i
cùng, quét trở về đôi mắt lạnh như băng của cô, chậm rãi nhếch môi cười. "Anh thật sự yêu chết bộ dạng giả vờ đứng đắn này của em."
Đáng chết!
Diêu Thủy Tinh thiếu chút nữa đã nguyền rủa ra tiếng. Người đàn ông này, rõ
ràng ở trước mặt người khác là một bộ dạng lạnh lùng muốn chết, tại sao ở trước mặt cô lại lưu manh, hư hỏng như vậy?
Bọn họ đã ở đây suốt cả hai ngày, cô sắp bị anh bức điên rồi! Lần đầu tiên trong đời cô làm
việc cả ngày thế này mà không phải ở công ty, đây là thứ mất khống chế
cô không thể dễ dàng tha thứ nhất trong cuộc đời hoàn mĩ của cô! Cô sắp
phát điên nhưng anh vẫn là cái điệu bộ không có gì lớn.
Nếu không phải quần áo cô đều bị anh xé nát, nếu không phải cô tuyệt đối không
thể chấp nhận mặc áo choàng tắm chạy đi, cô đã sớm đi rồi! Điện thoại di động bị anh lấy đi, gọi điện thoại phân phó nhân viên khách sạn đưa
quần áo lên cũng bị anh khoái trá xé nát, hơn nữa còn thuận tiện vui vẻ
sảng khoái "dạy dỗ" cô một trận.
Lúc cô điên cuồng thở dốc, anh
vừa lòng ôm cô, từng chút từng chút vuốt ve bộ ngực của cô giống như nhớ ra nói: "Thân ái, ngày mai chúng ta có thể chơi một lần nữa, hử?"
Anh là người đàn ông vô sỉ nhất trên đời!
Lần này cô gặp hạn quá lớn, mất thể diện hơn là còn thua ở chính địa bàn
của mình! Bây giờ cô tin, không chỉ có lời đồn đãi cô có một thần bí
nhân tình bí mật của người trong công ty mà ngay cả khách sạn Thủy Tinh, giờ phút này cũng đều là lời đồn bay đầy trời.
Cô và một người
đàn ông giam mình trong phòng, hai ngày không ra khỏi cửa phòng một
bước, cuộc sống của Diêu Thủy Tinh cô từ đây đã bị anh trát nhơ lên.
"Tôi còn có công việc!"
Lời đồn cô không ngại, cô không sống trong miệng người khác, sẽ không để ý
người khác nói. Nhưng anh vây khốn cô, không để cô có thể đi vào công
ty, cô vô cùng, vô cùng mất hứng!
"Vậy thì công việc thôi!" Ngón
tay của anh thao tác rất nhanh trên bàn phím, thuận tiện phân tâm trả
lời, giống như đang trấn an bạn gái cố tình gây sự vậy.
Rốt cuộc là ai cô tính gây sự?
"Tôi muốn đến công ty, anh có nghe không? Hạ Viễn Hàng!" Giọng lạnh giống
như là lưỡi dao băng lạnh, mỗi một nhát đều là lạnh. Cô không thích nhất chính là người khác tới làm xáo trộn quy luật cuộc sống của cô. Cô đã
bố trí tốt tất cả, cô muốn hoàn toàn nắm trong tay! Lần này anh phạm
vào dại kỵ của cô.
"Vậy thì bàn công việc." Chỉ một giây, anh lại khôi phục thành người đàn ông bình tĩnh và có năng lực, không phải
người đàn ông tà ác cô lĩnh giáo hia ngày nay. "Em muốn Thế Thành đúng
không?"
"Không phải chuyện của anh."
Đôi mắt đen của anh
trầm xuống, nhanh chóng lại bình tĩnh lại. "Hiện tại Phương Minh Gia đã
giao toàn bộ cho anh tiếp nhận, em cảm thấy chuyện không liên quan đến
anh?"
Dĩ nhiên cô biết.
Sau lần đầu tiên gặp lại cô cũng
điều tra qua anh. Mặc dù anh rất khiếm tốn nhưng mạng lưới tư vấn của
Diêu thị phong phú vượt ra ngoài tưởng tượng, có thể cung cấp bất kỳ tin tức cô muốn biết.
Năm đó anh rời khỏi Đài Loan, đến Havard học,
biểu hiện nổi trội xuất sắc. Chỉ mất thời gian 5 năm đã lấy được hai
bằng tiến sĩ, cho dù rời khỏi Havard nhiều năm như vậy nhưng vẫn là
truyền kỳ của Havard.
Bảy năm trước anh thành lập "Viễn", chuyên
xử lý khủng hoảng và quản lí công ty, làm việc vô cùng nổi tiếng. Nghe
nói anh con số anh đòi rất lớn, dù vậy, vẫn có hàng loạt công ty đứng
xếp hàng tới cửa, cầu xin anh nhận vụ việc.
Thật ra thì cô biết
anh sẽ thành công, bởi vì anh có một vài thiên phú thật sự vô cùng đặc
biệt. Năm đó, chuyện bọn họ thích làm nhất chính là anh lái xe chở cô
chạy đến khắp nơi. Còn cô thích nhất cầm là tùy ý lấy các con số trên
bảng hiệu của cửa hàng đi ngang qua kiểm tra anh. Chỉ cần nhìn qua anh
tuyệt đối sẽ không quên, cho dù là vô ý lướt qua.
Cho nên lúc
trước cô mới can thiệp chuyện của anh. Tài năng và trí thông minh của
anh không nên bị mai một trong một xưởng sửa xe.
Ngừng! Phát hiện mình lại đang hồi tưởng những thứ từng trải qua năm đó, lý trí của cô lập tức ra lệnh mình dừng lại. Editor: Tóc gió thôi bay
"Anh cảm thấy anh có thể ngăn cản tôi thu mua Thế Thành?" Cô cười lạnh,
trong mắt có khinh thường. Mấy năm nay Hạ Viễn Hàng anh xác thực làm rất tốt, tuy là kiểu công ty nhỏ, thu nhập cũng cao hơn so với rất nhiều
công ty lớn khác. Nhưng so sánh với Diêu Thị thì khoảng cách vẫn không
nhỏ.
Nếu như không phải cô thật sự không muốn phiền phức với tên
đàn ông không có đầu óc của AT đó, với thực lực của Diêu Thị, Thế Thành
nho nhỏ cũng đã sớm nằm trong lòng bàn tay rồi. Cô ghét dùng tiền bạc đi phá người, quá thiếu thông minh.
"Có thể anh không thể ngăn
cản." Anh cũng rất bình tĩnh trả lời. "Nhưng em hẵn rất rõ, anh sẽ trở
thành trở ngại không phải nhỏ của em. Em làm việc không phải thích dùng
phương pháp nhanh nhất để giải quyết tất cả sao? Hiện tại anh đưa ra
thành ý, em nên suy nghĩ."
Nhìn ở lập trường kinh doanh, cô vẫn có phong cách như thế, có điều anh sẽ tốt bụng vậy sao?
Anh thấy rõ hoài nghi của cô. "Thế Thành là khách hàng của anh, bây giờ anh là đại diện của cô