a chính thức cưới
hỏi, tình hình trong nhà em cũng biết, anh không muốn em chịu ấm ức, anh cho người đưa em đến Nhật Bản, đợi tình hình ổn định, anh lập tức đi
đón em về”.
Cô biết Mộ Dung phủ là gia đình kiểu củ, qui tắc nhiều, thị phi cũng lắm, bản thân mình chưa chính thức cưới gả, đến Thừa Châu dù sao cũng không tiện. Nếu sống ở bên ngoài thị phi càng nhiều, có lẽ tránh ở nước ngoài lại hay hơn. Nghĩ đi nghĩa lại thấy anh chăm chú nhìn mình với vẻ thương yêu vô hạn dáng vẻ đó tham lam gần như muốn dùng ánh mắt khắc cô lại, cô bản tính dịu dàng, không nỡ làm khó
anh nữa, nói: “Được thôi nhưng anh phải đồng ý với em một việc”.
Tim anh thắt lại, buột miệng hỏi: “Việc gì?”.
Cô mĩm cười nói: “Hôm nay anh phải hát một bài cho em nghe”.
Khóe miệng anh hơi cong lên, dáng vẻ đó
giống như mỉm cười, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ thê lương: “Anh
không biết hát”. Nơi mềm yếu nhất trong tim cô hơi đau đớn. Một con
người mạnh mẽ như anh, lại không che giấu được sự vô vọng của ly biệt
trong nước mắt, sau này vạn trùng hiểm nguy, việc bản thân cô có thể
làm, cũng chỉ là để anh yên tâm. Cô gượng cười, lắc nhẹ cánh tay anh:
“em mặc kệ, hôm nay anh phải hát một bài cho em nghe”. Anh nghe tiếng
tuyết rơi rả rích như gõ vào trong tim anh. Chỉ thấy đôi mắt đen láy
trong sáng của cô phản chiếu hình bóng của mình, trong nụ cười tràn ngập sự say đắm, khiến anh nhớ đến rất lâu rất lâu trước đây, vào cuối xuân
cả khu vờn đều là cánh hoa bay,giống như tuyết, bệnh của mẹ rất nghiêm
trọng. Anh đi thăm bà hôm ấy tinh thần bà rất tốt, dưới cửa sổ phía Nam
vô số cánh hoa đang bay qua, tình cờ bay vào trong cửa sổ, trong phòng
sực mùi thuốc, chỉ nghe thấy mẹ ho vài tiếng, lúc đó bà đã rất gầy,
những ngón tay khẩn khiu bà nhẹ nhàng hỏi anh vài chuyện. Anh học được
khúc nhạc từ mấy người cảnh vệ, hát cho bà nghe bà tựa trên chiếc gối
lớn, cười nghe anh hát hết bài, ai ngờ đó là lần đầu tiên mẹ nghe anh
hát cũng là lần cuối cùng.
Đã nhiều năm như vậy, anh không còn hát
cho người khác nghe nữa, anh nói: “anh thật sự không biết hát”. Cô lại
không chịu buông tha: “Em sắp đi rồi ngay cả việc nhỏ như vậy anh cũng
không đồng ý với em sao?”. Anh thấy cô tuy cười nhưng trong ánh mắt vẫn
là sự hoảng loạn bất lực,cuối cùng anh mềm lòng, cười nói: “Em muốn anh
hát vậy anh sẽ hát”.
Tuyết rơi càng lúc càng dày, trắng xóa
như rắc muối ,bồng bềnh bồng bềnh, gió đem theo bông tuyết đập vào hai
người. Anh ôm chặt lấy cô dường như muốn dùng hơi ấm của mình, để che
chắn gió lạnh cho cô,hát nhỏ bên tay cô: “Ra khỏi Nghi Sơn có một con
đường nhỏ,cây đào trồg đối diện cây liễu.Chàng trồng cây đào nàng trồng
cây liễu,cô gái nhỏ cây đào không nở hoa cây liễu nở hoa”. Gió lạnh ù ù
xọc thẳng vào trong miệng,giọng anh tan đi trong gió:nước sông dâng nhấn chìm mỏm đá,đứng trên núi cao trên đỉnh mỏm đá.Đứng trên đài cao trông
xa,cô gái nhỏ, cô gái nhỏ sao nàng không đến…”
Trong tiếng gió vô số bông tuyết đang
rơi, như kết thành một tấm rèm tuyết giữa trời đất,giọng anh dần dần
nhỏ đi,anh cứ ôm chặt lấy cô như thế, trong mắt Tĩnh Uyển ngấn lệ,cô
nói: “Anh nhất định phải sớm sai người đi đón em…đến lúc đó em…”câu nói
nghẹn trong miệng, cuối cùng cũng không nỡ để anh lưu luyến hơn truớc
khi đi,cô chỉ nói: “Em đợi anh đến đón em”.
Vì lúc đi quá vội ,Tĩnh Uyển chỉ đem theo ít hành lý tùy thân, như
quần áo đồ dùng các loại. Tuy thế vẫn là Hà Tự An đích thân đưa cô đi,từ Phụ Thuận đi xe riêng đến thẳng Khinh Xa, sau đó từ cảng Khinh Xa đi
tàu hỏa về phía Nam đến Huệ Cảng chuyển sang đi tàu biển. Chiếc tàu biển đó là tàu chở khách sang trọng,đi về giữa Huệ Cảng và Nhật Bản,đoàn của Tĩnh Uyển bao mấy phòng đặc biệt,ngoài cảnh vệ đi cùng còn có hai hầu
nữ do tứ phu nhân phái đến sau khi Mộ Dung Phong điện báo về nhà ở Thừa
Châu.Một trong số đó là Lan Cầm,vốn từng hầu hạ Tĩnh Uyển lúc ở Thừa
Châu,Lan Cầm là người nhanh nhẹn đương nhiên việc gì cũng chu đáo.
Hà Tự An đích thân đi kiểm tra phòng,lại sắp xếp hành lý,cuối cùng
mới đến gặp Tĩnh Uyển. Vì trên đường vất vả nên Tĩnh Uyển hơi mệt mỏi
ngồi trên ghế sôfa, nhìn bến cảng ồn ào bên ngoài cửa sổ,nơi đó đều là
người đến tiễn bạn bè, người thân. Gần đây cô hơi phát tướng,nhìn hơi
tròn trịa mũm mĩm,lúc này cô mặc một chiếc sườn xám gấm màu xanh đen đậm in hình hoa chìm,vải gấm sẩm màu đó càng làm nổi bật làn da trắng ngần
hơn,trên khuôn mặt trắng như ngọc,đôi mắt đen trắng rõ ràng như soi
gương.Hà Tự An xưa nay luôn trấn tĩnh,không hiểu vì sao lần này do dự
giây lát,cuối cùng vẫn nói với cô: “Phu nhân sáng nay nhận được điện
báo, đã chiếm được Càn Bình rồi.”
Tĩnh Uyển chậm rãi “ồ”một tiếng, giống như dần dần tỉnh táo,cũng
không biết là vui hay buồn,vẻ mặt chỉ ngẩn ngơ.Hà Tự An nói: “Phu nhân
yên tâm, Cậu Sáu nhất định có kế hoạch,sẽ không làm khổ người nhà phu
nhân”.Trong tim Tĩnh Uyển chua xót,lúc lâu sau mới nói: “Cha tôi đã có
tuổi rồi, đối với…đối với sự bồng bột của tôi…”, cô chỉ nói nửa câu liền không nói tiếp nữa. Hà Tự An thấy trong mắt cô hơi ngấn lệ,vội nó
