ấn Thanh Bình vào
buổi trưa, trên đường vất vả, Tỉnh Uyển thấy rất mệt, tắm xong nói chờ
hong khô tóc, ai ngờ ngồi trên so fa ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy trời đã
tối, trong căn phòng tối om, cô lần mò bật đèn nhìn đồng hồ, hóa ra đã
mười giờ tối. Cô đi ra ngoài hỏi Tôn Kính Ngư, mới biết từ lúc về Mộ
Dung Phong vẫn chưa họp xong. Tôn Kính Ngư nói: “Phu nhân chưa ăn tối,
tôi bảo nhà bếp làm chút đồ ăn nhẹ nhé”.
Cô vốn rất khỏe mạnh nhưng hai
ngày nay cứ nghe nói đến cơm là thấy ngán, đành nói: “Bảo nhà bếp nấu
chút mì đi”.Tôn Kính Nghi vâng lời ra đi, một lát sau bưng lên một bát
mì nóng hỏi, một bát nuớc canh đen sánh, ngoài ra còn có bốn đĩa dưa
muối. Cô ngồi xuống nhìn mới biết canh đen sánh đó là nước sốt, món mì
nước sốt ở phía bắc gồm mì luộc sẵn, ngoài ra chuẩn bị nước sốt rưới
lên. Trong nước sốt đó ngoài thịt gà xé phay, ruốc, lươn, giăm bông, còn cả hải sâm các loại, vị tanh của đồ biển xông thẳng vào mũi, cô chỉ
thấy như tắc ở cổ, cực kì buồn nôn, vội vàng bỏ thìa xuống, đẩy bát nước sốt đó ra thật xa, đứng dậy đi ra mở cửa sổ cho gió đêm mát rượi thổi
vào, cô mới cảm thấy dể chịu hơn một chút.
Bị giày vò như thế, cuối cùng cô
chỉ ăn một nửa bát mì với dưa muối, sửa soạn qua loa rồi lên phòng ngủ.
Cô nhớ Mộ Dung Phong nên ngủ không ngon, mơ mơ tỉnh tỉnh đến tận sáng
mới thật sự chìm vào giấc ngủ.
Chiều hôm sau Mộ Dung Phong mới về,
vì đêm trước không ngủ đêm sau lại thức thâu đêm, trong mắt anh vần lên
toàn tia máu. Dáng vẻ giống như mệt mỏi đến cực điểm, sau khi về cơm
cũng không ăn, nằm lên giường ngủ luôn, nghe tiếng ngáy nho nhỏ của anh. Tĩnh Uyển thấy vô cùng đau lòng, cúi người xuống tháo giầy, lại đắp
chăn cho anh, còn mình đứng trước cửa sổ là áo sơ mi cho anh.
Cô chưa là xong mấy cái áo, Tôn
Kính Ngư đã gọi khe khẽ bên ngoài: “Phu nhân”. Cô vội đi ra, hóa ra là
Hà Tự An đến, bình thường anh luôn rất kính cẩn với cô, hành lễ rồi mới
nói: “Phiền phu nhân gọi Cậu Sáu dậy”. Đương nhiên là việc quân cấp
thiết, cô hơi chần chừ, Hà Tự An đã giải thích: “Trong cuộc tổng tuyển
cử của nước bạn chúng ta xảy ra chuyện, bây giờ thái độ của bên cầm
quyền không tốt cho chúng ta. E rằng về sau chiến cục phía bắc sẽ rất
khó khăn cho chúng ta. Nếu điều binh từ tuyến Nam về,vậy thật sự sẽ phí
hết công sức, bây giờ điện báo của họ đã đến rồi…”.
Cô đang kinh ngạc, định hỏi
tiếp,Mộ Dung Phong, trong phòng đã tỉnh, hỏi: “Ai ở bên ngoài thế?” Cô
đáp: “Là Hà tiên sinh đến” Anh cứ thế mặc luôn đồ ngủ, đi giày xong liền bước ra, bình thường họ nói chuyện cô không làm phiền, cho nên quay vào bên trong. Không biết vì sao cô cứ miên mang nghĩ đến lời nói của Hà Tự An, đờ đẫn một lúc lâu, chợt ngửi thấy mùi khét, mới nhớ ra mình đang
là quần áo. Chân tay lóng ngóng thu dọn, chiếc bàn là đó rất nóng, cô
lại không quen làm việc này, vội vàng muốn nhấc lên, nhưng lại chạm vào
tay, cô kêu thất thanh “á” một tiếng, chiếc bàn là rơi bịch xuống đất.Mộ Dung Phong ở bên ngoài nghe thấy tiếng la của cô lập tức xông ngay vào, thấy cô đứng đó không biết phải làm sao, anh cuống quýt, hỏi: “sao
thế”.
Tuy cô đau nhưng cố chịu
đựng,nói: “không sao chỉ bỏng một chút thôi”.Anh nâng tay cô lên xem,
vết bỏng đã phồng rộp, có vẻ bỏng không nhẹ, anh quay đầu lại hét lên:
“Tôn Kính Nghi mau lấy mỡ chồn đến đây” Thấy chiếc khăn mặt treo trên
giá bên cạnh, anh vội vàng thấm ướt phủ lên giúp cô, đến khi Tôn Kính
Nghi đem mỡ chồn đến bôi, tay cô dể chịu hơn nhiều.
Cô rất xấu hổ: “Em thật ngốc chút việc cỏn con cũng không làm được”. Anh nói: “Mấy việc này vốn không cần em làm, tự em cứ thích trổ tài”. Tuy ý trách móc, nhưng giọng điệu đầy
thương xót. Trong lòng cô ngọt ngào, mỉm cười nói với anh: “Hà tiên sinh còn đợi anh ở bên ngoài đó, mau đi ra đi đừng để lỡ việc”.
Anh “ừ” một tiếng lại dặn dò cô:
“Đừng thích trổ tài nữa”. Cô giậm chân: “Cả ngày chê em lắm chuyện, anh
còn lắm chuyện hơn em”. Anh vốn vì tình hình nguy cấp, luôn khó chịu
không vui, thấy cô giận dỗi vớ vẫn như thế, dáng vẻ yểu điệu dễ thương
rung động lòng người, nên không nhịn được mỉm cười.
Vì đã vào đông chiến sự ngày càng cấp
bách. Thừa quân tuy đánh đến thành Càn Bình, nhưng vì chính phủ nước
ngoài ra mặt, nên không thể không tạm đình chiến, chỉ bao vây Càn Bình,
cuộc điều đình do chính phủ nước ngoài bắt đầu đàm phán. Vì nước bạn
chuyển qua ủng hộ chính phủ Xương Nghiệp, nên Mộ Dung Phong rất đau đầu, tình hình đàm phán cũng bị mắc ở đó. Tuy Càn Bình đã nắm trong tay,
nhưng vì chịu sự kìm hãm trong ngoài, Thừa quân không thể động đậy được. Không chỉ chiến sự ở phía Nam mà chiến sự giữa tuyến Bắc và nước Nga
cũng vì có một số nước uy hiếp nên phải liên quan, không thể không kiêng kỵ vài phần.
Cho nên không chỉ Mộ Dung Phong, ngay cả đám trợ lí cũng sốt ruột. Hôm đó sau khi cuộc họp kết thúc, các thư kí
ai cũng bận rộn, chỉ có Hà Tự An và Chu Cử Luân chưa đi. Mộ Dung Phong
vốn không thích ngồi lâu, lúc này nửa ngồi nửa nằm trên sofa, gác chân
lên bàn trà hút thuốc, điếu hút chưa được một nửa đã vứt đi, lát sau