“Anh ăn rồi lần sau đừng đợi anh, cẩn thận đau dạ
dày đó”. Cô vừa nói vừa ngồi dậy, vì tóc cô buông ra, xõa xuống hai bên
mai, đang định đưa tay lên vuốt, anh đã vén giúp cô với sự yêu thương vô hạn: “Đồ ăn đều nguội rồi, em muốn ăn gì, anh bảo họ đi làm”.
Tĩnh Uyển nói: “Em muốn ăn bánh
ga tô hạt dẻ ở Tường Vi Mộc.” Tường Vi Mộc là nhà hàng Tây ở Thừa Châu,
thị trấn Thanh Bình cách Thừa Châu hơn hai trăm cây số, cô nói muốn ăn
món đó chỉ là nói đùa với anh, Mộ Dung Phong hơi do dự, lấy chiếc áo
khoác vải gabardine(*) màu tím đỏ của cô trên giá xuống: “Nào,chúng ta đi mua bánh ga tô”. Tĩnh Uyển cười nói: “Đừng đùa
nữa đã đến chín giờ tối rồi, không đi nghỉ ngay đi, ngày mai lại không
dậy sớm được”. Mộ Dung Phong nói: “Sáng mai anh không có việc”. Anh
khoác áo cho cô, Tĩnh Uyển bị anh kéo ra ngoài, nói: “Nửa đêm rồi anh
định đi đâu đây?”.
Mộ Dung Phong “suỵt”một tiếng:
“Đừng làm ồn chúng ta trốn ra ngoài”. Tuy nói là trốn, vừa ra khỏi cửa
đã gặp cảnh vệ tuần tiểu, thấy hai người họ vội vàng hành lễ. Mộ Dung
Phong cũng không để ý đến họ, khoác tay Tĩnh Uyển đi ra ngoài, khi cảnh vệ đi báo cáo với Thẩm Gia Bình, họ đã ra ngoài nhà xe. Lái xe thấy họ
cũng rất kinh ngạc, lại đều động một đống người cho xem”. Mộ Dung Phong
không đáp, bỗng bế bỗng cô lên, còn chưa kịp phản ứng cô đã bị anh ôm
vào trong xe. Cô vừa tức, vừa buồn cười, anh đóng cửa xe, đích thân ngồi vào vị trí lái xe, khởi động xe.
Xe lao ra ngoài, thị trấn Thanh Bình vẫn còn mấy cửa hàng chưa tắt đèn, ánh đèn vàng vọt chiếu trên con đường
lát đát, vì thời tiết lạnh, ánh sáng ấy dường như cũng lạnh lẽo. Thứ ánh sáng màu vàng nhạt hai bên đường đó giống như món chanh đông lạnh cô
thích ăn, lại giống như đá trong trà chanh, dần dần tan đi thấm trong
màn đêm từng chút một. Chiếc xe xuyên qua ánh đèn, không lâu sau đã bỏ
lại thị trấn sau lưng. Cô quay đầu lại chỉ thấy ánh đèn lác đác lác đác, càng ngày càng xa, ngạc nhiên hỏi: “Chúng ta đi đâu thế?”
Anh cười nói: “Chẳng phải nói đi mua bánh ga tô sao?”
Tĩnh Uyển ngỡ anh nói đùa, vì bình
thường anh cũng thích tự mình lái xe đi dạo, liền mỉm cười: “Đi một vòng rồi về thôi.” Xe men theo con đường đi thẳng về phía Bắc, hai hàng đèn
đơn độc bên đường, phía trước là bóng tối, một lúc sau lại rẽ sang đường lớn, xe cộ đi lại như thoi đưa hóa ra đều là xe vận chuyển quân nhu, vô cùng náo nhiệt. Vì buổi sáng đau lòng mệt mỏi, lúc này xe đang lắc lư,
Tỉnh Uyển bất giác ngủ thiếp đi.
Cô ngủ một giấc khi tỉnh dậy, xe vẫn tiến về phía trước bên ngoài cửa trời vẫn tối mù mịt, thỉnh thoảng
có xe đi lướt qua,ánh đèn lóe lên trong chốc lát rồi vụt qua. Cô thầm
kinh ngạc, gọi một tiếng: “Bái Lâm”. Anh lái xe nên không quay đầu lại,
chỉ hỏi cô: “Tỉnh rồi à, có lạnh không?” “Không lạnh, đây là đâu?”. Anh
dịu dàng nói: “Đã đi qua thành Lý An rồi, hai tiếng nửa là đến Thừa
Châu”.
Tỉnh Uyển quá kinh ngạc, một lúc
lâu không nói nổi, cuối cùng anh quay đầu lại liếc cô một cái: “Phu nhân anh nửa đêm lái xe như thế này đáng được thưởng chứ”.Tim cô ấm áp vô
cùng, cô vươn người hôn mặt anh, anh chầm chậm dừng xe bên đường,t ắt
máy xe nâng mặt cô lên dịu dàng hôn, rất lâu rất lâu sau mới buông ra,
hơi thở cô hơi gấp, hai má nóng ran, tay vẫn nắm chặt lấy tà áo anh,
trong bóng tối, mắt anh long lanh tỏa sáng.
Mặt cô vẫn áp vào ngực anh, tim
anh đập thình thịch, thình thịch, dịu dàng như âm thanh hay nhất thế
giới. Giọng nói của cô nho nhỏ, giống như nói mơ: “Bái Lâm, em chỉ có
anh thôi.” Anh hôn tóc cô, hơi thở ấm áp của cô phả vào mặt cô. Anh nói: “Anh cũng chỉ có em”.
Hai bên đường đều là đồng không
hiu quạnh, xung quang tối đen như mực, bầu trời đầy sao như đinh mực rơi vãi lung tung, như muốn rắt lên hết đầu người vậy. Xa xa nghe thấy
tiếng xe đi đến gần, ầm ầm vang lên, cuối cùng đèn xe lóe lên, vụt qua
xe họ. Nghe tiếng xe đó đi xa dần xa dần , bầu trời đầy sao dường như
cũng xa dần, chỉ có một ảo giác vĩnh hằng, cả thế giới chỉ còn lại chiếc xe này của họ, chỉ còn lại anh và cô.
Trời chưa sáng họ đã đến Thừa
Châu, vì cổng thành chưa mở, họ dừng xe ở dưới bức tường thành tránh
gió, Tĩnh Uyển thấy vẽ mặt anh mệt mỏi, nói: “Anh ngủ một giấc đi.” Cô
đưa áo khoác cho anh, anh lái xe lâu như vậy, thật sự cũng rất mệt, gần
như nghiêng đầu là ngủ. Tĩnh Uyển đắp áo khoác cho anh, còn mình lặng lẽ nằm bên cạnh. Phía đông dần dần lóe lên ánh sáng trắng mờ mờ, có người ở quê kéo xe chở hàng chuẩn bị vào thành bán, chiếc xe một bánh lọc cọc
lọc cọc, chất đầy rau củ, vỏ bí đao vẫn còn phấn, những quả tròn tròn
được rửa rất sạch sẽ, chất một đóng cao ngất, cô nhìn từ xa tưởng là
táo, sau mới biết là củ cải đỏ. Một bé gái, vi khoảng bốn năm tuổi ngồi
trên giá trước xe, vì thời tiết lạnh nên cô bé mặc một chiếc áo bông vải hoa, khuôn mặt lạnh đỏ ửng, đôi mắt long lanh nhìn cô. Cô mỉm cười với
đứa bé đó, nó cũng mĩm cười với cô, quay lại chỉ cho cha mình “ô tô”.
Mặt trời sắp mọc, ngoài thành
lác đác người vào thành cho kịp buổi chợ sớm, người đẩy xe người kéo xe, người gánh quang gánh,