XtGem Forum catalog
Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326873

Bình chọn: 9.5.00/10/687 lượt.

lẫn vào dòng người, cuối cùng những tâm trạng đè nén trong lòng cô bùng phát.

Người con trai mà cô thích đang từng bước rời khỏi ánh mắt cô.

Cậu không hề ngoảnh đầu lại…

Nghe tiếng máy bay ầm ầm cất cánh, Kha Mộng Kì biết cậu ấy đã đi rồi, đã rời xa thành phố này, rời xa cô…

Chiếc máy bay rất lớn cất cánh, kéo theo

cái đuôi dài lê thê, dần dần khuất vào đám mây, biến thành một chấm nhỏ

trong mắt Kha Mộng Kì.

Cứ thế mà ly biệt! Không một cái ôm ấm áp, không một lời từ biệt chính thức… Xung quanh chỉ còn lại không khí lạnh lùng.

Có lẽ sắp vào đông. Kha Mộng Kì nhìn những cành cây ngô đồng trơ trụi cách đó không xa, trái tim cô lạnh lẽo, đìu hiu.

Trình Vũ Kiệt lặng lẽ ngồi trong khoang máy bay, nhìn những đám mây trắng bên ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thâm trầm.

Từ sau khi cậu báo tin cho Kha Mộng Kì,

cô ấy không hề liên lạc với cậu. Cậu rất sợ ngày mình đi cô sẽ không đến tiễn, như thế phải bao lâu nữa hai người mới được gặp lại nhau?

Một ngày trước khi đi, cuối cùng không

thể chịu đựng được, cậu đã nhắn tin cho cô, thông báo thời gian cụ thể,

hy vọng cô có thể đến tiễn. Cậu đã đến phòng chờ ở sân bay từ rất sớm,

nhưng vẫn không thấy cô đâu. Cậu cứ nghĩ cô sẽ đến sớm, nhưng hóa ra đến tận phút chót cô mới tới.

Trên đài không ngừng thông báo cậu phải

đi đăng ký thủ tục. Trước khi lên máy bay, chính vào lúc cậu từ bỏ tia

hy vọng cuối cùng thì lại nhìn thấy bóng dáng Kha Mộng Kì xuất hiện giữa đám đông. Dường như cậu đã thấy ánh sáng của hy vọng.

Nhưng, gặp rồi thì sao chứ?

Vẫn phải vội vàng ra đi, chỉ nói được vài câu ngắn ngủi. Đến một câu níu kéo cũng không nói, cô vẫn còn đang giận cậu về chuyện thương lượng với Ngải Thuần chăng?

Khi Trình Vũ Kiệt thừa nhận đã dùng tình

cảm của mình để trao đổi tiền bạc Ngải Thuần, liệu có ai hiểu được nỗi

khổ của cậu? Từng nghi ngờ Kha Mộng Kì, đúng là cậu đã sai, nhưng bây

giờ cô cũng nhìn nhận cậu như vậy, cậu muốn khóc mà cũng không khóc nổi, cảm giác đó cứ nặng trĩu trong trái tim.

Tin hay không tin, ranh giới giữa chúng thật mỏng manh.

Kha Mộng Kì đã chọn tin, để lại cho cậu một nỗi đau.

Cậu rất muốn đi giải thích, nhưng lại không thể.

Khi bước vào cửa, cậu không hề ngoảnh đầu lại. Cậu sợ cô đã sớm bỏ về, không thể nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc

ấy của cô sau lưng mình nữa.

Khi máy bay ầm ầm cất cánh, cậu ngồi cạnh cửa sổ, cố gắng nhìn ra ngoài, ôm một tia hy vọng. Trong dòng người,

dường như cậu nhìn thấy một bóng hình, đang ngẩng đầu nhìn về hướng này, khóe miệng cậu bất giác nở nụ cười rạng rỡ, vui vẻ.

Lối rẽ không giao nhau, tác thành cho con đường một chiều của hai người. Bóng của mỗi người càng kéo dài hơn

sự tĩnh mịch của đêm tối.

1

Ba năm sau, trong phòng tập nhảy.

Bên ngoài cửa sổ ánh nắng chiếu rọi lên

cây cối, những chiếc lá trông héo úa, cảm giác có thể nhìn rõ những gân

lá chằng chịt trên mặt lá.

Những tia nắng rọi vào trong phòng tập,

những hạt bụi đang nhảy múa trong ánh nắng rực rỡ như những cô thiếu nữ

đang nhảy múa trong phòng.

“Nghỉ một chút nhé!”. Kha Mộng Kì nói với mấy chục học sinh trước mặt.

Lập tức, căn phòng yên tĩnh đã trở nên ồn ào, náo nhiệt.

Kha Mộng Kì mở nắp một chai nước và uống. Cô ngắm nhìn những khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của những cô gái đang

ngồi trên mặt đất, bất chợt nhớ lại bản thân mình năm đó. Cô vẫn nhớ rõ

cảnh tượng khi cô mới bước chân vào trường Khải Thịnh, nháy mắt, giờ cô

đã là một giáo viên dạy khiêu vũ rồi.

Vừa tan lớp Kha Mộng Kì đã nhận được điện thoại của Tiểu Vân, hẹn đi ăn cơm cùng cô.

“Kì, làm cô giáo thế nào?”. Tiểu Vân vẫn như năm xưa, gương mặt tươi cười, còn thể trọng thì chỉ tăng mà không giảm.

“Bọn trẻ rất chăm chỉ, mình không phải vất vả lắm”. Kha Mộng Kì mỉm cười nói, nụ cười của cô đã thêm vài phần trầm tĩnh.

“Thế thì tốt, gặp phải mấy đứa nghịch

ngợm, thích gây rối thì phiền phức rồi”. Tiểu Vân nhấp một ngụm trà, đột nhiên đặt tách trà xuống, tiến sát lại gần Kha Mộng Kì, nói: “Cậu có

biết Kiệt sắp về rồi không?”.

Kiệt…

Cái tên này lâu lắm rồi không có ai nhắc

tới, nó cũng sớm bị chôn vùi trong ký ức của cô. Giờ Tiểu Vân nhắc đến,

trái tim Kha Mộng Kì chợt run lên.

“Không biết, sao cậu biết vậy?”. Kha Mộng Kì làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng cánh tay đang cầm đũa run run.

“Mấy hôm nay trên tivi báo đài đều đồng

loạt đưa tin, ồn ào cực kỳ, hình như bây giờ cậu ấy đang rất hot”. Tiểu

Vân vừa nói vừa không quên gắp thức ăn vào bát.

“Ừ”. Vẻ mặt Kha Mộng Kì hơi hoảng loạn, lông mày chùng xuống.

“Cậu với Húc tiền bối thế nào rồi? Bố mẹ

anh ấy có gây áp lực cho cậu nữa không?”. Tiểu Vân không chú ý đến vẻ

mặt hơi biến sắc của Kha Mộng Kì, hỏi.

Kha Mộng Kì nghe thấy mấy chữ “bố mẹ anh

ấy” lập tức ngừng suy tư, gẩy thức ăn trong bát, ngẩng lên nói: “Mình và Húc đã vượt qua được giai đoạn khó khăn rồi, bố mẹ anh ấy không còn gây áp lực cho mình nữa”.

Kha Mộng Kì nói rất khẽ, dường như đang nói chuyện không liên quan đến mình, nhưng những khó khăn gian khổ chỉ có cô mới biết.

Sau khi Kiệt ra đi, chuyện xảy ra ở quán

bar khiến cô có chút mâu thuẫn vớ