Insane
Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325434

Bình chọn: 8.5.00/10/543 lượt.

g tấc da thịt mà anh luôn quý trọng, chỉ sợ hơi buông tay sẽ để người đàn ông dưới lầu kia cướp cô đi mất.

“Em không đi, vẫn ở đây thôi, anh mệt mỏi quá rồi, tắm rồi đi ngủ đi, chêch lệch múi giờ, chiều em mới ra ngoài có việc”.

Cô dịu dàng vuốt ve tấm lưng rộng rãi của anh.

“Nói cho anh biết, không xảy ra chuyện gì hết?” Anh dừng tay, vươn tay nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào mắt cô mà hỏi.

Cô nhắm mắt lại, hận mình hậu đậu trước mặt Kỷ Dược Phi. Bất kể thế nào, cô là vợ của Trọng Khải, hẳn vẫn nên chung thủy với anh. “Không có chuyện gì xảy ra cả”. Cô khẳng định, ngoại trừ có chút cảm động vì sự thay đổi của Kỷ Dược Phi.

Anh để mặc trái tim dẫn dắt, hôn chụt lên môi cô rồi mới buông cô ra, tự nhiên cởi quần áo rồi ngâm mình trong nước, buồn bã nhắm nghiền mắt lại. Nước sóng sánh tràn ra ngoài, cô định bước ra nhưng anh lại vươn tay nắm được tay cô, kéo cô vào lòng, mặc kệ quần áo cô ướt đẫm.

Diệp Tiểu Du lườm anh một cái, vuốt ve khuôn mặt anh tuấn, góc cạnh của anh, lặng lẽ thở dài: “Trọng Khải, em xin lỗi, khiến anh không vui rồi”.

“Những chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mặt, Diệp Nhi có quyền biết cha là ai, anh ấy cũng có quyền gặp con gái mình. Anh chỉ để ý đến thái độ của em thôi!” Lòng anh rất bối rối.

“Trọng Khải, anh quên rằng chúng ta là vợ chồng sao?” Nhắc nhở anh cũng tự nhắc nhở chính mình.

Cuối cùng anh cũng mỉm cười nụ cười đầu tiên, âu yếm hôn lên má cô: “Ừ, cảm ơn em đã nói cho anh biết, suýt thì anh quên mất, nhất định phải nhớ thật kỹ”. Tay trong nước không an phận bắt đầu bận rộn tạo nên những gợn sóng trên mặt nước.

Từ trái tim đến dục vọng, tầng tầng lớp lớp tạo nên cạm bẫy không thể trốn thoát, chỉ muốn trói chặt cô hơn nữa.

“Trọng Khải, em sẽ không rời khỏi anh, trừ phi anh không muốn em nữa”. Dựa vào vòm ngực rộng rãi này, cô hiểu anh yêu chiều cô cỡ nào, cô nên biết thế nào là đủ, không thể đứng núi này trông núi nọ được.

“Chết anh cũng sẽ không buông tay”. Nuốt lấy lời của cô, anh hứa hẹn.

Một làn sóng mới lại sôi trào, sau đó cứ như vậy…

“Mommy, em bé nói em đói rồi”. Diệp Nhi gõ gõ cửa, lớn tiếng kêu.

Trọng Khải cười bất đắc dĩ, buông tay ra, kéo áo lại cho cô. Diệp Tiểu Du đỏ mặt đứng lên, lau đi cả người đầy nước, giận dữ lườm anh một cái rồi mở cửa.

“Ơ, mommy cũng tắm sao?”

“Không, là daddy quá mệt nên mommy giúp”.

“Á, daddy lớn như vậy mà cũng cần mommy giúp sao, thật xấu mà!”

“Ừ, đúng thế, lát nữa daddy ra ngoài, chúng ta cùng nhéo mũi daddy nhé?”

“Vâng, con nhéo trước”.

Lời nói dần xa, người trong phòng tắm càng mỉm cười thật tươi, thật may là anh đã đến, những gì của anh vẫn còn. Từ sau khi có cô, cái anh gọi là tình yêu khắc cốt ghi xương trước đó thực sự không đáng để nhắc tới, chỉ có thể giống như trò chơi búp bê của Diệp Nhi. Cho nên người kia mới có thể dễ dàng bỏ đi, chỉ có anh mới ngu ngốc chịu tổn thương suốt một thời gian dài. Giờ nghĩ lại, đó là tình yêu anh để dành trong lòng để chờ Tiểu Du đến. Cô vừa đến gần, anh đã chẳng nghĩ ngợi mà đã chấp nhận hứa hẹn cả đời. Bọn họ không trải qua tình yêu lãng mạn mà đã thành vợ chồng, có con rồi mới dần dần yêu thương nhau.

Sao cô có thể ngốc nghếch hỏi anh liệu sẽ vì ai mà quay đầu? Anh yêu cô, sớm đã sâu sắc đến độ không thể dùng bất kỳ ngôn ngữ nào để hình dung tình yêu ấy.

Nhưng mọi thứ lại không đơn giản như vậy, muốn có được hạnh phúc, bình an dài lâu còn phải cố gắng thật nhiều!

đang tỏ vẻ cao thượng phong độ, đẩy em cho Kỷ Dược Phi? Em không phải là hàng hóa, anh đừng quyết định thay em có được không?

- Cao thượng, phong độ là người Anh, người Mỹ như anh chỉ coi trọng thực tế. Anh sẽ không ngu ngốc đến độ yêu một người con gái đã có người trong lòng. Năm năm qua, em cũng mang cho anh chút hạnh phúc, cũng giúp anh rất nhiều trong công việc, anh cho em chút bình yên, cho nên chúng ta là giúp đỡ lẫn nhau, không ai nợ ai. Anh lạnh nhạt nói.

- Trọng Khải.

Cô ngắt lời anh. Mặc dù lòng bị Kỷ Dược Phi đả động nhưng Trọng Khải đột ngột buông tay, cô không thể chấp nhận lý do này.

- Chúng ta cũng không phải là người tùy tiện, em sẽ không bỏ đi, đừng nói nữa được không? Em muốn yên tĩnh một chút, em xuống dưới lầu, anh nghỉ ngơi đi!

Cô bưng mặt ngăn nước mắt đang rơi, rời khỏi phòng như đang chạy trốn.

Anh chưa từng khiến cô phải rơi lệ, tính tình thản nhiên khiến cho cô cảm thấy ấm ức.

Nếu anh không để ý thì vì sao đêm qua đã bay đến Bắc Kinh, nếu để ý thì sao đột nhiên lại nói chia tay?

Quay về bên Kỷ Dược Phi, cùng với Diệp Nhi hợp thành một gia đình hoàn mỹ, Trọng Khải buông tay, ý nghĩ này rất nhanh sẽ được thực hiện nhưng cô lại chẳng hề thấy vui mừng, xây dựng hạnh phúc trên nỗi đau không phải là nguyên tắc sống của cô.

Nhưng cô lại bất lực, không biết phải phản bác anh thế nào.

Hồ nước bình thản lại gợn sóng, cô như quay về năm năm trước, bất lực đứng trước ngã tư đường.

Trong đại sảnh có rất nhiều người trò chuyện thâu đêm, cô tìm một góc ngồi, tự vùi mình trong ghế salon, suy nghĩ lung tung.

Có người tới gần, lay lay vai cô: "Tiểu Du, em không sao chứ?"

Diệp Tiểu Du ngẩn