cúc hồng nồng len vào cửa sổ.Cô theo bản năng tự tay vào cột hành lang,mưa ngoài hiên tí tách tí tách rơi,lúc
này cô mới có thể nhìn thẳng vào khuôn mặt anh.Cách tám năm lông mày anh hơi chau lại nhăn nhăn,đỉnh lông mày vẫn góc cạnh như ngày nào,chỉ là
đôi mắt đó không ngư trước nữa.Trong tim cô chua xót vô hạn,nhiều năm
như thế,anh cũng thêm màu sương gió.Anh chậm rãi nói: “Bây giờ nói gì
đều vô ích…nhưng việc ngốc nghếch như thế,cả đời này anh chỉ làm vì em”.
Cô quay mặt đi,nhìn nơi trong mơ cũng khó có thể quay lại nơi ấy,căn
nhà nho nhỏ ,từng tầng giếng trời,giống như vẫn ở thị trấn nhỏ ấy,cô một lòng một dạ đợi anh về,anh đi tiền tuyến…anh đang họp…anh đi thăm quân
sĩ bị thương…nhưng,anh nhất định dẽ quay về,muộn mấy cũng sẽ quay về.
Mưa rả rích rơi trên cành cây,anh buồn phiền quay đầu đi: “Cây hải
đường này năm ấy mùa xuân nở rất đẹp”.Cô chầm chậm nói: “Cho dù anh đem
cả căn nhà ở Thanh Bình đến Ô Trì,thì có ý ngĩa gì chứ?”.Anh ừm một
tiếng nói: “Anh biết không có ý nghĩa gì,chỉ là …việc như thế,anh cũng
chỉ làm chút việc như thế.Anh luôn muốn quên em,quên em đi tốt biết
bao…cho dù có thể quên em một ngày cũng tốt rồi.Hai năm đầu tiên thật sự anh đã quên,đến lúc anh gặp Tô Anh,cô ấy giống em biết bao,Tĩnh Uyển em không biết cô ấy giống em như thế nào đâu.Lúc anh đến trường cô ấy,từ
xa nhìn thấy cô ấy trong đám đông.lập tức liền hạ quyết tâm,anh phải có
được cô ấy,bất kể cô ấy là ai,bất kể ai ngăn cản anh,trong tim anh liền
biết anh xong rồi,anh không thể quên được em.Việc ngu ngốc nào anh cũng
làm,anh đưa cô ấy lên trời,người dưới đều nịnh bợ cô ấy,cô ấy trẻ tuồi
không hiểu chuyện,bị anh chiều thành hư,luôn gây chuyện bên ngoài,thậm
chí còn dám nhúng tay vào việc quân nhu.Thật ra anh đều biết,nhưng hễ
thấy cô ấy,một câu anh cũng không nói được.Tĩnh Uyển anh nghĩ đây chính
là báo ứng.Việc gì anh cũng nghe cô ấy,việc gì cũng nghe theo cô ấy,cho
dù cô ấy muốn mặt trăng trên trời anh cũng sai người đi lấy cho cô
ấy.Anh trả cho cô ấy mọi thứ anh nợ em,nhưng ngay cả cô ấy anh cũng
không giữ được”.
Tĩnh Uyển nói lạnh nhạt: “Cẩn Chi cũng chỉ là một người phụ nữ,nhiều năm nay cô ấy có lúc nào được vui vẻ không?”.
Mộ Dung Phong phong phẫn nộ nói: “Cô ta có gì không vui?”nhiều năm
nay mọi việc anh đều nghe cô ta,việc gì cũng không tính toán với cô ta”.
Tĩnh Uyển than nhẹ một tiếng: “Anh không biết cô ấy muốn gì sao?”.
Anh bỗng nhiên im lặng,rất lâu rất lâu sau,cuối cùng nói: “Anh biết
cô ấy muốn gì.Lúc sinh đứa thứ tư cô ấy mất nhiều máu,bản thân cô ấy
thấy không thể nữa,từng nói với anh một câu,anh biết cô ấy muốn gì,nhưng anh không cho nổi,Tĩnh Uyển đời này anh không thể cho nổi người khác”.
Tiếng mưa thưa dần,chiếc khánh sắt treo trên mái hiên kêu leng
keng,gió nổi lên,vạt dưới sườn xám tung bay trong gió,rất lâu sau cô mới chậm rãi nói: “Đều đã qua rồi”.Anh không nói gì,mưa lác đác rơi xuống
từ lá cây hải đường,có một con chim hoàng tước vọt qua tán lá,vù một
tiếng bay qua tường.Hoa lăng tiêu trồng trên tường bò đầy dây leo,từng
bó nở rộ như chén sáp ong.Hoa nở đẹp như thế,hóa ra mùa xuân đã qua
rồi.Anh nói: “Mấy năm nay trôi qua nhanh như thế,đã tám năm rồi”.Tám năm trước cô duyên dáng xinh đẹp,còn bây giờ cô cũng thêm phần trầm tĩnh
khoan thai.Anh bỗng nhiên nói: “Anh biết có một nhà hàng Tây có món bánh ga tô hạt dẻ rất ngon,anh đưa em đi nhé”.Tĩnh Uyển mỉm cười nói: “Em đã không còn thích ăn món đó nữa”.
Anh thẫn thờ lặp lại một lần: “Ồ,em đã không thích ăn món đó nữa…”.
Tiếng mưa lác đác rơi trên cành lá,âm thanh nho nhỏ,tí tách tí
tách,mơ hồ lọt vào tai.Hôm nay anh mặc âu phục bình thường,giống như
chàng thiếu niên anh hùng tám năm về trước,cuối cùng chỉ nói: “Anh đưa
em về”.Anh đích thân cầm ô đưa cô đi,các cảnh vệ theo sau ở xa xa,anh
lại nói với lái xe: “Ông xuống xe”.Lái xe sững sờ một lát,anh đã mở cửa
giúp Tĩnh Uyển,còn mình ngồi vào phía trước ,khởi động xe.Chủ nhiệm trực ban của phòng phục vụ Ôn Trung Hy sợ hãi,đi lên mấy bước: “Tổng tư
lệnh…”.Anh quay đầu lại lạnh lùng nói: “Ai cũng không được đi theo”.Ôn
Trung Hy cực kỳ hoảng sợ,chỉ kịp gọi một tiếng: “Tổng tư lệnh…”.Mộ Dung
Phong đã quay đầu xe lái ra ngoài.
Mưa lại to dần,trên cửa sổ xe toàn là vệt nước nhạt nhòa,cảnh phố như tấm kính mờ,không thể nhìn rõ.Thỉnh thoảng nghe thấy tiếng “vù” một
tiếng,hóa ra là có xe vượt qua xe họ.Trên phố ngập không ít nước,lúc đi
qua bắn lên vệt nước rào rào,đã nhiều năm không lái xe,xe lại đi rất
nhanh,đèn giao thông trên phố anh cũng không để ý,cứ lao thẳng,cảnh sát
giao thông quay đầu lại vừa nhìn thấy bóng xe thì đã lướt qua, “tuýt
tuýt” thổi còi thì xe của họ đã đi rất xa rồi.
Suốt dọc đường anh chỉ lái xe,từ phía sau Tĩnh Uyển chỉ có thể nhìn
thấy ánh áng sáng của mái tóc đen của anh,cái đêm ánh sao lấp lánh anh
từng lái xe đưa cô đi như đã cách cả một đời.Ngăn cách không chỉ là tám năm mà là những người đó,những nỗi đau đó ,những vết thương đó,những
tổn thương đó…trái tim đã nguội lạnh,hận đã không còn,cuối cùng là quên
đi,quên đến mức có th