ới ban đêm, mặt hồ dâng lên bầu không khí mông
lung. Thỉnh thoảng có mấy con chim vút qua mặt hồ, khuấy đảo một trời
khói mờ làm quang cảnh của bảo thạch sống động lên. Trong không khí bay
đến mùi hoa mát mẻ, phóng tầm mắt nhìn tới, tràn đầy màu xanh lá, tất cả đẹp đến mức làm người ta muốn vì vậy mà say mê bất tỉnh.
Zurich(*) đầu mùa xuân, thật là đẹp đến khiến người nghĩ nổi điên.
(*) Zurich: là thành phố lớn nhất của Thụy Sỹ
"Thủy Tinh." Giọng nói lạnh nhạt mà trong trẻo, ở giữa cảnh xuân như suối trong chảy qua, vô cùng dịu dàng.
Diêu Thủy Tinh quay đầu, nhìn thấy người phụ nữ dịu dàng như mặt nước trong trẻo, bình tĩnh đứng trên đầu bậc thang, nhìn cô.
Cõi đời này tất nhiên sẽ có người phụ nữ như vậy tồn tại. Mặt mày bà như
vẽ, vẻ mặt bà như nước, trên người bà không có chút bụi nào, bà và năm
tháng mãi mãi không liên quan.
"Mẹ." Cô nhẹ nhàng tiếng gọi.
"Mẹ không có quấy rầy đến con chứ?" Nhan Như đi tới, váy áo dài màu trắng
vô cùng phóng khoáng, trên mặt đều là bình tĩnh và an bình.
"Không có." Cô nhàn nhạt lắc đầu.
Nhan Như cười cười, thanh lệ thanh túxinh đẹp. "Ở chỗ này nghĩ gì thế?" Nhẹ
nhàng linh hoạt vén mép váy lên, cùng cô ngồi xuống phía trước cửa sổ,
nhìn bức tranh non sông tươi đẹp tới mức không thể tưởng tượng nổi này.
Bà thật sự yêu phong cảnh như tranh ở nơi đây, mới hoàn toàn muốn định
cư ở chỗ này.
Mặc dù, nhiệt độ của nơi này thật sự không thế nào cao hơn nhưng bà thích.
Diêu Thủy Tinh đứng dậy, đóng cửa sổ sát đất mở lớn lại.
"Không cần thế, mẹ không lạnh." Bà cũng thật là nhớ gió khẽ thổi mát mẽ.
"Không được." Không có chút đường thương lượng nào, Diêu Thủy Tinh kéo chặt rèm cửa sổ.
Cơ thể luôn luôn mảnh mai, năm đó sau khi sinh cô điều dưỡng thật nhiều
năm mới từ từ tốt hơn, đây cũng là nguyên nhân khiến Diêu Dật Châu không thích cô. Về phần bảy năm trước, Nhan Như lại lần nữa mang thai ngoài ý muốn, khiến lửa giận của Diêu Dật Châu càng tăng lên, bởi vì thật vất
vả mới điều dưỡng cho cơ thể bà tốt lên nay lại suy yếu xuống.
Sức chống chịu của mẹ kém đi rất nhiều, tất cả cô đều phải chăm sóc cẩn thận.
"Con thật sự rất giống ông ấy." Quá cường thế, quá tự thân. Bà cười lắc đầu, mặc ý con gái.
Thật ra thì bà rất yêu con của mình, bởi vì thân thể bà từ nhỏ đã không tốt. Vốn dĩ ông ấy không có ý định có con, với tính cách của ông ấy lập tức
dứt khoát muốn làm phẫu thuật triệt sản cho xong hết mọi chuyện. Nhưng
thế nào bà cũng không đồng ý, nếu như gạt bà làm, bà thật sự sẽ rất tức
giận, rất tức giận. Mọi chuyện bà đều theo ông ấy, nghe ông ấy, yêu ông
ấy, nhưng chuyện này bà lại rất kiên trì.
Bà vẫn nói, đứa bé là quà tặng của trời cao, bọn họ không cố ý muốn, nếu có, cũng phải quý trọng.
Quả nhiên Diêu Thủy Tinh là duyên phận của họ.
Dĩ nhiên cái duyên phận này thật ra do bà vụng trộm, ra sức cầu xin mà có. Cho nên bà yêu cô đến tận xương tủy nhưng không thể ở bên cạnh cô mỗi
ngày, bởi vì ông ấy sẽ mất hứng.
Bà thật không phải là một người mẹ tốt, giữa chồng và con gái, bà vẫn lựa chọn ông ấy.
Diêu Thủy Tinh nhìn khung cảnh phương, im lặng. Giống ông ấy là sự thật cô
không thể phủ nhận, bất luận là dung mạo hay tính cách cũng đều thừa kế
mười phần mười.
"Vừa suy nghĩ gì?"
"Không có gì." Thật sự cô không hề suy nghĩ bất cứ điều gì.
"Có phải con đang giận cha không?"
Diêu Thủy Tinh không có chút nào kinh ngạc nào khi mẹ cho là vậy. Dù sao,
vào thời điểm cô cần người để tin tưởng và giúp đõ nhất thì cha cô đã tự tay cho một đao quyết định. Nhưng cô sẽ không tức giận, đổi lại là cô,
cô cũng sẽ làm như vậy. Người của Diêu gia luôn phải biết làm sao mới có thể có ích lợi tốt nhất đối với tập đoàn. Huống chi, sự kiện đó đích
thực là cô làm sai.
"Không có."
"Cha con không trách con." Nhan Như đưa tay, cầm tay của con gái. Bàn tay bà nắm năm đó còn rất
nhỏ, hôm nay đã trưởng thành rồi. "Ông ấy nói, con sẽ tự kiếm bù lại tổn thất."
Đôi mắt Diêu Thủy Tinh chợt dao động, đương nhiên cô có
thể kiếm lại. Cô đời này, trước sau cũng sẽ không làm người âm thầm nuốt thua thiệt. Người đàn ông kia tính kế với cô, từ khi vừa mới bắt đầu đã tính kế. Anh xuất hiện trong khách sạn Thủy Tinh gặp cô đều không chỉ
là trùng hợp. Tất cả anh đã sớm sắp xếp xong xuôi, mọi thứ đều liên quan đến nhau, tính cũng tốt lắm, thậm chí ngay cả tình cảm anh cũng lợi
dụng.
Cô vốn dĩ, không phải người suy nghĩ không chu toàn, nhưng
trong nháy mắt đó cô vẫn lựa chọn tin tưởng rằng anh sẽ không hại cô.
Anh lừa cô thì nên nghĩ đến phải trả giá đắt. Khi cô ra tay cũng không
chút lưu tình.
Ai bảo anh lúc trước để cô thấy được máy tính của
anh? Cõi đời này không phải chỉ có mình anh mới có năng lực nhớ tốt, mà
mật mã thì đến suy nghĩ cô cũng không cần, một mạch nhập sinh nhật của
mình vào. Cũng bởi vì cô biết, đối với anh mà nói cô có ý nghĩa như thế
nào, hận đau xót nhưng cũng không cách nào gạt bỏ đi, đó là ý nghĩa của
nhau trong đối phương.
Cô hiểu hết tất cả của anh, suy nghĩ của
anh, cũng giống như anh biết tất cả về cô, ý nghĩ của cô. Bọn họ đều căm hận, đều