh đẩy đẩy cái kính râm, nhìn bọn họ đang chăm chú nhìn về hướng kia: "Mọi người đang nói nữ sinh kia?"

"Đúng vậy đúng vậy, Ý Túc, cậu cảm thấy thế nào?"

Anh im lặng, đang đánh giá cái dáng vẻ kia như thế nào.

Vì vậy tất cả mọi người nín thở. Một nam sinh chỉ cần dáng dấp đẹp mắt

thì có thể làm cho rất nhiều nữ sinh nhìn thêm vài lần, nhưng mà một nam sinh muốn làm cho nam sinh khác cũng có cảm giác sùng bái như vậy, nhất định mọi thứ phải hàng đầu giống như Ý Túc. Nam sinh trong lớp từ trước đến nay đều coi anh là người dẫn đầu, tuy rằng tính tình của anh trông

rất lạnh lùng, dường như dáng vẻ không thích giao du với mọi người.

Sau một lúc lâu, rốt cục anh cũng đưa ra kết luận: "Bình thường thôi."

Sau đó cầm đồ trên bàn đi ra ngoài.

Những nam sinh còn lại đối mặt với nhau muốn hóng chuyện không biết nói gì cho phải.

"Thật ra nếu nhìn kĩ thì cũng bình thường thôi..." Lúc này mới có giọng nói nho nhỏ của ai đó mở miệng.

"Đúng đúng đúng, hoàn toàn bình thường!"

"Ai là người nói đẹp?"

"Là cậu ta." Mọi người xung quanh đồng thời chỉ tay về hướng nam sinh đầu tiên tán tụng.

"... Đừng làm thịt tôi mà...."

Vội vàng chứng minh là ánh mắt mình không có vấn đề, bọn họ không phát hiện ra Ý Túc đi ra ngoài, tay cầm sách siết chặt cỡ nào.

Thật là biến thái, giờ thể dục được đặt ở hai tiết đầu, không biết tên nào

sắp xếp thời khóa biểu nữa. Học thể dục xong là tới môn quản lý quốc

gia, ai còn tâm trạng học hở? Đã vậy còn là giờ của Diệt Tuyệt sư thái,

có muốn trốn cũng hết cách!

Đường Tâm Mãn rất buồn chán đang cùng bạn học bên cạnh chơi cờ caro, đột nhiên cảm thấy bầu không khí có chút khác thường. Sao cả đám nữ sinh bên cạnh đều lộ ra cái vẻ mặt của người ba ngày đói bụng đang xếp hàng chứ? Có chuyện kì quái! Bầu không khí

này vừa quen thuộc vừa xa lạ, quen thuộc bởi vì trước đây đã xảy ra rất

nhiều lần, xa lạ là vì mấy năm nay ở trường học cô đã tránh đi người

nào đó!

Vệ Ý Túc!

Mắt cô sáng lên, cô khó tin nhìn về phía cửa, quả nhiên nhìn thấy dáng vẻ ngọc thụ lâm phong kia.

Tay áo đồng phục rất chỉnh tề xắn đến tận khuỷu tay, một tay thì cầm theo

mấy cuốn sách, dưới phần tóc mái lộ ra cái trán trơn bóng, gọng kính màu đen trên sống mũi đẹp của anh trông đậm chất thư sinh, đôi môi gợi cảm

mím chặt, mà đôi mắt đen như quân cờ bao trùm tất cả hô hấp của cô, sau

đó cất bước đi đến...

Ảo giác! Nhất định là ảo giác! Đường Tâm Mãn tự nhủ như vậy, lập tức sẽ không thấy nữa, nhất định sẽ không thấy nữa!

... Nhưng tại sao cô nhắm mắt nhiều lần anh vẫn không biến mất chứ? Lại còn đứng chỗ cách cô gần đến vậy... Cô có thể ngửi thấy làn hương khoan

khoái nhẹ nhàng trên người của anh.

Vẻ mặt anh bình tĩnh, rất tự giác lục túi xách của cô: "Không phải là hôm qua anh để