nh vẫn giữ nguyên như lúc cô đi, thậm chí tài liệu của cô trong máy tính vẫn còn. Tất cả những điều này đã vượt qua dự đoán của cô.
Anh kiên quyết, anh cứng rắn, cuối cùng cô và Diệp Nhi theo anh về căn nhà cô từng sống nửa năm ấy.
Bay đường dài, Diệp Nhi đã mệt mỏi ngủ thiếp đi trong lòng anh, cha con tim liền tim, Diệp Nhi không chút đề phòng anh, ngoan ngoãn theo anh. Anh cẩn thận bế Diệp Nhi vào phòng, đắp chăn cho con rồi si ngốc ngồi ở bên giường, nhìn gương mặt bầu bĩnh say ngủ của con không chớp mắt.
Nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống chăn lụa, rất nhanh đã thấm ướt một mảng lớn.
Diệp Tiểu Du tựa cửa nhìn theo, không thể nhìn tiếp được nữa, buồn bã quay người trở lại phòng khách, ngồi yên trên ghế salon.
Kỷ Dược Phi lau nước mắt, nhẹ nhàng bước ra, đi xuống lầu, nhìn thoáng qua cô rồi ngồi qua bên kia. Anh châm một điếu thuốc, lúc này, anh cần khói thuốc để vuốt đi cảm xúc trào dâng trong lòng, anh có xúc động muốn hét lên một cách điên cuồng, có ý nghĩ muốn đánh chết người.
Diệp Tiểu Du sợ hãi nhìn anh một cái, thở dài, dường như nói gì cũng sẽ là nói dối.
Anh đốt một điếu thuốc trong màn khói thuốc lượn lờ, nhìn cô thật sâu, bi thương nói: “Tiểu Du, em có thể không yêu anh nhưng không nên cướp đi quyền làm cha của anh. Em muốn đi bao xa cũng được nhưng nên nói cho anh một tiếng rằng chúng ta đã có một đứa con. Em làm như vậy là rất tàn nhẫn có biết không? Anh đã bỏ lỡ thời khắc con bé chào đời, bi bô tập nói, bỏ qua rất nhiều chi tiết trong quá trình trưởng thành của con. Anh không muốn dùng con để trói buộc em mà là anh có quyền được biết. Tiểu Du, em có biết Diệp Nhi quan trọng cỡ nào với anh không? Sự tồn tại của con nói cho anh biết, anh từng có được em, bởi vì anh ngu xuẩn nên làm mất em. Vì thế anh vẫn luôn tự trừng phạt mình, anh sai rồi, anh muốn thay đổi mặc dù làm vậy cũng chẳng thể cứu vãn chuyện đã qua…”
“Anh…”
Đáy lòng Diệp Tiểu Du hoảng sợ, không dám nhìn vào ánh mắt của anh.
“Nói cho em một chuyện rất buồn cười, khi Viện Viện nói cho anh biết mọi chuyện, anh mừng rỡ chạy đến New Jersey, thề nhất định phải giành em trở về. Nhưng khi anh thấy được em ở trong vòng tay người đàn ông đó, như một bà mẹ trẻ hạnh phúc mang thai, anh chẳng còn can đảm gì nữa. Anh và em ở bên nhau chưa từng vui vẻ, hạnh phúc như vậy, thứ anh cho em chỉ là nước mắt, anh xấu hổ quay về, không hề nghĩ rằng em mang thai con của anh. Nếu lúc ấy anh chạy đến, có lẽ sẽ không bỏ lỡ em, cũng không bỏ lỡ Diệp Nhi…”
Giọng nói khàn khàn của anh tràn đầy tình cảm chân thành.
Anh thay đổi, không phải là bề ngoài mà là thần thái, đó là sự thành thục và buồn bã lắng đọng qua năm tháng. Còn cả ánh mắt của anh, giờ trở nên chuyên chú, trong sáng, cô có thể nhìn rõ lòng anh qua đôi mắt anh.
Lòng bất tri bất giác gợn sóng, sự không nỡ, không đành lòng dâng đầy trong mắt cô. Cô vội vã cúi xuống, không dám nghiên cứu sự thay đổi của anh nữa.
“Em không biết anh từng đến Yale”.
“Không biết thì hơn, có thể thấy em sống rất tốt”.
So với năm năm trước, cô thêm phần ý nhị của một người phụ nữ đã có chồng, tóc dài cắt ngắn lộ vẻ tự tin, dung nhan vẫn thanh tú chẳng hề có dấu vết của tháng năm. Đây là nhờ cuộc sống được yêu thương, không phải trải qua mưa gió mới có thể giữ được. “Mặc dù anh rất hận em không nói cho anh biết chuyện của Diệp Nhi nhưng anh vẫn phải cảm ơn em đã sinh ra Diệp Nhi, hơn nữa còn dạy dỗ con tốt như vậy”.
“Đừng nói thế.” Diệp Tiểu Du cũng không ngăn nổi nước mắt đang dâng lên, “Em không muốn đi, không hề nghĩ sẽ rời khỏi anh, em muốn sống cùng anh một đời một kiếp, bởi vì em thực sự rất yêu anh nhưng trong mắt anh vốn đã có người khác, hơn nữa còn chẳng hề che dấu trước mặt em. Thậm chí có một người phụ nữ từng chạy tới nói cho em biết, cô ta có thể mang thai với anh. Em dùng 12 năm đợi chờ anh, nhìn anh nhưng anh chưa từng quay đầu lại… Em thực sự mệt mỏi, thực sự không đi không được”.
Lần đầu tiên anh thấy tâm tình cô kích động như vậy, lần đầu tiên nghe được cô thổ lộ lòng mình. Anh nhìn cô, miệng cười cười tự giễu mình đáng đời: “Cho nên ông trời mới trừng phạt anh, đến khi phát hiện ra rằng anh yêu em thì cũng là lúc mất em”.
“Anh yêu em?” Cô kinh ngạc ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh.
“Nhớ vụ tai nạn năm năm trước không? Anh gọi điện cho em, chính là muốn nói cho em biết rằng anh yêu em, không thể gọi cho em được, anh chạy ra làn đường xe đang chạy để đón xe rồi đâm phải xe tải.”
Đôi mắt sáng bừng của anh như rơi xuống một hàng lệ nóng, khuôn mặt xinh đẹp trước mắt trở nên mơ hồ.
Cô nhớ lại, khi đó vì sợ thất vọng nên cô đặt điện thoại trong ngăn kéo phòng làm việc, hôm sau quả thực thấy có ba cuộc gọi nhỡ của anh, thì ra là…
“Sau này sao anh lại không nói?” Cô lau đi nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nói.
“Tiểu Du, trí nhớ của em tệ thật, anh đã cầu xin em ở lại, còn em lại quá kiên quyết bỏ đi”. Anh bi thống nhắc nhở cô.
Khi đó Cát Tinh Nhi vẫn còn, cô vẫn không thể hiểu thấu lòng anh, có thể anh cũng không hiểu lòng cô nên hiểu lầm chồng chất hiểu lầm, đau khổ lại càng thêm bất