h thản như thường.Chợt nghe Đô Đô kêu lên:
“Daddy,ngồi lên vai,ngồi lên vai”,Tĩnh Uyển quở trách: “Lớn vậy rồi làm
sao mà ngồi lên vai được”.Đô Đô dẩu môi: “Không con muốn ngồi lên
vai”.Anh nhấc con lên vai,hai bên đường trồng vô số hoa lụa,trong tầng
lá xanh mơn mởn điểm xuyết một vài bông hoa nở rộ đỏ rực như ngọn
đuốc,Đô Đô đưa tay ra hái,nhưng không thể hái được.
Hàng lựu hai bên đường rất cao,cành lá
chi chít che hết ráng chiều bên trời.Tĩnh Uyển tiện tay ngắt một
cành,bỗng nhiên nhớ đến ngày đó,mình hái một chiếc lá cọ che đầu tránh
nắng,đôi giày da cô đi đổi lấy một đôi giày vải,trên mũi giày có thêu
một đôi bướm ngủ sắc,dưới ánh mặt trời đôi giày lắc qua lắc lại,cặp bướm sống động như sắp bay lên.Cô nghiêng người ngồi trên lưng lừa,hơi lắc
lư,hai bên đường nhỏ đều là cỏ dại xanh rì,thỉnh thoảng giữa khúc quanh
của núi hiện ra một mảnh ruộng,gió thổi qua đám cao lương rậm rì,cách
chiếc lá cọ,ánh mặt trời nóng bỏng tỏa hương thơm thanh mát.Đi rất lâu
mới thấy hai ba hộ gia đình lác đác ở sườn núi,khói bếp màu xanh ngọc
bốc lên lưng chừng trời.Con đường núi ngoằn ngoèo,như thể đi mãi không
hết vậy.Cô chỉ một lòng nghĩ đến ngày gặp Mộ Dung Phong,niềm vui đang
lan tỏa trong tim,tràn ra ngập trời đất.
Hoa lựu đỏ đậm lướt qua trên đỉnh
đầu,trên đầu là những cây lá đỏ đỏ rực,vừa giống như vô số ngọn lửa đang cháy giữa không trung,lại vừa giống như hoa mùa xuân,nở rực rở tươi
thắm.Anh đi từng bước lên bậc thang,lên mỗi bước đều lắc lư,nhưng lưng
anh rộng phẳng,có thể để cô dựa dẫm như thế.Cô hỏi: “Trước đây anh từng
cõng ai chưa?”.Anh nói: “Chưa,hôm nay là lần đầu đấy”.Cô ôm anh càng
chặt hơn: “Vậy anh phải cõng em cả đời”.
Tĩnh Uyển định thần lại,đưa tay ra khoác lấy cánh tay Tín Chi,Tín Chi nhấc Đô Đô lên thật cao,Đô Đô giơ tay lấy
một bông hoa lựu,cười ha ha quay đầu lại: “Mamy,cài lên cho mamy”,nó
khua tay múa chân nhất quyết cài lên tóc cô.Tĩnh Uyển đành kệ cho con bé cài lên tóc cô,Đô Đô vỗ tay cười,Tĩnh Uyển dịu dàng hôn lên má con
gái.Ráng trời chiều đầy trời giống như gấm vóc trải ra,khuôn mặt Đô Đô
hồng hồng giống như ánh sáng chiều tà đẹp đẽ nhất.
Mùa xuân Ô Trì vốn là mùa mưa,chiều lại mưa tiếp,mưa tuy không lớn
nhưng rả rích nên hơi lạnh.Tĩnh Uyển đi ra khỏi bách hóa,lái xe xa xa đã cầm ô ra đón,cô mua rất nhiều đồ,sau khi lên xe hơi thất thần,lúc lâu
sau mới phát giác: “Ông Trương đây không phải đường về nhà”.Ông Trương
không hề quay đầu lại,mà nhìn cô một cái qua gương chiếu hậu.Cô chợt
hiểu ra,quay đầu nhìn lại,đằng sau quả nhiên có hai chiếc xe màu đen
theo sau,không nhanh không chậm.Tim cô thắt lại nhìn về phía trước,lạicó một chiếc xe màu đen ở phía trước,tuy đi không nhanh nhưng luôn đi
trước xe họ.Cho đến tận bến phà,mấy chiếc xe đó mới hợp thành một
thế,theo sát trước và sau xe cô,cùng nhau lên phà.Việc đã đến nước này
Tĩnh Uyển bình tĩnh trở lại,kệ cho xe xuống phà,đi qua hơn nữa thành
phố,ông Trương mở cửa giúp cô thấy vẻ mặt cô điềm tĩnh,lòng đầy áy náy
chỉ nói nhỏ: “Phu nhân,xin lỗi”.
Tĩnh Uyển nói nhỏ: “Tôi không trách ông,ông có vợ có con,là bất đắc
dĩ”.Dáng vẽ của ông Trương như sắp khóc,chỉ nói: “Phu nhân…”.Bảy tám
người trên ba chiếc xe đó đi xuống,giống như vây lấy chiếc xe cô ngồi.Có một người cầm ô đi lên mấy bước,vẻ mặt cung kính nói: “Khiến tiểu thư
sợ hãi rồi,mời tiểu thư đi bên này”.Tĩnh Uyển điềm tỉnh nói: “Tôi đã lấy chồng rồi hãy gọi tôi là Trình phu nhân”.Người đó vẫn vẻ mặt cung
kính,cúi người nói: “vâng ,vâng mời tiểu thư đi bên này”.Tĩnh Uyển cười
lạnh một tiếng: “Tôi không đi đâu hết anh nói với tổng tư lệnh của các
anh,lập tức đưa tôi về nhà”.Người đó mỉm cười nói: “Tiểu tiểu thư(*)quả thật trắng trẻo đáng yêu,thông minh lanh lợi”.Tĩnh Uyển vừa lo vừa tức
giận,liền ngẩng đầu lên: “Anh dám!”.Người đó vẻ mặt cung kính nói: “Vâng tiểu thư nói đúng,kẻ hèn này không dám”.Hắn thấy Tĩnh Uyển tức giận,vì
đã cảnh báo nghiêm ngặt nên không dám ép cô,chỉ cầm ô đứng đó.Mưa lớn
dần,chỉ nghe tiếng mưa rì rào rơi xuống.Cuối cùng Tĩnh Uyển than nhẹ một tiếng,người đó thấy cơ thể cô hơi run run lên,liền đi lên phía trước
một bước,che mưa chắn gió giúp cô,bảo cô xuống xe.
Tĩnh Uyển đi đến hành lang,số cảnh vệ đó không đi theo nữa,cô rẽ theo hành lang,nhìn thấy một căn nhà,đường vào đều lát đá củ kỹ,ttrong giếng trời của căn nhà đó trồng một cây mai,một cây hải đường.Bước chân Tĩnh
Uyển bất giác chậm lại,hai cây đều không phải mùa ra hoa,lá xanh
mướt,che mất một góc nhà.
(*)Tiểu tiểu thư:Ý chỉ bé Đô Đô,con gái của Tĩnh Uyển(BTV)
Dưới hành lang đặt rất nhiều chậu hoa,hai bên cổng vòm đặt đôi trống
đá hơi cũ,bên trên vẫn thấy được hoa văn.Cô giống như đang mơ,mơ màng
nghe tiếng mưa dưới mái hiên.Anh cúi đầu đứng dưới mái hiên rớt mưa,chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn cố nói: “Em về rồi à?”.
Họ chỉ ở thị trấn Thanh Bình hơn một tháng,đa phần là cô ở một
mình.Anh bận xem đóng quân,họp hành,quân nhu…có lúc đến nửa đêm vẫn chưa về,ánh đèn vàng vọt ở hành lang bên ngoài cửa sổ,chỉ láong thoáng nghe
tiếng lính gác đi lại,hương hoa