i:
“Cậu Sáu xưa nay tôn trọng Doãn tiên sinh,bây giờ càng không thể bạc đãi ông. Huống hồ quân kỉ nghiêm minh,chưa từng gây rối các nơi, phủ nhà
của phu nhân càng được bảo vệ đặc biệt”.
Tĩnh Uyển nghĩ đến tính cách kiên cường cuả cha, e rằng trong vòng
một năm hay nửa năm tuyệt đối không thể tha thứ cho cô, mà Mộ Dung Phong tấn công Càn Bình, người nhà cô, anh nhất định sẽ chăm sóc đặc biệt, cô chỉ sợ cha không chịu hiểu còn gây thêm chuyện. May mà cô sắp ra nước
ngoài, nếu không thì cô cùng quân đội và Mộ Dung Phong vào thành Càn
Bình sẽ càng khiến cha khó xử hơn. Cô chỉ mong mình ở nước ngoài mấy
tháng, đợi cha nguôi giận sẽ gặp mặt nhau. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng tâm
trạng rối loạn,trăm mối lo âu.
Hà Tự An nói: “Nếu phu nhân có việc gì hãy dặn dò Tự An. Tự An về
nhất định sẽ nói với Cậu Sáu”. Tĩnh Uyển lắc lắc đầu: “Tôi cũng chẳng có việc gì, anh bảo anh ấy đừng lo lắng cho tôi là được”. Hà Tự An thấy cô không có gì dặn dò, sau khi lui ra ngoài lại gọi cảnh vệ trưởng Tôn
kính Nghi ra một bên, cẩn thận dặn dò một hồi,đến tận mấy phút đến khi
tàu chạy mới cáo từ Tĩnh Uyển xuống tàu.
Vì thời tiết đẹp tàu đi hai ngày đã đến vùng biển quốc tế. Tĩnh Uyển
hay say sóng, gần đây sức khỏe không tốt lắm, cho nên phân nửa thời gian nghĩ ngơi trong phòng. Hơn nữa vì Mộ Dung Phong là nhân vật quan trọng, thân thế lẫy lừng nên Tĩnh Uyển không thích lộ mặt, sợ gặp phải phiền
phức trên tàu.Chỉ lúc hoàng hôn cô mới lên boong tàu đi dạo với Lan Cầm.
Đến sáng sớm ngày thứ ba, mọi người vừa ăn sáng xong,hàng ngày vào
lúc này Tôn Kính Nghi đều đến phòng Tĩnh Uyển xin chỉ thị, thấy hôm nay
cũng chẳng có việc gì đặc biệt. Mới nói được hai câu bỗng nghe thấy đài
phát thanh trên tàu thông báo đầu máy hơi nước trên tàu bị sự cố, hiện
tại chỉ có thể cố gắng di chuyển, phải lập tức quay lại. Tôn Kính Nghi
nghe thấy câu này, không hiểu vì sao sắc mặt hơi biến đổi. Tĩnh Uyển chỉ nghĩ là bị lỡ hành trình thấy Tôn Kính Nghi hình như rất lo lắng, liền
cười nói: “Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, không sao đâu,nếu không được
đợi đến Huệ Cảng, chúng ta đáp chuyến tàu Jessica của Mỹ đi cũng vậy
mà”. Cô không hề biết là tâm trạng lo lắng của Tôn Kính Nghi là lo lắng
cho sự an toàn của cô hay là điều gì khác.. Lần này cô đi, Mộ Dung Phong đưa cô hai mươi vạn lộ phí, lại đưa thêm mười vạn tiền tiêu vặt, với số tiền đó dù ở trong nước hay ở Nhật Bản đều có thể lập một sản nghiệp
tương đối giàu có, vé tàu trị giá vài trăm đồng thật sự không đáng nhắc
tới. Huống hồ tình hình này đa phần công ty tàu biển đều bồi thường, cho nên cô không quan tâm lắm.
Tàu giảm tốc độ lại đi trên biển bốn ngày mới quay lại Huệ Cảng. Tàu
vào cảng lâp tức kéo xuống xưởng sửa chữa, khách trên tàu được công ty
bố trí nhà nghĩ.Khách quí bao phòng như Tỉnh Uyển thì được ở khách sạn
Huệ Cảng do người nước ngoài mở. Đến nước này Tôn Kính Nghi đành cố gắng sắp xếp ổn thỏa đưa Tỉnh Uyển đến khách sạn,lập tức phái người báo cho
Mộ Dung Phong.
Tỉnh Uyển ở trên tàu một tuần,hầu hết thời gian cũng chẳng ăn được
gì,tinh thần đã rất kém,giờ được tắm nước nóng trong khách sạn, lại ngủ
một giấc,ngày hôm sau tỉnh dậy thấy thoải mái thực sự. Ăn cơm trưa xong
cô liền gọi Lan Cầm: “Sao khách sạn không đưa báo đến?”. Chúng ta lênh
đênh trên biển bảy ngày,giống như ngoại thế đào viên,chẳng biết chút thế sự nào rồi”.
Lan Cầm thấy cô hỏi đến báo, thầm giật mình,mặt vẫn tươi cười nói:
“Em đi hỏi Tây Tể, có phải là đưa sót hay không?”.Lan Cầm mượn cớ đi ra, lập tức đi tìm Tôn Kính Nghi, ai ngờ Tôn Kính Nghi khó khăn lắm mới gọi điện được đến Ô Trì, giờ anh đang nghe điện, Lan Cầm đành đợi trong
phòng một lát.
Tĩnh Uyển thấy Lan Cầm đi hơn mười phút vẫn chưa thấy quay về, liền
nói với một hầu nữ khác tên Tiểu Quyên: “Em đi xem Lan Cầm ra sao, nếu
không có báo ngày hôm nay thì thôi, bảo cô ấy về”. Tiểu Quyên vâng lời
đi ra, Tĩnh Uyển ở một mình trong phòng, vì đường dẫn hơi nước quá ấm
áp, luôn khiến cô cảm thấy khó thở,cô nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ,lấy áo khoác mặc vào xuống vườn hoa đi dạo.
Thời tiết rất lạnh trời âm u ảm đạm, mây đen kịt đè xuống nửa bầu
trời, thấp đến mức dường như lúc nào cũng muốn sập xuống. Gió bấc tuy
không lạnh nhưng vừa rét vừa buốt, khiến người ta thấy lạnh thấu xương,
cô mặc áo khoác rồi nhưng vẫn thấy run rẩy .Vừa đi qua hòn non bộ thấy
một chiếc ghế đá, vì hòn non bộ chắn gió, ở đây rất yên tĩnh, lại ấm áp, Tĩnh Uyển thấy trên ghế đó có một tờ báo, liền tiện tay cầm lên,phủi
phủi bụi trên ghế,đang định ngồi xuống bỗng nhiên thấy dòng tít trên đầu trang,in chữ đỏ rất bắt mắt ,hàng chữ đó hiện rõ trong đồng tử của cô:
“Mộ Dung Phong thông báo”, cô không kìm được đọc tiếp: “Đối với chuyện
gia đình của Bái Lâm, bạn bè trong và ngoài nước có rất nhiều người chất vất, vì chưa thông báo rộng rãi, lần này xin thông báo như sau: Người
vợ lẽ họ Doãn được lấy trong lúc theo quân, vốn không hề có hôn ước,
hiện Bái Lâm đã cắt đứt quan hệ. Giờ Bái Lâm không hề có vợ, tin đồn
thất thiệt khiến nhiều người người ngờ vực, nên đă