n cô thâm sâu, nắm chắc
chiếc cằm gầy giơ lên một chút, sau đó cúi đầu dán lên cánh môi mềm của
cô: “Em đã chuẩn bị rất tốt rồi, lúc này có thể dành chút thời gian cho
anh ko?”
Diệp Ân ôm anh xin lỗi: “Em có chút khẩn trương, kết quả cuộc thi lần này rất quan trọng—— “
Ngón tay thon dài của Diệc Nam để trên
môi cô, tròng mắt hẹp dài hơi nheo lại: “Diệp Ân của chúng ta giỏi như
vậy, không thể có chuyện ngoài ý muốn.”
Diệp Ân mím môi nhìn người đối diện, nghe lời đùa của anh cười: “Cảm ơn, buồn nôn.”
“Còn có thứ buồn nôn hơn, không tin thì
thử một lần?” Anh cười xấu xa, tay đã đặt nơi thắt lưng mềm mại của cô,
cúi đầu đem cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn ngậm lấy, “Lúc ở cùng với anh có thể thả lỏng ra một chút. Em mạnh như vậy vẫn nên nhường người khác một chút.”
“…”
***
So với trước đây cuộc sống của Diệp Ân
thực sự không có nhiều thay đổi, lịch học vẫn chất đầy như cũ, ngoại trừ việc có thêm một người cùng ăn cơm, thêm một người thường xuyện nấu
canh cho cô, thêm một người không cho phép cô thức đêm.
Có đôi khi Diệp Ân sẽ thừa dịp Diệc Nam
ngủ mà lặng lẽ mở ngọn đèn nhỏ đọc sách. Diệc Nam sẽ luôn luôn xuất quỷ
nhập thần xuất hiện, tóc hơi mất trật tự ngăn trở mặt mày, đứng trong
bóng tối ho một tiếng: “Anh không muốn mỗi ngày đều phải nhìn một đôi
mắt gấu mèo.”
Anh trực tiếp đi tới ôm cô ném lên giường, trước khi đi còn không quên với tay tắt đèn.
Cuối tuần Diệc Nam đưa cô đi leo núi. Kỳ
thực không phải chỉ có hai người mà đi cùng cả nhóm, bởi vì tình hình
khi ấy của hai người tương đối tẻ nhạt, đại khái vẫn chưa thích ứng với
việc quan hệ hai người đột nhiên chuyển biến.
Buổi tối mọi người ở đỉnh núi dựng lều
trại, các nữ sinh đi nhặt củi gỗ, Diệp Ân phát hiện một nữ sinh trong đó đối với cô có chút địch ý, về sau theo một bạn gái đồng hành mà biết
được bởi vì liên quan tới Diệc Nam.
Thực tế là nữ sinh này và Diệc Nam cùng lớp, mà ai cũng biết cô ấy đặc biệt thích Diệc Nam. Diệp Ân nghe xong chỉ nhún vai.
Nếu là hai bên cùng có tình cảm thì cô
đại khái cũng cảm thấy áy náy, huống chi bộ dáng cô ấy khi nép vào người đáng thương như con chim nhỏ vừa nhìn cũng biết không phải hình mẫu
Diệc Nam thích.
Diệp Ân thừa nhận chính mình cho tới bây
giờ cũng không phải là người lương thiện, hồi trung học nhân duyên của
cô không tốt vì tính cách cô có chút quái, không thích nói chuyện cũng
không thích ngoại giao, hơn nữa đối với học tập lại tích cực, không rõ
vì cái gì mà đắc tội với nhiều người.
Sau khi đốt lửa trại, tất cả mọi người
vây quanh một chỗ chơi trò chơi. Cuối cùng vẫn chơi cái trò cũ rích——
nói thật hay mạo hiểm.
Không biết là vận khí cô không tốt hay do mấy nữ sinh cố tình gây khó dễ, đến lượt cô câu hỏi liền rất bén nhọn:
“Nói một chút, người khó quên nhất của cậu là ai?”
Diệc Nam cầm cành cây trong tay vén vén đống lửa, khuôn mặt anh tuấn bị ngọn lửa chiếu xạ tạo ra bóng mờ hơi động.
Diệp Ân trầm mặc một lúc lâu, không hề ngoài ý muốn lựa chọn đại mạo hiểm.
Cô không muốn nói, hoặc chính là không muốn công khai câu trả lời.
Diệp Ân uống một cốc lớn hỗn hợp cồn, đầu óc hơi choáng váng, khẽ nghiêng mặt nhìn người con trai bên cạnh, anh
hơi nghiêng mặt khuất trong bóng tối.
Diệc Nam dường như không mất hứng, vì khi Diệp Ân nói chuyện với anh, anh vẫn đáp lời như trước. Thậm chí khi cô
uống nhiều anh cũng không chê mà bồi bên người cô.
Kịch vui này khiến nữ sinh kia khó nén thất vọng, cuối cùng mang vành mắt đỏ đi ngủ.
Giữa đêm trên đỉnh núi rất lạnh, Diệp Ân
bị đông cứng mà tỉnh lại. Sát vách trong lều truyền đến tiếng kiềm chế
rên rỉ của một cô gái, thỉnh thoảng còn có tiếng chất lỏng vang lên bốn
phía làm cho người ta mặt đỏ tai hồng. Cô kéo chặt chăn, phát hiện đệm
chăn đều lạnh như băng.
Thiếu nhiệt độ của một người, trong đầu
cô vẫn vang vọng hình ảnh Diệc Nam mân chặt khóe môi nghiêng mặt, bỗng
nhiên cô thấy có chút nhớ nhung .
Rốt cuộc vẫn là anh không vui?
Cô suy nghĩ một lúc lâu, đứng dậy khoác
áo chạy đi tìm Bạc Diệc Nam. Quen biết Mạch Nha cho cô kết luận lớn nhất đó là: con trai cũng có lúc rối loạn không thoải mái.
***
Bên ngoài lều lạnh buốt, gió rất lớn. Tro tàn ở đống lửa trại còn phiếm màu đỏ tươi, xa xa có tiếng loài chim nào đó phát ra tiếng kêu cổ quái. Diệp Ân che kín áo khoác đi tới lều của
Diệc Nam.
Còn chưa tới gần, cô chợt nhìn thấy bóng dáng hai người đứng thẳng trước cửa.
Bóng cô nữ sinh kia rất đơn bạc, đứng
trong bóng đêm tạo ra bộ dạng đáng thương, trong đôi mắt to như luôn phủ một lớp nước: “Sao lại là cô ta? Còn không phải vì bản tính đàn ông các anh sao, chính là cho anh cảm giác thành tựu?”
Diệc Nam không trả lời ngay, Diệp Ân không biết vì sao bỗng nhiên ngồi xổm xuống núp bên cạnh lều vải.
Cho dù đã choàng áo khoác cô vẫn cảm thấy lạnh. Cô thu cổ không khỏi có chút bội phục cô nữ sinh kia.
“Em sớm biết, cô ta có một người bạn trai đặc biết tốt rất nhiều năm, anh cho rằng cô ta thật sự sẽ đem tâm đặt ở trên người anh sao? Diệc Nam, em thực sự thích anh. Chỗ này của em chỉ
có một mình anh”
Diệp Ân hơi thò