châm một điếu khác, lúc sau lại dúi vào chiếc gạt tàn thủy tinh, trong
đó đã chứa đầy tàn thuốc lá. Hà Tự An ho một tiếng nói: “Cậu Sáu, Tự An
có mấy câu không biết nên nói hay không?”.
Mộ Dung Phong nói: “Tôi thấy mấy hôm nay cậu cứ ấp a ấp úng, rốt cuộc có chuyện gì?” Hà Tự An nói: “Bây giờ tình hình tuy không xấu lắm, nhưng cứ mắc kẹt thế này sẽ gây bất lợi cho
chúng ta. Cho dù dành được Càn Bình, đại cục phải nghe theo sự sắp đặt
của chính phủ Xương nghiệp quả thật rất vô vị.” Mộ Dung Phong “ừ” một
tiếng ,nói: “Nội các Xương Nghiệp do Lý Trọng Niên nắm giữ, cái tên đó
có thù với chúng ta đã lâu, bâygiờ chắc đang cười với nỗi đau của người
khác”. Trong lòng anh phiền não, cứ dùng chân đá mấy cái chụp bằng sa
tanh thêu hao trắng trên bàn trà, đôi giày quân đội bằng da trên chân,
anh đã bị sa tanh chà sáng bóng, đám chụp bằng sa tanh đã bị nhuốm vết
bẩn lớn, biến thành màu nâu đất. Chu Cử Luân là một người nghiện thuốc,
chỉ ngồi bên hút thuốc không hề nói gì.
Hà Tự An nói: “Nội các tuy là của Lý
Trọng Niên, nhưng không nắm tiền và lương thực, hắn ta cũng khó mà d0i
được một bước. Nếu Trình gia Ủng Nam chịu ủng hộ cậu Sáu, không những
nguy cơ trước mắt được giải quyết mà đại sự sau này còn xuôi chèo mát
mái”. Mộ Dung Phong vốn đã buồn phiền, đá mạnh vào bàn trà phát ra tiếng lạch cạch: “Đừng vòng vo cậu có cách gì hả, thuyết phục Trình Doãn Chi
ủng hộ tôi?”
Hà Tự An hơi nhuớn người về phía trước,
trong mắt thấp thoáng tia nhìn kì lạ: “Cậu Sáu TRình gia có một tiểu thư khuê nữ, nghe nói tuy từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, nhưng nhân phẩm
tướng mạo đều rất xuất sắc, hơn nữa rất có tài, Trình gia có bốn anh em, Trình Doãn Chi gọi tiểu thư này là Trình Gia nhất kiệt…” Hà Tự An còn
chưa nói xong,đã thấy ánh mắt Mộ Dung Phong sắc nhọn, như băng như tuyết phóng tới, anh ta không hề chần chừ nói tiếp: “Cậu Sáu kết thông gia là cách nhanh gọn nhất lúc này, nếu kết thông gia với Trình gia, thiên hạ
này không phải thuộc về Cậu Sáu sao?”
Khóe miệng Mộ Dung Phong hơi chùng
xuống: “Nếu Mộ Dung Phong tui tiến thân nhờ phụ nữ, không phải khiến
thiên hạ chê cười hay sao?”.
Giọng điệu anh đã cực kì gay gắt, Hà Tự
An không hề do dự chút nào: “Đây là kế sách tạm thời, đại trượng phu
thất thời mới là tuấn kiệt, Cậu sáu xưa nay không phải là người bảo thủ, hôm nay sao lại nói vậy?” Mộ Dung Phong im lặng một lúc, cười lạnh một
tiếng: “Kế sách ạm thời, không phải là cậu giấu đầu hở đuôi sao?”
Hà Tự An nói: “Kẻ làm đại sự không câu
nệ tiểu tiết”. Chỉ nghe “rầm” một tiếng, Mộ Dung Phong đá chiếc bàn trà
đi xa mấy tấc: “Đây là tiểu tiết sao, hôn nhân là chuyện đại sự, muốn
tôi lấy ra để giao dịch, không đời nào.”
Hà Tự An dù sao cũng trẻ tuổi, huống hồ
xưa nay chuyện công tư của Mộ Dung Phong đều tham gia, tuy thấy anh tức
giận, anh ta vẫn cứng đầu nói: “Cậu Sáu nói đây là giao dịch không sai,
là giao dịch số một, cái đem giao dịch chính là thiên hạ. Tình hình hiện nay tuy chúng ta thắng chắc Dĩnh quân trận này, nhưng chiến tranh với
Nga ở phía bắc đã bị siết chặt, chính phủ Xương Nghiệp của Lý Trọng Niên lại là chính phủ quốc tế được công nhận hợp pháp. Cho dù giải quyết
được chiến sự phía bắc, Tống Thái Tổ từng nói: “Cạnh giường của ta sao
có thể để người khác ngủ?” chẳng lẽ Cậu Sáu cam tâm chia nửa giang sơn
cho chính phủ Xương Nghiệp? Nếu tiếp tục dùng binh đối phó Xương Nghiệp, một là không có thời cơ mượn cớ hợp lý, khó tránh khỏi miệng lưỡi bọn
nước ngoài, có khi còn xảy ra biến cố. Hai là sau trận chiến này, nhiều
năm qua quân ta không đủ thực lực, đối đầu với Xương Nghiệp, về sau sao
biết được cục diện thế nào? Ba là chiến tranh không tốt lành, hiện nay
trong và ngoài nước đều đang hô hào hòa bình, phản đối chiến tranh, Cậu
Sáu xưa nay yêu quân như con, có thể nhẫn tâm nhìn hàng vạn binh lính,
lại lao vào biển lửa, chết ở sa trường sao?” Hà Tự An nói một thôi một
hồi, dừng một lát lại nói: “Trình Doãn Chi là người thông minh, nhất
định có thể hiểu được nổi khổ của Cậu Sáu. Cậu Sáu và Trình gia đều có
thứ mình muốn, làm sao Trình gia không chấp nhận chứ? Không mất một binh một tốt mà có thể bình định Giang Nam, không gây chiến tranh muôn dân
thiên hạ còn gì may mắn bằng?”
Mộ Dung Phong yên lặng không nói, Hà Tự
An thấy anh không nói gì, cảm thấy chắc thêm mấy phần, liền nói: “Trình
tiểu thư xuất thân cao quí, nhất định thông tình đạt lý, còn ở chổ Doãn
tiểu thư, sau này Cậu Sáu yêu thương cô ấy nhiều hơn một chút, Doãn tiểu thư nhất định sẽ hiểu được”.
Mộ Dung Phong cảm thấy huyệt Thái Dương
giật giật ,càng lúc càng dữ dội, đau đầu như búa bổ, nói: “Tôi muốn nghỉ một lát”. Hà Tự An đứng dậy nói: “Vậy Tự An cáo từ trước”.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn điện,
chút ánh sáng xanh chiếu trong căn phòng rộng lớn, ghế sô fa màu tím,
trải nệm gấm rất dày, chiếc nêm gấm đó cũng màu hồng thêu kim tuyến,
dưới ánh đèn nhợt nhạt màu tím giống như máu đọng, ngay cả hoa văn kim
tuyến rực rở như thế cũng giống như một lớp bụi. Mộ Dung Phong vốn phiền lòng, mở hộp thuốn bằng bạc